Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 198: Người đó là ngươi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:43
Lượt xem: 177
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo ngây theo bóng lưng rời , một lúc mới gắng sức dậy, đến cửa cài then .
Từ Tầm Phương Các tới Hình bộ, cả lẫn về gần nửa canh giờ. Thêm thời gian lục tìm hồ sơ vụ án, một canh giờ cũng vặn. Nàng kịp áo quần, ở đây đợi mang chìa khóa về.
Những làn điệu hát lảnh lót vọng qua khe cửa, dứt thì phòng bên vang lên âm thanh khác, lờ mờ còn mấy câu tục tĩu.
Nghe tiếp xuống …
là thể lọt tai nổi. Tĩnh Bảo lấy tay bịt tai , thầm nghĩ: Không thể nhỏ tiếng một chút ? Không sợ hôm khàn cả giọng .
Nàng chờ suốt nửa canh giờ, tiếng động phòng bên vẫn dứt, càng lúc càng khiến nàng buồn nôn, đầu tựa mép giường, mơ màng ngủ.
Không bao lâu, tiếng gõ cửa, hai tiếng ngắn, một tiếng dài.
Tĩnh Bảo mừng rỡ dậy, nhưng thấy choáng váng đến mức vững. Nàng cố chống đỡ cơ thể mở cửa, thì thấy Tề Lâm lách chui .
“Thế nào ? Lấy hồ sơ ?”
“Đã mở khóa, Cao Triều đang tìm bên đó. Ta về để đưa chìa khóa.”
Tề Lâm đặt chìa khóa trở chỗ cũ, thuận tay cởi áo của Thạch Thượng thư , xách đàn bà lên đặt đè lên , cuối cùng thả rèm xuống, rút bình hương mê và thổi tắt nến.
“Tĩnh Công tử, chúng thôi!”
Trong bóng tối, ai trả lời. Đợi đến khi mắt thích nghi phần nào với ánh sáng lờ mờ, mới thấy đang chắn ngay cửa, hai mắt trừng trừng khô khốc.
“Ngươi gì thế?”
“Ngươi là Cố Trường Bình?”
Hai giọng vang lên cùng lúc, cùng lúc lặng .
Trong đầu Tĩnh Bảo như một dây thần kinh đang cố vùng vẫy yếu ớt, nàng khàn khàn lên tiếng: “Ngươi là Cố Trường Bình… Tề Lâm đôi tay như .”
Cố Trường Bình cảm thấy như chính tự đào hố chôn , mà còn thể bò .
Hắn bước tới, bỗng cúi sát tai Tĩnh Bảo, khẽ : “Thấy mà , là một đức tính .”
Luồng nóng phả qua là vuốt ve, mà là như dòng khí xộc thẳng màng nhĩ và mạch m.á.u của Tĩnh Bảo, thình thịch thình thịch chấn động từng dây thần kinh.
Một lúc lâu, cả nét mặt lẫn đầu óc nàng đều trống rỗng, từng chữ Cố Trường Bình đều lọt tai, nhưng mãi truyền tới não.
Nàng nghĩ, chắc chắn là ốm .
Quả nhiên, giây tiếp theo, Cố Trường Bình hỏi: “Hơi thở ngươi nóng thế ? Ngươi đang sốt ?”
“Ta…”
Tĩnh Bảo định tránh một chút, nào ngờ phía là cửa gỗ, gáy đập cửa phát một tiếng “bộp”.
Còn kịp kêu đau, kỹ nữ giường bỗng rên một tiếng.
Không , t.h.u.ố.c sắp hết tác dụng!
Cố Trường Bình lập tức nắm tay Tĩnh Bảo kéo sang một bên, tay mở cửa, thò đầu trái , nhanh chóng lách ngoài.
Tĩnh Bảo kéo lên tầng ba, đầu óc mơ hồ như đang mộng du.
Tay lớn, cũng khô ráo, phần đầu ngón tay còn vết chai mỏng, ma sát lòng bàn tay nàng ngưa ngứa.
Tĩnh Bảo rủ mắt xuống, trong đầu vụt qua mấy ý nghĩ vẩn vơ, tự giễu .
Nàng nghĩ, lẽ cơn sốt sẽ nặng thêm nữa .
Vào phòng bao tầng ba, Tĩnh Bảo rã rời đến mức chỉ ngã xuống mà . Nàng hất tay Cố Trường Bình , định xuống, nào ngờ xách bổng lên, kéo trong buồng.
Trong buồng, ánh nến lay động, màn trướng hoa sen ấm áp.
“Cởi đồ ướt , lên giường ngủ một lát, gọi lang trung.”
“Không cần!”
Tĩnh Bảo mệt mỏi đáp: “Không cần gọi lang trung, nghỉ một lát là .”
Cố Trường Bình sững , đỡ nàng lên giường, tay đặt lên cổ tay nàng, ba ngón tay nhẹ nhàng chạm .
“Ngươi… ngươi gì đấy?” Tĩnh Bảo hoảng hồn.
“Biết chút y thuật, bắt mạch giúp ngươi?”
“Thật giả ?”
