Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 191: Ta bị oan
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:36
Lượt xem: 212
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong nội đường.
Sắc mặt tổng quản Thịnh thái giám sa sầm : “Thẩm Đại nhân, ngài và Cố Tế Tửu là chỗ bạn bè thiết, nhưng hiện tại buộc nhắc nhở một câu, thật, là lợi cho cả ngài lẫn Cố Tế Tửu.”
Thẩm Trường Canh mặt mày xám ngoét.
Một lúc , lên tiếng: “Bài thi đó của Tĩnh Sinh xuất sắc, chỉ tiếc là chỉnh. Cố Trường Bình phê cho điểm thấp nhất. Ta từng phản đối, cho rằng nên phá lệ dùng tài, nhưng Cố Trường Bình đồng ý. Vì chuyện đó, còn cãi với một trận.”
“Vậy đó, đồng ý sửa điểm?”
“Thạch Thượng thư hỏi thành tích của con trai là Thạch Thuấn, bèn mời chúng đến Hồng Phúc Lâu ăn cơm. Trùng hợp hôm đó Thủ phụ đại nhân cũng đang ở phòng bên cạnh, chúng qua đó chào hỏi. Thủ phụ đại nhân hỏi thành tích của cháu trai phủ Tuyên Bình hầu, bèn tranh tình hình. Thủ phụ đại nhân bảo thể cho thêm một cơ hội. Thế là Cố Trường Bình mới sửa từ điểm thấp nhất lên thành hạng ba!”
Thịnh Vọng nhạt một tiếng: “Vậy thì thật khéo, theo như chúng , Thủ phụ đại nhân khẳng định từng câu đó.”
“Ơ, thể ? Hôm đó trong phòng một bàn , ai cũng thể chứng, chỉ . Ta, Thẩm Trường Canh, việc luôn liêm khiết chính trực, cần gì bịa đặt?”
Thẩm Trường Canh còn dứt lời, Thịnh Vọng bật ha hả.
“Thẩm Đại nhân, đây là bút lục lời khai của bảy cùng bàn hôm đó, ngài xem ?”
“Không cần xem, họ nhất định đều thấy.”
“Trái , bảy đó đều : Thủ phụ đại nhân từng câu .”
Giọng Thịnh Vọng đột nhiên sắc nhọn: “Thẩm Đại nhân, chẳng lẽ bảy đều đang dối?”
Thẩm Trường Canh: “…”
C.h.ế.t tiệt! Cả lời khai cũng dàn xếp . Cố Trường Bình ơi là Cố Trường Bình, đao của ngươi còn c.h.é.m xuống, g.i.ế.c đến tận nơi .
Giờ ?
Lúc , Cố Trường Bình chẳng thấy tiếng kêu cứu trong lòng Thẩm Trường Canh. Hắn đang trong hoa sảnh của phủ Cẩm Y Vệ, ung dung thưởng .
Đã uống đến ba chén mà vẫn chẳng ai , đây là định “ghẻ lạnh” đây!
Đến chén thứ tám, Thịnh Vọng mới tủm tỉm bước : “Cố đại nhân, để ngài đợi lâu !”
Cố Trường Bình gật đầu: “Không , tranh thủ nhàn hạ một chút cũng là phúc.”
Thịnh Vọng xuống đối diện , hạ nhân nhanh chóng dâng mới. Thịnh Vọng tự tay rót thêm một chén cho Cố Trường Bình, mỉm : “Ta đây uống cùng Cố đại nhân, trò chuyện một chút, ?”
Ánh mắt Cố Trường Bình khẽ biến sắc.
Trong mấy lời nhẹ nhàng của Cẩm Y Vệ, bao vụ g.i.ế.c chóc và tội rợn che giấu.
“Thịnh Đại nhân trò chuyện gì?”
“Nói một chút chuyện Tĩnh đại gia qua đời, Cố đại nhân thích, đến Tĩnh phủ viếng tang?”
“Thầy trò một hồi, thể viếng?”
“Quốc Tử Giám mấy trăm giám sinh, mỗi năm đều nhà tang, nào thấy Cố đại nhân từng đến viếng ai ?”
“Bởi vì…”
Cố Trường Bình dừng giây lát, : “Ta thấy đứa nhỏ tuổi còn nhỏ mà gánh vác cả đại phòng Tĩnh gia, thật dễ dàng.”
Thịnh Vọng nhếch môi lạnh: “Cố đại nhân đặc cách đưa Quốc Tử Giám, chẳng lẽ cũng vì lý do đó?”
Đồng tử Cố Trường Bình co , giọng lạnh tanh: “Thịnh Đại nhân, ngài ý gì đây?”
Thịnh Vọng : “Bài của Tĩnh Sinh là một bài chỉnh, lúc đầu ngài phê điểm thấp nhất, mấy hôm sửa thành hạng ba. Ngài đừng với là theo chỉ thị của Thủ phụ đại nhân nhé?”
Cố Trường Bình: “ , chính là ý của Thủ phụ đại nhân.”
