Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 189: Gặp gỡ trong đêm

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:34
Lượt xem: 238

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo chạy một khỏi trai xá, đến khi định thần thì phát hiện chạy đến sân luyện võ.

Nàng tức đến nhức cả đầu, đang định ngẩng đầu c.h.ử.i mấy câu với vầng trăng lưỡi liềm treo đỉnh đầu, thì đột nhiên ánh mắt liếc qua phát hiện đang ở bãi bắn.

Người kéo căng dây cung, b.ắ.n một mũi tên ngoài; tên khác, tiếp tục kéo căng cung, b.ắ.n tiếp.

Tĩnh Bảo lập tức nhận đó là Cố Trường Bình, chỉ dáng mới cô độc thẳng tắp đến thế.

Nàng bèn xổm xuống, tròn xoe mắt, chăm chú chớp mắt.

Nghĩ kỹ thì, Cố Trường Bình từ đến giờ từng nổi giận mặt khác, cũng hiếm khi tỏ mệt mỏi buồn bực. Hắn lúc nào cũng vẻ thản nhiên, ung dung, dường như thứ đều trong lòng bàn tay.

Nàng từng nghĩ tới, như sẽ một giương cung b.ắ.n tên trong đêm khuya thế .

Là vì chuyện của Tào Minh Khang khiến phiền lòng?

Hay vì chuyện khác?

Tĩnh Bảo bỗng sinh một ý nghĩ tiến lên tìm hiểu, nhưng sợ quấy nhiễu lặng của .

“Đã đến , qua đây?”

Tĩnh Bảo giật nảy , đảo mắt quanh mới phát hiện Cố Trường Bình đang với , vội vàng bật dậy, hấp tấp chạy tới.

Đến gần , nàng mới chậm , buông tay xuống, lí nhí : “Tiên sinh sớm thấy ?”

Cố Trường Bình trả lời mà hỏi ngược: “Bị bắt nạt ?”

Tĩnh Bảo ngẩn , nàng lấy một cái, ?

“Qua bên , còn năm mũi tên nữa.”

Cố Trường Bình chỉ về phía một gốc cây xa xa, khóe môi cong lên: “Đừng chạy lung tung, chỗ ma ám trong Quốc Tử Giám chỉ cái cây lệch cổ đó.”

Tĩnh Bảo thật sự quen khi đối diện với một Cố Trường Bình ôn hòa như , im lặng một lúc, lặng lẽ về phía gốc cây, đưa tay gãi gãi mặt, gãi cổ, luôn cảm giác là lạ.

Không chịu nổi sự nhàn rỗi, nàng dứt khoát trèo lên cây, tìm một nhánh lớn xuống.

Cố Trường Bình b.ắ.n xong năm mũi tên, cầm cung bước gần, ngẩng đầu liếc nàng: “Thân thủ tệ.”

Tĩnh Bảo nhăn mặt: “Ta chỉ mỗi trò trèo cây thôi.”

Cố Trường Bình: “Thế là hiếm .”

Tĩnh Bảo: “…”

Cố Trường Bình: “Học trò trèo cây từ ai?”

Tĩnh Bảo cụp mắt khẽ, gương mặt trăng bỗng một vẻ mong manh hiếm thấy, phảng phất chút cô tịch: “Từ cha .”

Im lặng một hồi lâu, Cố Trường Bình buông cung, ba bước leo lên cây, xuống một nhánh khác.

Tĩnh Bảo hỏi: “Tiên sinh cũng lên gì?”

Cố Trường Bình: “Không , ngươi kể chuyện cha .”

“Ta…”

Tĩnh Bảo khẽ c.ắ.n môi, nhẹ giọng : “Ta cũng chẳng nên kể gì. Ông tiền đồ, nhưng đối với .”

Cố Trường Bình: “Tốt kiểu gì?”

Tĩnh Bảo: “Ông sẽ mua cho hạt dẻ thơm nhất phủ Lâm An, dắt đến kỹ viện chơi bời, kéo khỏi thư phòng để chơi với đám trẻ con ngoài phố. Mỗi khi mắng , ông sẽ bênh vực … Tóm , là !”

Cố Trường Bình: “Vậy tức là cha ngươi thích ngươi sách?”

Tĩnh Bảo khe khẽ đáp: “Ông sách khiến quá cứng nhắc, sống mà cứ ràng buộc bởi đủ loại lễ nghĩa, quá vô vị. ông cũng bảo đừng học ông, hãy cố gắng để nở mày nở mặt cho gia đình.”

“Cha ngươi sống thật mâu thuẫn.”

“Ta cũng gặp ông nhiều. Ông thường ngoài, chơi bời với đủ loại phụ nữ. Số bạc ông tiêu cho đàn bà còn nhiều hơn tiêu cho .”

“Ngươi nhớ ông ?”

Tĩnh Bảo bất giác mở miệng, cảm thấy tim khẽ thắt , ánh mắt thoáng ngấn lệ. Nàng vội nuốt xuống, cố nuốt luôn giọt nước mắt .

“Ta chỉ mong ông … đừng c.h.ế.t t.h.ả.m đến thế.”