Cố Trường Bình vò trán, như đang suy nghĩ chốc lát đáp: “Giả. Chỉ bộ thôi, để khác thấy học rộng. Ừ, ban ngày mệt quá, ban đêm lạnh, mệt lạnh, tà khí xâm nhập, nên sốt cao.”
Tĩnh Bảo: “…” Nói nhảm mà vẻ hợp lý lắm.
“Ngươi cởi áo ướt , về ngay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-198-nguoi-do-la-nguoi.html.]
Cố Trường Bình ném một câu rón rén rời khỏi phòng.
Áo ướt dính thực sự khó chịu, Tĩnh Bảo cởi áo khoác ngoài, cúi đầu sờ thử, mảnh vải trắng quấn n.g.ự.c vẫn ướt.
Sợ Cố Trường Bình đột ngột , nàng vội mặc thêm một chiếc áo trong, hết chịu nổi nữa, chui chăn, tay đặt lên trán, mặt đỏ bừng như lửa đốt.
Thấy Cố Trường Bình về, nàng hé mắt một cái, thật sự còn sức để thêm câu nào, nhắm mắt .
Hắn bước đến bên giường, gạt tay nàng , đặt tay lên.
Nóng rát.
Hắn quỳ một gối xuống, móc từ trong một lọ sứ, lấy một viên t.h.u.ố.c đen nhỏ, đưa đến bên miệng nàng: “Nuốt .”
Tĩnh Bảo viên t.h.u.ố.c một cách ngờ vực: “Cái gì ? Không t.h.u.ố.c độc đấy chứ?”
“Ừ, đầu độc ngươi đấy!”
Tĩnh Bảo: “…”
Nàng mang vẻ mặt đau khổ như thể c.h.ế.t vì t.h.u.ố.c độc, thấy , Cố Trường Bình bèn dịu giọng : “Trị sốt đó, uống xong sẽ mồ hôi, mai là đỡ ngay.”
Ánh sáng lấp lánh hiện lên trong đôi mắt mờ nước của Tĩnh Bảo, nàng khẽ há miệng, viên t.h.u.ố.c lăn , khi trượt còn vô tình để đầu lưỡi chạm đầu ngón tay mát lạnh của Cố Trường Bình.
Tim nàng rối loạn, vội nhắm mắt … giả c.h.ế.t!
Mất mặt c.h.ế.t !
Cố Trường Bình ngoài, cầm ly nguội ngắt uống nửa chén, mãi mới thả lỏng cơ bắp căng chặt lớp áo dài mà ai để ý.
“Có thể… cho uống ngụm nước ?”
Tĩnh Bảo lí nhí, viên t.h.u.ố.c mắc ngay cổ họng, kẹt giữa chừng, khiến nàng suýt nghẹn c.h.ế.t.
Cố Trường Bình rót ít ấm, đỡ nàng dậy.
Vai lưng cô nương nhỏ gầy yếu mềm mại, như chỉ khẽ bẻ là gãy. Hắn dời ánh mắt, lướt qua cổ nàng, nhịn mà khẽ.
Cổ áo nàng cài chặt đến mức kín mít.
Cố Trường Bình đưa tay định tháo áo nàng, Tĩnh Bảo vội giữ lấy cổ áo, khàn giọng quát: “Cố Trường Bình, ngươi gì? Đừng mà bậy!”
“Đàn ông với , thể gì ?” Hắn nghiêng đầu nàng, vẻ khó hiểu: “Người sốt cao cần nới lỏng áo , đạo lý ngươi ?”
Tĩnh Bảo: “…”
“Tự tháo !”
Cố Trường Bình lưng , nhớ tới kiếp , từng sốt cao, cứ thèm một bát mì chay của Lầu Ngoại Lâu.
Mì mang lên, uống mấy ngụm nước dùng thì chẳng còn ăn nữa.
Lúc bước từ quầy, đặt xuống một bát đá lạnh: “Dùng khăn gói lăn trán và thái dương, nới lỏng cổ áo, cài kín quá cho việc thoát nhiệt, sốt sẽ hạ .”
Hắn ngờ vực đó: “Sao ngươi bệnh?”
“Đoán thôi!”
Người đó mặt , gương mặt chẳng biểu lộ gì.
Ra khỏi Lầu Ngoại Lâu, Tề Lâm thấp giọng : “Gia , Tĩnh quản sự , lúc ngài xuống, mắt nàng cứ dán chặt ngài.”
Hắn đáp, chỉ lặng lẽ về phủ. Dùng đúng cách chỉ, hôm quả nhiên hạ sốt.
Cố Trường Bình tiếng động nhỏ vụn lưng, khẽ thở dài một .
“Cổ áo cởi chứ?”
“Ừ.”
“Cũng đừng đắp chăn kín quá.”
“Ừ.”
“Trà để ở đầu giường cho ngươi.”
“…"
“Phòng bao trả tiền qua đêm, sẽ ai dám phiền ngươi.”
“…"
Không thấy đáp , đầu , khép hờ hàng mi, .
Cố Trường Bình khẽ bật , vươn tay hạ rèm màn xuống.
Khi màn chỉ còn để hở một góc, môi khẽ động: “Cố Trường Bình, ngươi giả Tề Lâm?”