Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 190: Cẩm Y Vệ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:35
Lượt xem: 211

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày đó coi như yên ả, trong cung nhanh phát thưởng bạc, quần áo, gạo thóc cho các giám sinh đỗ cao, mỗi tháng còn thêm tiền tiêu vặt.

Từ khi ăn một bạt tai, Từ Thanh Sơn bắt đầu phần kiêng dè Tĩnh Bảo, dạo đám võ sinh đang chuẩn khảo hạch, ai đạt sẽ đuổi về quê, nên cũng hiếm khi xuất hiện ở Suất Tính Đường.

mỗi bữa trưa, bao ánh mắt dõi theo, vẫn quên gắp một miếng thịt kho tàu bỏ bát của Tĩnh Bảo, đó chẳng chờ nàng câu nào, nghênh ngang bỏ .

Vì chuyện đó mà Tiền Tam Nhất còn mở cả một sòng cá cược, đoán xem Tĩnh Bảo ăn bao nhiêu miếng thịt kho tàu thì mới chịu nở một nụ với Từ Thanh Sơn.

Tĩnh Bảo nếu nể mặt từng đến Lâm An, thật úp luôn bát cơm mặt cho hả giận, đúng là chỉ thấy tiền!

cũng chuyện phiền lòng.

Gần đây vô tình chạm mặt Vương Uyên và Phác Chân Nhân.

Nhất là Phác Chân Nhân, từ khi Từ Thanh Sơn thích là Tĩnh Bảo, cứ như thể ăn tươi nuốt sống nàng , ánh mắt mỗi đến đều âm trầm căm ghét.

Tĩnh Bảo vô tình giẫm chân , lập tức mắng c.h.ử.i thậm tệ:

“Tĩnh Thất, cái đồ tạp chủng súc sinh! Con ngươi còn là nữa ? Dám giẫm chân gia gia, đời xuống A Tỳ địa ngục, đầu thai súc sinh!”

Tĩnh Bảo lạnh lùng đáp : “Ta tin thần Phật, luân hồi, tất nhiên cũng chẳng xuống địa ngục. Ta c.h.ế.t sẽ hóa thành ác quỷ, quấy nhiễu trần gian, nhất định sẽ quấy nhiễu tiên.”

“Ngươi...”

Phác Chân Nhân còn kịp hết câu, Từ Thanh Sơn đá một cước ngã chổng vó.

“Họ Phác ! Còn dám gây chuyện với Tĩnh Thất nhà , đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi đấy!”

Tĩnh Thất nhà ?

Phác Chân Nhân tức đến phun máu, nhưng cũng dám tìm Từ Thanh Sơn tính sổ. Ánh mắt độc địa vẫn ngừng dõi theo Tĩnh Bảo, Từ Thanh Sơn tát thêm phát nữa bay xa cả trượng.

Tĩnh Bảo cho dù giận Từ Thanh Sơn đến mấy, cũng vì một đá một tát mà xoa dịu phần nào, tuy hồ đồ, nhưng đúng là luôn bảo vệ nàng!

Chiều hôm đó, khi ăn xong miếng thịt kho thứ năm, nàng sang nở một nụ rạng rỡ với Từ Thanh Sơn. Hắn như hồn bay phách tán, cảm giác như sướng đến c.h.ế.t cũng cam!

Ngày hôm đó tiết học sách lược của Cố tế tửu, các giám sinh đợi mãi thấy đến lớp, ai nấy đều thấy lạ.

Tế tửu đại nhân dù kiêm chức ở Hộ Bộ, nhưng hễ đến tiết của từng đến trễ rời lớp sớm.

Đợi một tuần , Cao Triều nhịn nữa, hiệu cho Tiền Tam Nhất xem thử. Tiền Tam Nhất định dậy, thì thấy Thẩm Trường Canh mặt mày âm trầm, bước lớp.

“Tĩnh Giám sinh, theo ngoài một lát.”

Tĩnh Bảo đang luyện chữ, đầu bút khựng mực lem .

Trong lòng nàng chợt run lên: Đã xảy chuyện gì ?

“Tiết tế tửu đại nhân việc, các tự học , đừng định lười biếng. Lát nữa sẽ kiểm tra từng . Tĩnh Giám sinh, theo !”

Tĩnh Bảo lẽo đẽo theo Thẩm Trường Canh ngoài, đến chỗ ai, nàng kéo tay áo ông, khẽ hỏi: “Thưa , xảy chuyện gì ạ?”

Thẩm Trường Canh đầu, thở một dài, ánh mắt mệt mỏi nàng, đầy ẩn ý : “Có thể chờ thêm nữa, tay .”

?

Là ai?

Ra tay? Nhằm ai?

Thẩm Trường Canh thêm gì, còn trong đầu Tĩnh Bảo thì như nồi nước sôi đổ , hỗn loạn cả lên, suốt quãng đường ngắn mà nàng cứ lảo đảo suýt té mấy .

Đi nội đường, ngẩng đầu, nàng lập tức sững

Phía năm vị mặc quan phục, khí thế uy nghiêm. Trong đó một mặt tròn, tay bẻ hoa lan, giọng the thé hỏi:

“Người đến là Tĩnh Văn Nhược, á khoa khoa thi mùa thu?”

