Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 203: Là Từ Tuấn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:47:47
Lượt xem: 205

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Viên kẹo rơi tõm xuống bùn, Tĩnh Bảo chột , lập tức vái chào con : “Đừng thả chó, đừng thả chó, bọn ngay đây!”

“Đi cái gì mà , chúng còn ... ưm!”

Tĩnh Bảo bịt miệng Cao Triều , kéo ngoài như lôi xác, trong lúc giằng co còn quên lườm Cố Trường Bình một cái:

Ngươi còn mau theo!

Kéo hơn mười trượng, Tĩnh Bảo buông tay , để Cao Triều kịp phát cáu, bèn hạ giọng: “Nhà đó... vấn đề.”

“Vấn đề gì cơ?”

“Vụ án xảy năm năm, một góa phụ dẫn con sống ở quê, cuộc sống tất nhiên dễ dàng.”

“Ý ngươi là ? Ta hiểu.”

“Không đến nhan sắc của đàn bà , nhưng chỉ cần đôi tay cầm chổi , trắng trẻo mịn màng, rõ ràng tay nông. Ngươi đứa nhỏ , ăn mặc như tiểu thiếu gia. Kẹo cho nó là kẹo hạt tùng đấy.”

Cao Triều lập tức tỉnh ngộ.

Kẹo hạt tùng loại kẹo bình thường, trẻ con nhà dân thường căn bản từng thấy, mà thằng nhóc chút do dự ném xuống đất, chẳng thèm lấy một cái. là khả nghi.

Tĩnh Bảo lệnh: “A Nghiễn, xem xem viên kẹo còn đất ?”

“Rõ!”

A Nghiễn nhanh: “Gia, vẫn còn ở đó, ai nhặt.”

Sự “cao thượng tiết liệt” của góa phụ và đứa con khiến n.g.ự.c Cao Triều thắt , đồng thời ánh mắt dừng thẳng tắp Tĩnh Bảo.

Tĩnh Bảo hạ giọng: “Chúng bộ rút lui, đợi đêm xuống . Công khai , thì chơi ngầm.”

Ánh mắt Cao Triều vẫn chớp.

Tĩnh Bảo nổi đóa: “Nhìn gì? Còn mau !”

Cao Triều thốt một câu chẳng đầu chẳng cuối: “Tĩnh Thất, ngươi lắm!” Nói xong thì bỏ .

Hắn ý gì?

Tĩnh Bảo đầu Cố Trường Bình. Cố Trường Bình đang mang khuôn mặt Tề Lâm, mỉm dịu dàng: “Tĩnh công tử, Cao công tử đang khen ngươi giỏi đấy.”

Giỏi ?

Tĩnh Bảo đỏ mặt, sợ đối diện với ánh mắt chứa ý , vội vàng chuồn .

Khóe mắt Cố Trường Bình nhếch lên.

Những điểm đáng ngờ nên thấy, nàng bỏ sót cái nào.

Quả nhiên là nàng kinh ngạc!

Vài lên xe ngựa ngược vài dặm, đến một quán trọ nhỏ bên quan đạo dùng cơm trưa.

Cao mỹ nhân hào phóng vung tay, rút bạc thuê hai phòng, một phòng cho , một cho Tĩnh Bảo nghỉ ngơi.

Tĩnh Bảo thấy Cố Trường Bình cứ ngây ở đại sảnh như kẻ khờ thì áy náy, nhưng sợ nếu tỏ quá nhiệt tình thì dễ gây chú ý, nên chỉ gọi tiểu nhị pha một ấm ngon, mang lên vài món điểm tâm.

Tất nhiên, tính cả sổ của Cao mỹ nhân.

Lên lầu hai, nàng vẫn yên tâm, thò đầu ngoài ngó thử.

Cố Trường Bình đang với mấy thị vệ của Cao Triều, thong thả uống , trò chuyện vặt.

Cảm thấy ai , Cố Trường Bình ngẩng đầu theo bản năng. Tĩnh Bảo giật b.ắ.n , lập tức rụt đầu .

Bên cạnh, A Nghiễn cau mày.

Gì thế , gia nhà một hạ nhân tới mấy ?

Đêm tối.

Vạn vật tĩnh lặng.

Cao Triều thấp giọng oán: “Tĩnh Thất, côn trùng! Mau đuổi giúp gia gia với!”

“Gia gia, ngươi yên chút , tay còn ngơi giây nào đây!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-203-la-tu-tuan.html.]

“Câm miệng!”

Cao Triều xổm cây, đầu đội lá, tức tối : “Nếu ngươi đòi trèo cây, gia gia đây chịu khổ thế ? Thân ngọc thể vàng, chẳng lẽ còn tự đuổi côn trùng?”

