Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 2: Đêm Tái Sinh

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:08:56
Lượt xem: 422

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Về ... Gia... Hạo Vương về ... Ôi trời ơi, cái m.ô.n.g của !"

"!"

Cố Trường Bình bất ngờ mở to mắt, bật dậy từ chiếc giường tre, tay vô thức sờ lên gáy.

"Thập Nhị Lang về , đến lúc nào , đang ở ?"

Vừa dứt lời, tay bỗng khựng

Thập Nhị Lang về , đến lúc nào , đang ở ?

Cảnh tượng !

Người !

Lời !

Mọi thứ dường như từng trải qua.

Trong lòng Cố Trường Bình nổi sóng cuộn trào, cổ họng run lên, hồi lâu thốt nên lời.

Thập Nhị Lang về kinh là mùa xuân cuối triều Kiến Văn, khi lão hoàng đế lâm bệnh nặng, triệu từ Bắc Cương vượt trăm dặm suốt đêm trở về.

"Gia, Hạo Vương còn cách năm dặm, xin ngài hãy đón !"

Cố Trường Bình ngẩng đầu , lập tức ngẩn .

Đây là Tề Lâm.

Người từng ông nội mua về, cả đời theo sinh tử, là Tề Lâm ?

Đêm ngày hành hình, Tề Lâm tự chấn đứt kinh mạch mà c.h.ế.t, rằng một bước, kẻo đường xuống Hoàng Tuyền ai đón .

Cố Trường Bình hít sâu một , khoác áo dậy đẩy cửa sổ, những ngón tay xương xẩu bấu chặt khung cửa.

"Phía cung điện gửi thư ?"

"Chưa ạ, gặp ngài ."

Cố Trường Bình đột ngột đẩy cửa sổ .

Ngoài cửa trời tối đen như mực, gió lạnh như lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng mặt khiến tỉnh táo.

Hắn và Hạo Vương từng tình như thủ túc, nhưng vì một phụ nữ mà trở mặt thành thù, từ đó gây một chuỗi những biến cố tồi tệ.

Ánh mắt Cố Trường Bình một nữa rơi Tề Lâm, đến nỗi Tề Lâm rùng , thầm nghĩ: Hạo Vương trở về, gia vui mừng đến ngẩn ngơ chăng!

Cố Trường Bình rũ mắt: "Đi, đón !"

Từ cổng nam thành suốt ba dặm, trời dần hửng sáng. Từ xa, thấy một cái đình, hình như là đình Phong Ba, bên cạnh đình một cây lê.

Đến gần, quả nhiên đúng là nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-2-dem-tai-sinh.html.]

Mười năm một vòng luân hồi.

Cố Trường Bình xuống ngựa, trong đình, đôi mắt nhẹ nhàng khép , từ từ tìm về ký ức xưa.

Gió càng lúc càng mạnh, thổi hoa lê phủ đầy vai .

Lúc một đoàn xe ngựa qua, mười mấy hầu đang bảo vệ xung quanh.

Xe đến đình Phong Ba thì trời đột nhiên đổ mưa, hầu dẫn đầu vội chỉ huy đình tránh tạm.

Cố Trường Bình đang định lên ngựa thì thấy tiếng nhỏ từ trong xe vọng :

"Thất gia, nô tì kinh để kiếm thật nhiều tiền."

"Vậy ? Thật trùng hợp, cũng !"

"Vậy... nô tì phố mở quán, giúp xem bói đoán mệnh, Thất gia thấy thế nào?"

"Không cả?"

"Thất gia?"

"Mới mấy quyển sách bói toán mà cô mở quán? Chữ còn hết mặt văn chữ , cô gì, lên trời ?"

"Hu hu... Gia, nha ước mơ, chủ nhân khuyến khích chứ!"

"Ta thể khuyến khích cô ước mơ, nhưng khuyến khích cô mơ giữa ban ngày!"

"Vèo..."

Màn xe đột nhiên vén lên, đôi mắt Cố Trường Bình đen kịt sâu thẳm.

Ngược sáng.

Chỉ thấy một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, búi tóc đơn giản, mắt to miệng nhỏ, đang một thiếu niên mặc áo trắng.

Tư thế quả thật đoan trang!

"A Man, mát-xa nữa?"

"…"

Thiếu niên dường như cảm thấy gì đó đúng, bèn dậy, đầu , sợ đến hồn bay phách lạc: "Ngươi... ngươi... ngươi là ma?"

Khuôn mặt hóa thành tro cũng thể nhầm.

Mắt Cố Trường Bình trầm xuống, giọng lạnh như băng: “Hôm nay đừng đến phủ Tuyên Bình Hầu!"

Tĩnh Bảo kinh ngạc: “Ngươi là ai?"

Biểu cảm của đàn ông kỳ lạ, như tượng Phật trong chùa, từ bi nhưng lạnh lùng: "Ta vốn là ác quỷ từ âm phủ, lạc bước đến dương gian."

Một luồng gió từ ngoài thổi qua rèm xe, lạnh thấu xương.

"A... ma!"

 

Loading...