Tĩnh Bảo ngơ ngác tiến lên hành lễ: “Học sinh chính là đó!”

Viên quan mặt tròn lạnh giọng: “Ta hỏi ngươi, hôm khai mạc kỳ thi ở Quốc Tử Giám, bài thi của ngươi xong ?”

Tĩnh Bảo lúng túng đáp: “Bẩm đại nhân, bài còn thiếu đoạn kết, thành.”

Viên quan mặt tròn liếc mắt mấy bên cạnh ngoắc tay gọi: “Lại đây xem, đây bài thi của ngươi ?”

Tĩnh Bảo tiến lên xem qua, cúi đầu vài gật đầu: “ là bài thi của học sinh.”

“Ngươi thể !”

“…Không !” Tĩnh Bảo càng thêm hoang mang: “Tự nhiên lấy bài thi cũ của gì? Hơn nữa các vị là quan ở bộ nào? Hỏi chuyện liên quan gì đến ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-190-cam-y-ve.html.]

Viên quan mặt tròn nhạt: “Ồ, gan ngươi cũng to thật, dám hỏi lai lịch của bọn ?”

“Không hỏi ?”

Tĩnh Bảo chẳng hề sợ hãi: “Dù là Cẩm Y Vệ thẩm án, cũng rõ đầu đuôi câu chuyện!”

“Hê hê...”

Viên quan mặt tròn khẩy: “Vậy là ngươi còn rành thủ tục điều tra của Cẩm Y Vệ hơn cả Cẩm Y Vệ bọn nữa cơ đấy!”

Thật sự là Cẩm Y Vệ?!

Tĩnh Bảo nghẹn thở, mặt lập tức tái nhợt: “Xin hỏi, phạm pháp gì mà khiến Cẩm Y Vệ tay?”

“Không ngươi phạm pháp!”

“Vậy là ai?”

“Cố Trường Bình!”

“Tiên sinh?!”

Tim Tĩnh Bảo đập mạnh, cổ họng khô rát, nhịn hỏi: “Tiên sinh phạm tội gì?”

“Đó việc ngươi nên hỏi. Lui !”

Viên quan mặt tròn đè thấp giọng: “Thẩm Đại nhân, tiếp theo đến lượt ngài trả lời.”

“Đi , , hỏi nhiều thế gì!”

Thẩm Trường Canh vội đẩy Tĩnh Bảo ngoài, đóng sập cửa .

Tĩnh Bảo ngoái đầu cánh cửa khép chặt, đầu óc mơ màng bước khỏi viện. Trong lòng như thả vạc nước sôi, sôi sùng sục. Nàng chà mặt mấy thật mạnh, mới dần lấy bình tĩnh.

Cố Trường Bình xảy chuyện !

Liên quan đến kỳ thi năm ngoái ở Quốc Tử Giám!

Chuyện khéo còn dính đến cả !

Thẩm Trường Canh kẻ chờ nổi mà tay, nếu nàng đoán sai, thì chính là Thủ phụ Tào Minh Khang.

Như , điều nàng cần bây giờ là tìm hiểu xem rốt cuộc Cố Trường Bình gặp chuyện gì?

Tìm ai hỏi?

Cao Triều!

Hắn tai mắt khắp nơi, tin tức nhạy bén, trong hoàng tộc.

Nghĩ đến đây, Tĩnh Bảo lập tức đầu chạy .

Sắp đến Suất Tính Đường, Tĩnh Bảo bèn chậm , cố tỏ điềm nhiên như gì, thong thả về chỗ .

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía nàng.

Tĩnh Bảo cố gắng nặn một nụ gượng gạo: “Thẩm Tiên sinh bảo giúp chút việc lặt vặt, tự ôn bài nhé.”

Đám giám sinh xong, thấy chẳng gì thú vị, ai nấy về việc của .

Chỉ Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh là đồng thời thấy bất an: Nụ của Tĩnh Thất còn khó coi hơn cả , rốt cuộc xảy chuyện gì?

Tĩnh Bảo hít sâu một , định mở miệng, thì bất chợt một tờ giấy trượt qua mặt bàn.

Chữ giấy xiêu vẹo như ch.ó bò, rõ ràng là của " Cao mỹ nhân".

“Nói mau, chuyện gì xảy ?”

Tên đúng là tinh tường!

Tĩnh Bảo lập tức cầm bút lông : “Vừa gặp của Cẩm Y Vệ, đến điều tra Cố Trường Bình, còn hỏi về bài thi đầu ở Quốc Tử Giám.”

Nghĩ một lúc, nàng thêm: “Ta đoán gặp chuyện . Mau cho dò tin!”

Cao Triều nhíu mày hồi lâu, mới cầm bút : “Miêu tả hình dáng của Cẩm Y Vệ mà ngươi gặp.”

Tĩnh Bảo : “Mặt tròn, trắng trẻo, mập mạp, giọng the thé, ánh mắt hung ác.”

Mặt Cao Triều biến sắc mấy : “Đó là thủ lĩnh của Cẩm Y Vệ, tên Thịnh Vọng. Hắn từng là thái giám, gọi là “Hổ ”!”

Tim Tĩnh Bảo khẽ thắt .

 

Loading...