Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 208: Có Tư Tình
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:47:52
Lượt xem: 219
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt Tĩnh Bảo đỏ bừng, thẹn quá hóa giận: “Gia nghỉ chân ở , cũng cần báo cáo với ngươi ? Ngươi là nha đầu, quản cũng rộng quá đấy!”
A Man lanh lảnh trả lời: “Hạ nhân quan tâm chủ tử ngủ ở , thành quản quá rộng chứ?”
Tĩnh Bảo: “…”
Con nha đầu từ bao giờ mồm mép lanh lợi đến thế?
Rửa mặt xong, bên A Nghiễn vẫn tin tức. Tính toán thời gian, hẳn là cũng đến Bảo Định phủ . Tĩnh Bảo uống , âm thầm lo lắng:
Chuyện liệu xử lý xong ?
Đã gặp của Bộ Quảng Huy ?
Có thuận lợi đưa về an ?
Đang suy nghĩ thì Sử Minh vội vã chạy tới, gọi hấp dồn dập: “Gia, A Nghiễn truyền tin về, nhà họ Bộ gặp chuyện !”
Tĩnh Bảo sắc mặt đại biến: “Gặp chuyện gì?”
…
Tại Tào phủ.
Ngô An đẩy cửa thư phòng bước , Tào Minh Khang ngẩng đầu: “Chuyện gì?”
“Đại nhân, việc của nhà họ Bộ giải quyết xong.”
“Ồ?”
Tào Minh Khang từ tập tấu chương ngẩng đầu lên: “Giải quyết thế nào?”
“Thời tiết hanh khô, đêm khuya Bố phủ bốc cháy dữ dội. Cả nhà Bố đại nhân kịp thoát, đều c.h.ế.t trong biển lửa. Sáng mai tin tức sẽ truyền về kinh thành.”
“Làm sạch sẽ chứ?”
“Rất sạch sẽ, đại nhân cứ yên tâm.”
Tào Minh Khang thoáng lộ vẻ bi thương, thở dài: “Ta... thật với !”
“Đại nhân cần tự trách. Hắn chỉ là một nô tài, nhờ đại nhân mới giải nô tịch, thăng chức, sống sung sướng bao năm qua, cũng coi như phúc. Nay vì chủ tử mà c.h.ế.t, cũng là c.h.ế.t giá trị.”
Tào Minh Khang thật sự bi thương, chẳng qua đang chờ Ngô An những lời đó.
“Cố Trường Bình phái tới ?”
“Hồi bẩm đại nhân, Cố đại nhân đích sai đến. hai môn sinh trướng là Cao Triều và Tĩnh Bảo thì . Chỉ tiếc, đến nơi thì cháy thành tro.”
Tào Minh Khang xong, sắc mặt âm trầm.
Chuyện cũ năm năm , nếu do Cố Trường Bình chỉ điểm, hai môn sinh ?
“Lễ đến mà đáp là bất lịch sự. Ngô An, ngươi tìm cách đưa tin đến nhà họ Vương, cứ Cố Trường Bình và Tô nương nương tư tình bí mật.”
“Đại nhân?” Ngô An kinh ngạc: “Có chứng cứ xác thực ?”
Tào Minh Khang nhạt: “Một canh giờ , Thẩm cô cô bên cạnh Tô nương nương từ cửa Cố phủ , thế đủ chứng ?”
Ngô An gật đầu: “Đại nhân, thì Cố Trường Bình bao giờ ngày ngóc đầu dậy .”
…
Sáng hôm , triều sớm xảy hai chuyện lớn.
Việc đầu tiên: Tri phủ Bảo Định là Bố đại nhân và cả nhà c.h.ế.t cháy trong hỏa hoạn. Nghe do hạ nhân lười biếng, ban đêm ngủ gật đổ chân đèn, bén lửa màn trướng.
Ngọn lửa lan nhanh như thiêu đốt trời đất, nhanh thiêu rụi cả phủ. Ngoại trừ vài nô bộc ở xa may mắn sống sót, những còn đều bỏ mạng.
Nếu chuyện lớn thứ nhất khiến cảm thán nhân sinh vô thường, thì chuyện lớn thứ hai khiến xôn xao: Không chịu c.h.ế.t thì sẽ chuốc lấy cái c.h.ế.t.
Vương Quốc công thượng tấu lên Hoàng thượng, tố cáo cựu Tế Tửu tư thông Cố Trường Bình với Tô nương nương trong cung, thỉnh cầu Hoàng thượng giam Cố Trường Bình đại lao, đồng thời đày Tô nương nương lãnh cung.
Để chứng minh lời , Vương Quốc công đưa bằng chứng chắc chắn…
Hồng nhân bên cạnh Tô nương nương là Thẩm cô cô hôm qua xuất cung, đến nơi nào khác, chỉ đến Cố phủ.
Tô nương nương khi còn khuê nữ từng là thanh mai trúc mã với Cố Trường Bình. Chuyến Thẩm cô cô lén truyền tin thì còn là gì?
Nghe đồn, lúc đó sắc mặt Tân đế tái xanh, để một đám văn võ bá quan giữa điện mà phất tay bỏ .
Tin truyền đến tai Tĩnh Bảo, nàng lập tức yên nữa, vội vã chạy tới Cố phủ.