“Ngươi…”

Tĩnh Bảo thật đá rớt xuống, nhưng sợ đá thì rơi , trong lòng thầm rủa hôm qua sấm sét đ.á.n.h c.h.ế.t cho .

“Hay ngươi xuống, để tiểu Thất nhà trèo lên?”

“Cao công tử, đừng ầm ĩ nữa, giúp ngươi đuổi!”

Sau lưng hai , Tề Lâm nhẹ nhàng bẻ một cành khô, chờ côn trùng bay tới thì chỉ chạm nhẹ rơi xuống đất, nào cũng chính xác.

Cao Triều một lúc, bỗng sang: “Hay là ngươi theo , với chủ tử nhà ngươi, lương tháng tùy ngươi định.”

Cố Trường Bình: “…”

Tên nhóc dám đào góc tường ngay mặt ? Hừm, thú vị thật.

“Nhìn kìa, động tĩnh!” Tĩnh Bảo chỉ tay.

Cao Triều tát nhẹ tay nàng: “Tránh , tránh , đừng chắn tầm của gia gia!”

Tĩnh Bảo nghĩ ngợi, đầu mặt ấm ức với Tề Lâm: “Tiên sinh, ngươi xem, cứ bắt nạt hoài!”

Cố Trường Bình nhẹ nhàng chạm một ngón tay lên mu bàn tay nàng.

Tĩnh Bảo ngẩn , nghiến răng nghiến lợi.

Tiên sinh đang an ủi nàng ư? Hay bảo nàng ngoan ngoãn chút?

A, mu bàn tay ngứa thế !

Lúc , một bóng đen trèo tường , giữa viện ngó quanh. Con ch.ó đen vốn đang ngủ động ngẩng đầu xuống.

Người đến cửa sổ, ho một tiếng. Chốc lát , cánh cửa gỗ "két" một tiếng mở , đàn bà nhào lòng bóng đen, lập tức hôn lên môi.

Bàn tay đàn ông luồn vạt áo đàn bà, xoa nhẹ…

Tĩnh Bảo hổ mặt , nào ngờ chạm ánh mắt của Cao Triều. Hai trao một ánh , kết luận hai điều:

Một, kẻ quen.

Hai, thể là tình của góa phụ.

Nam nữ trong viện mật một lát tách . Người đàn ông cởi áo khoác bắt đầu việc: múc nước giếng đổ đầy chum, chẻ củi.

Người đàn bà bưng chén , đàn ông cầm tay nàng uống nửa chén, nửa còn nàng uống hết… Từ đầu đến cuối, cả hai lấy một lời.

Chẻ củi nửa chừng, thằng bé trong nhà đ.á.n.h thức, dụi mắt , ôm lấy đàn ông từ lưng.

Người khựng , đặt rìu xuống, xoay , ôm đứa nhỏ lòng.

“Cha ơi!”

Một tiếng gọi, khiến đang ẩn trong bóng tối chấn động tâm can.

Tĩnh Bảo còn kịp phản ứng, cổ tay Cao Triều bóp chặt như gọng kìm: “Nghe rõ ? Nó gọi là cha!”

Tĩnh Bảo đang bàng hoàng, nắm bất ngờ, quên mất đang cây, theo bản năng hất tay , ai dè chao đảo mấy cái rơi thẳng xuống, hét một tiếng “A ...”

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay lớn túm lấy cổ áo nàng. Tĩnh Bảo hồn vía lên mây, mở mắt thấy là Tề Lâm, mặt tái mét còn giọt máu.

còn khiến nàng khiếp đảm hơn nữa là tiếng hét đầu Cao Triều: “Không xong ! Cái... cái tên cha bỏ chạy !”

Tĩnh Bảo cảm giác tên hại tụt mất mười năm thọ, vùng vẫy kêu lên: “Còn mau chặn !”

Vừa dứt lời, A Nghiễn và hai tiểu đồng của Cao Triều lập tức lao như tên rời cung, vây chặt lấy đàn ông.

Sau vài chiêu, thất thế.

Người đàn bà bên cạnh ôm chặt lấy miệng con, nước mắt ròng ròng cảnh mắt.

Lúc , Tĩnh Bảo đáp đất, ba hồn trở về hai, ngẩng đầu gượng với Cố Trường Bình xem như cảm tạ, xốc áo phóng vọt tới.

Ánh mắt nàng lóe lên ánh sáng sắc như sói.

Là Từ Tuấn!

Hắn mà vẫn c.h.ế.t!

 

Loading...