Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 214: Không thể giấu được

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:47:58
Lượt xem: 230

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tia sáng đầu tiên của buổi bình minh nhẹ nhàng lan khắp bầu trời.

Phủ Tuyên Bình Hầu đón một vị khách mời.

Tuyên Bình Hầu gia thấy là Cố Trường Bình, lập tức bước tới nắm lấy tay : “Trường Bình, , tìm thấy Tiểu Thất ?”

Cố Trường Bình trả lời mà hỏi : “Hầu gia cũng chuyện ?”

“Chuyện lớn như , giấu nổi ?”

“Lục công tử tỉnh ?”

“Ngươi hỏi gì!” Sắc mặt Tuyên Bình Hầu gia vì lo lắng mà xanh mét: “Nói mau, tìm Tiểu Thất ?”

Cố Trường Bình lắc đầu: “Ta nghĩa trang tìm kỹ thêm mấy lượt, thấy ai cả, nếu thì cũng chậm trễ đến giờ.”

Tuyên Bình Hầu gia sững , hồi lâu lấy tinh thần.

“Hầu gia!”

“Hả?”

Cố Trường Bình thở dài: “Tới Thạch phủ đòi , giờ chỉ còn cách thôi, nhà họ Thạch quá coi thường hầu phủ !”

Tuyên Bình Hầu gia lập tức nổi giận, đúng là quá đáng mà! Coi hầu phủ là vô hình chắc?

“Người , chuẩn ngựa!”

“Hầu gia, mang theo nhiều một chút, kẻo thiệt thòi!”

“Thiệt thòi? Nếu Tiểu Thất xảy chuyện gì, ông đây liều mạng với !” Hầu gia tức giận xông ngoài.

Chẳng mấy chốc, một đoàn rầm rộ rời phủ. Tuyên Bình Hầu gia đầu, mặc quan phục, thắt đai lưng mang kiếm, cưỡi ngựa dẫn đầu.

Cố Trường Bình đoàn xa, bèn xoay lên ngựa, thúc ngựa rời .

Về tới Cố phủ, Tề Lâm vội vàng đón: “Gia?”

Cố Trường Bình xua tay: “Chuẩn nước, tắm.”

Tề Lâm trong bụng cả đống chuyện , nhưng vẫn vội chuẩn nước nóng.

Nước chuẩn xong, Cố Trường Bình cởi đồ tiện tay ném cho : “Không cần hầu hạ ở đây, bảo nhà bếp chuẩn chút đồ ăn, lát nữa sẽ tới phủ.”

Ai tới?

Tề Lâm khó hiểu bước khỏi phòng tắm, cúi đầu xuống, mới phát hiện thứ gia ném cho là một chiếc áo lót.

Kỳ lạ, áo khoác ?

Tề Lâm lệnh đến nhà bếp, lúc thì thấy trong viện bốn nghiêm chỉnh, ai nấy mặt mày ủ rũ, như thể mất cha .

Cố Dịch thấy tới thì hỏi: “Gia ?”

Tề Lâm chỉ trong: “Trong phòng tắm.”

“Vào hết !” Giọng Cố Trường Bình từ trong phòng vọng .

Cố Dịch với A Nghiễn: “A Nghiễn , gia gọi chúng .”

A Nghiễn liếc hai họ Sử dẫn đầu bước phòng.

Lúc Cố Trường Bình quần áo sạch sẽ, bàn . Thấy họ đến, câu đầu tiên là: “Tìm suốt cả đêm vẫn thấy Tĩnh Thất. Bên các ngươi thì ?”

A Nghiễn lùi mấy bước. Nếu nhờ Cố Dịch đỡ, ngã xuống .

“Đại nhân!” Giọng run rẩy: “Chúng cũng tìm suốt đêm, thấy của Thạch Hổ. Bây giờ, đây?”

A Nghiễn hoảng loạn.

Cố Trường Bình thổi nóng trong chén : “Ta tới hầu phủ, bảo hầu gia Thạch phủ đòi . Trước mắt, cách gì hơn.”

“Đại nhân!” A Nghiễn quỳ rạp xuống đất, mắt đỏ hoe: “Xin đại nhân chủ cho gia của , nếu gia mệnh hệ gì, Tĩnh gia chúng coi như trời sụp.”

Cố Trường Bình nhíu mày: “A Nghiễn , Tĩnh Thất là học trò của . Ta chủ cho , cũng tìm .”

“Đi, chúng cũng tới Thạch phủ đòi !” Sử Minh đập tay xuống bàn.

“Ngay chân thiên tử mà dám càn, còn thể thống gì!” Sử Lượng phẫn nộ .