Nét bên miệng Thịnh Vọng kéo dài đến tận mang tai: “Năm ngoái, trang viên Tĩnh phủ gặp đạo tặc, ngàn cân treo sợi tóc, chính đại nhân là tới kịp, cũng là ý của Thủ phụ đại nhân ?”
Sắc mặt Cố Trường Bình lập tức đổi: “Các ngươi dám điều tra ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-191-ta-bi-oan.html.]
“Không chuyện gì mà Cẩm Y Vệ tra mà tra ! Công việc của chúng vốn là tra .”
Cố Trường Bình cúi đầu làn nước trong chén đang phản chiếu ánh sáng, trầm giọng : “Cũng khổ cho các ngươi , rình rập một Tế Tửu nho nhỏ như .”
“Không khổ, cấp bảo thế nào, chúng thế nấy. Cố đại nhân, đắc tội !”
Câu mang theo nhiều ẩn ý.
Cấp là ai? Là hoàng đế là Thủ phụ, Cố đại nhân ngài tự mà suy nghĩ !
Cố Trường Bình xoa trán đầy đau đớn: “Các ngươi… còn tra gì?”
“Còn điều tra một năm , Cố đại nhân hạ nam du, loanh quanh nửa tháng vì chuyện gì? Hoặc… là vì nào?”
Thịnh Vọng với hình béo mập khẽ nghiêng về phía , ánh mắt lộ rõ tia sát khí: “Ta nhắc đại nhân một chút, năm ngoái khi Tĩnh đại lão gia xảy chuyện, Tĩnh Sinh trong phủ ép buộc, giao vị trí gia chủ, chính đại nhân kịp thời xuất hiện giải vây cho .”
“...Cho nên?”
Sắc mặt Cố Trường Bình biến đổi, nhưng khóe môi nhếch lên lạnh lẽo dễ phát hiện: “Thịnh Đại nhân điều tra nhiều như , rốt cuộc chứng minh điều gì?”
“Ngài đặc cách đưa Tĩnh Sinh Quốc Tử Giám; Tĩnh đại lão gia mất, ngài đích đến viếng; trang tặc, ngài cứu Tĩnh Sinh một mạng; bài vị tổ tông, ngài giúp giải vây…”
Thịnh Vọng chăm chú : “Những điều , chứng minh gì, mà là ngài đó, Cố đại nhân, rốt cuộc vì như ?”
“Ngươi đoán .”
Cố Trường Bình trả lời hai chữ đáng đ.á.n.h đòn, ngả tựa lưng ghế, đưa tay cầm lấy chén , thong thả nhấp một ngụm.
“Ta đoán , đợi ngài tự , thừa thời gian.” Thịnh Vọng dậy, rót thêm nước chén của , cũng rót cho một chén đầy.
Hai đối diện , cách nửa cái bàn, im lặng , như đang thi xem ai nhịn lâu hơn.
Sát khí âm u lặng lẽ bao trùm giữa hàng mày của Cố Trường Bình.
*
Cao Triều kể từng chuyện điều tra , khí trong trai xá trở nên c.h.ế.t lặng.
“Vậy tức là… hiện tại mời đến Cẩm Y Vệ, là vì chuyện liên quan đến ?” Tĩnh Bảo lặng lẽ Cao Triều một cái, thì thào : “Không … …”
“Ngươi thật sự ngờ? Hay là mà ?” Sắc mặt Cao mỹ nhân mang theo cơn giông sắp ập đến.
Hắn sớm cảm thấy Cố Trường Bình đối với họ Tĩnh giống bình thường. Nào ngờ Cố Trường Bình vì mà cả chuyện điểm cũng dám sửa!
Đây giống bình thường rõ ràng là gian tình!
“Ngươi ý gì?” Tĩnh Bảo ưỡn thẳng n.g.ự.c lên hỏi.
“Ta ý gì, ngươi tự !” Cao Triều nhạt: “Đừng ăn trong bát, sang nồi!”
“Ai ăn trong bát, sang nồi hả?” Tĩnh Bảo nhảy khỏi giường, trợn mắt : “ là bài xong, nhưng thì ? Ta ép sửa điểm cho !”
“Thế còn chuyện ở trang viên?”
Cao Triều túm lấy vạt áo n.g.ự.c Tĩnh Bảo: “Chuyện ở trang viên, ngươi định giải thích thế nào?”
Tĩnh Bảo trợn tròn mắt : “Hắn đến trang vì , chẳng qua chỉ là… tình cờ ngang!”
“Tình cờ? Ngươi tình cờ thử cho xem ?”
Tĩnh Bảo tức đến run rẩy: “Cao Triều! Ngươi lý lẽ hả?!”
“Họ Tĩnh , đây đúng là lý đó, thì nào!” Cao Triều gầm lên: “Cố Trường Bình Cẩm Y Vệ điều tra là vì ngươi!”
“Ta… oan!”
“Còn mặt mũi kêu oan?”
“Tại ?!”