Khi gặp Cố Trường Bình, đang bàn. Một vệt nắng chiều xuyên qua song cửa, rọi lên áo xanh của , tựa như dát đầy vàng vụn kim sa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-208-co-tu-tinh.html.]
Tâm trạng đang nôn nóng của Tĩnh Bảo bỗng dịu .
Nàng cụp mắt, bước tới nhẹ giọng gọi: “Tiên sinh?”
Cố Trường Bình ánh mắt dịu dàng, trả lời: “Sao đến Quốc Tử Giám?”
Nói xong, sang bảo Tề Lâm: “Pha cho Tĩnh sinh một chén hoa cúc, giải nhiệt .”
Một câu "giải nhiệt" khiến Tĩnh Bảo hiểu rõ: cảm xúc gương mặt nàng đều lọt khỏi mắt .
“Lòng học trò rối loạn, đến cũng chẳng học gì, nên xin nghỉ.” nàng thật.
“Cớ gì mà lòng rối loạn?”
Tĩnh Bảo hít sâu một , trong lòng lời, nhưng dễ thốt .
Hồi lâu, nàng giọng: “Tiên sinh, nhà họ Bộ gặp nạn .”
“Ta .” Cố Trường Bình chỉ chiếc ghế bên cạnh, ý bảo nàng xuống, nhẹ giọng than: “Rốt cuộc vẫn đến muộn một bước.”
Tĩnh Bảo , nhỏ giọng : “Tiên sinh, vẫn còn một tia hy vọng.”
“Ồ?” Ánh mắt Cố Trường Bình động: “Hy vọng ở ?”
Răng Tĩnh Bảo bất chợt c.ắ.n chặt, nghiến từng chữ từ kẽ răng: “Vẫn còn một c.h.ế.t hẳn, A mấy Nghiễn cứu về.”
“Ai?”
“Bộ Quảng Huy.”
Cô hạ giọng : “E là dự cảm nguy hiểm, nên mặc áo giáp mềm đao thương bất nhập, uống đan d.ư.ợ.c ngưng thở. Nhờ thế mà giữ mạng trong lửa, tuy nhiên cháy rụi, còn chỗ nào lành lặn.”
“Giờ ở ?” Cố Trường Bình hỏi.
lúc đó, Tề Lâm bưng hoa cúc tới, Tĩnh Bảo nhận lấy đặt xuống: “Con bảo A Nghiễn họ đưa đến phủ công chúa ngay trong đêm .”
Nghe , Cố Trường Bình ngẩng đầu nàng, cảm thấy một niềm vui dâng lên từ tận đáy lòng.
Bộ Quảng Huy vô tình thoát nạn, mà là chuẩn . Hắn từng ở Cẩm y vệ, hiểu rõ chân lý: Chỉ c.h.ế.t mới giữ bí mật.
Làm ch.ó săn cho Tào Minh Khang bao năm, quá hiểu bản lĩnh của kẻ .
Hắn đường đường là tri phủ, Tào Minh Khang thể trắng trợn tay, chỉ thể dàn dựng thành tai nạn, cách đơn giản nhất: phóng hỏa.
Bộ Quảng Huy phòng sẵn, chuyện còn giao cho ông trời. Trời sai ba tới, cứu .
Bởi vì là vết thương do bỏng, nếu tùy tiện đưa đến y quán thì sợ Tào Minh Khang sinh nghi. Việc Tĩnh Bảo đưa phủ công chúa là lựa chọn đúng đắn, phò mã vốn thể yếu đuối, đang mời Thái y chữa trị, nhân cơ hội che giấu hành tung, đồng thời cũng bảo vệ an cho Bộ Quảng Huy.
Hay lắm!
Tĩnh Bảo thấy Cố Trường Bình nàng mà gì, lo lắng hỏi: “Tiên sinh chớ lo, con sẽ giục Cao Triều sớm tìm cách trị khỏi thương thế cho Bộ Quảng Huy, để sớm ngày…”
“Không cần sớm!”
Cố Trường Bình đột ngột dậy, ánh mắt sắc lạnh như diều hâu: “Chậm rãi chữa trị, càng kéo dài càng !”
“Tại ?”
“Có đắc ý mới sinh chủ quan!”
Tĩnh Bảo đến đó, sắc mặt phức tạp. Cố Trường Bình bỗng dịu giọng: “Đã dùng cơm ?”
“Chưa.”
“Muốn ăn trứng hấp ? Ngươi ?”
Lúc còn nghĩ đến ăn trứng hấp ? Nều là nàng, chắc quỳ hoàng cung mà kêu oan !
Tĩnh Bảo thầm lẩm bẩm: “Vừa , con chỉ món đó.”
“Vậy cho một chén chứ?” Hắn .
“Bếp nhỏ ở ?”
“Đi theo .”
Cố Trường Bình , Tĩnh Bảo theo , hai cách một trượng, lặng lẽ một đoạn đường.
Suốt đoạn , trong đầu Tĩnh Bảo chỉ nghĩ đến một chuyện: để nấu một chén trứng hấp xuất thần nhập hóa đây.
Đầu bếp thấy hai đến thì giật kinh hãi, vội nhường chỗ. Tĩnh Bảo lấy hai quả trứng, đập bát…