Cố Trường Bình bước tới đỡ A Nghiễn dậy: “Nếu Thạch phủ giao , cứ tới thẳng phủ Thuận Thiên xin xét xử. Chuyện càng lớn thì Tĩnh Thất càng thêm cơ hội sống, lúc thể tính toán thiệt hơn nữa.”

Ánh mắt A Nghiễn sáng lên, đúng , mượn sức quan phủ tìm thất gia, tỷ lệ thành công sẽ cao hơn.

Hắn thêm lời nào, lập tức xoay rời .

Cố Trường Bình kéo : “Ngươi thì ai , bảo Lục Hoài Kỳ cùng ngươi với!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-214-khong-the-giau-duoc.html.]

“Ta nhờ biểu thiếu gia ngay!”

Chỉ chốc lát , thư phòng rộng lớn chỉ còn ba . Tề Lâm nghi ngờ hỏi: “Gia, để A Man ? Con bé đó giúp gì?”

Cố Trường Bình liếc một cái: “Ngươi thấy nữ nhân , thì ?”

“….” Tề Lâm gãi đầu.

C.h.ế.t chắc!

“Ngươi đích tới Ngô phủ, báo tin cho đại thiếu phu nhân.”

“Vâng!”

“Quốc Tử Giám cũng cử báo.”

“Rõ!”

Tề Lâm rời viện, đầu cửa thư phòng.

Chuyện còn rõ ràng, nên giấu ? Sao gia để cả thiên hạ đều ?

Trong thư phòng, câu đầu tiên Cố Trường Bình khiến Cố Dịch sợ đến tròn mắt.

“Tĩnh Thất , sắp xếp nàng ở chỗ Lý phi. Thạch Hổ và tùy tùng của đều c.h.ế.t cả, g.i.ế.c.”

“Gia, ngài...”

“Ta dùng cái c.h.ế.t của hai kẻ đó để lật tung trời đất kinh thành.”

Khuôn mặt Cố Trường Bình hiện lên nét quái dị, nghiêng đầu thẳng mắt Cố Dịch: “Chuyện … đến lúc thu lưới !”

Cố Dịch: “…”

Tim đập thình thịch, như nhảy khỏi lồng ngực.

Ván cờ của gia… chơi lớn thật !

*

Ngô phủ, nội viện.

Tĩnh Nhược Tố đang tựa giường sưởi, tính toán sổ sách. Kế bên, di nương Vân Bích bưng tới một chén tổ yến: “Đại thiếu phu nhân, dùng chút , để nguội sẽ tanh đó.”

Tĩnh Nhược Tố nhận lấy thì rèm châu hất lên. Ngô Thành Cương xông như một cơn gió. Vân Bích vội đón: “Gia mới , …”

Chưa hết câu, Ngô Thành Cương gạt nàng sang bên: “Nhược Tố, A Bảo gặp chuyện !”

Tay Tĩnh Nhược Tố run lên, tổ yến suýt đổ.

“Nói mau, A Bảo của ?”

“A Bảo Thạch Hổ bắt , giờ mất tích. Hầu gia đang đại náo Thạch phủ!”

“Cái gì?”

Thân thể Tĩnh Nhược Tố chao đảo, ngã ngửa .

“Nhược Tố!”

“Đại thiếu phu nhân!”

Hai tiếng kêu cùng vang lên. Ngô Thành Cương và Vân Bích lao tới đỡ nàng, thì vỗ lưng, thì bấm nhân trung.

Tĩnh Nhược Tố tỉnh , mở miệng nước mắt đầm đìa: “Ôi đứa khổ mệnh của !”

“Đại thiếu phu nhân, giờ lúc , quan trọng là tìm !” Vân Bích vội khuyên.

Tĩnh Nhược Tố bừng tỉnh, cố gắng trèo xuống giường, xoay vòng vòng trong phòng như ruồi mất đầu, gào với Ngô Thành Cương: “Gia, tìm thế nào đây?”

Ngô Thành Cương cũng sốt ruột kém, nghĩ một hồi : “Đi, gặp hầu gia !”

“Gia! Gia!”

Người hầu ngoài phòng gọi lên: “Chuyện lớn ! Hầu gia đ.á.n.h với Thạch thượng thư, đập đầu ông thủng cả một lỗ, bất tỉnh tại chỗ!”

Tiếng hét đó khiến hai vợ chồng hoảng sợ tột độ, còn kịp phản ứng thì báo: “Lục biểu thiếu gia và nha A Man của thất gia đang tới phủ Thuận Thiên kêu oan!”

Ngô Thành Cương sững sờ. Tất cả đều điên cả ?

“Nhược Tố, chúng …”

Hắn nghiêng đầu , thấy vợ vững nữa, sắc mặt tái nhợt như bệnh nặng, môi cũng trắng bệch. Chỉ nàng lẩm bẩm: “Nguy , A Bảo nguy …”

 

Loading...