“Nếu ông còn sống, ngươi sẽ thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-189-gap-go-trong-dem.html.]

“Ta sẽ đ.ấ.m ông một cái, : Ông c.h.ế.t ? Sao đến tìm !”

Cố Trường Bình nghiêng về phía , đưa tay : “Đánh , cho ngươi đánh.”

Nhìn chằm chằm khuôn mặt , Tĩnh Bảo bỗng thấy mặt nóng ran.

Nàng sững lâu, lắp bắp, giận dữ : “Tiên, , thể đùa như , , còn cần mặt mũi nữa !”

“Một ngày thầy, cả đời cha. Ta mặt mũi?”

Tĩnh Bảo nghiến răng nghiến lợi thầm mắng: Cút ! Có ai chiếm tiện nghi trắng trợn thế ! Ta đang bi thương luyến tiếc mà!

Cố Trường Bình rút tay , nửa lên nhánh cây, mắt lên bầu trời đêm, mí mắt nửa khép nửa mở, đang mộng du đến phương nào.

Ngay khi Tĩnh Bảo tưởng ngủ, thấp giọng : “Ta từng thấy mặt cha .”

Tĩnh Bảo giật , hàm ý trong lời khiến nàng nghẹn lời.

“Có lẽ cũng chẳng lành gì.”

Hắn cong mày, tiếp: “Ta cũng từng gặp , mắng một tiếng cũng đợi đến kiếp . So , còn thê t.h.ả.m hơn ngươi đấy.”

Lòng Tĩnh Bảo chợt mềm xuống, làu bàu: “Tiên sinh, chúng đang thi kể khổ ?”

Cố Trường Bình bật khẽ, nhảy từ cây xuống.

“Người khác còn khổ hơn , thường sẽ thấy nhẹ lòng hơn, còn ngươi thì .”

“….” Tĩnh Bảo.

“Đêm khuya , về phòng nghỉ .”

Tĩnh Bảo xuống gốc cây, sững , cha chỉ dạy nàng trèo lên cây, chứ dạy trèo xuống, nào cũng là A Nghiễn cõng nàng xuống.

Nàng run run : “Cao như , dám trèo xuống!”

Cố Trường Bình hề ý định giúp đỡ, khoanh tay : “Tĩnh Văn Nhược, ai đỡ ngươi , ngươi lên thế nào thì xuống thế đó.”

“Tiên sinh… đây là thấy c.h.ế.t cứu!”

“Ai bảo ngươi cứ trèo cây gì!” Cố Trường Bình nhặt lấy cây cung, lưng bỏ .

“Tiên sinh… !” Tĩnh Bảo cuống lên gọi to, lảo đảo, ngã thẳng từ cây xuống.

“A a a…” Nàng hoảng hốt nhắm tịt mắt , hét t.h.ả.m một tiếng.

Một bàn tay to bỗng nắm lấy cánh tay nàng, kéo nàng lên một chút. Tĩnh Bảo chao đảo mở mắt, đầu tiên thấy vầng mồ hôi bên thái dương Cố Trường Bình, xuống, là yết hầu.

Yết hầu nhấp nhô, gợi nên một cảm giác gợi cảm khó tả. Tĩnh Bảo chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi đắng.

Cố Trường Bình nàng, trong mắt một luồng cảm xúc thoáng ngưng tụ: “Tĩnh Văn Nhược, dáng vẻ của ngươi thật giống một ả đàn bà đang tức điên!”

“Tiên sinh, đừng bậy! Ai là đàn bà? Ta là đàn ông!”

Tĩnh Bảo vững, dùng tay áo che gương mặt đang đỏ bừng, tức giận bỏ chạy, quá mất mặt !

Sau lưng nàng, Cố Trường Bình khẽ cong môi, mà lông mày cũng như mang theo gió nhẹ.

Khi Tĩnh Bảo về trai xá, đám võ sinh tản hết.

Uông Tần Sinh chỉ tay lên bàn : “Nè, Từ Thanh Sơn cho ngươi đấy, dặn nhất định đưa cho ngươi xem.”

“Viết gì thế?”

Tĩnh Bảo cúi đầu , cơn giận nguôi lập tức dâng trào: “Tĩnh Thất, sai , dám nữa, ngươi đừng giận. Muốn đ.á.n.h mắng gì cũng tùy ngươi!"

“Đàn ông các ngươi, là phạm sai mới nhận sai, nhận thì ích gì?”

Nàng hừ một tiếng, cầm chậu rửa mặt định đến phòng tắm, đột nhiên từ trong màn một bàn tay thò , cái đầu cũng ló theo, đôi mắt lim dim: “Cái gì gọi là các ngươi đàn ông? Ngươi đàn ông ?”

Tĩnh Bảo: “…”

Tĩnh Bảo nhắm tịt mắt : “Ta đàn ông, là… giống đàn bà!”

Nàng xong, lập tức như cơn gió mà chạy mất. Uông Tần Sinh khuôn mặt sa sầm của Cao Triều, vội vàng dàn hòa: “Cao , đừng chấp với , là giận Từ . Vừa mặt, đám võ sinh náo loạn lắm.”

Cao Triều rụt tay , màn rũ xuống, như ngăn cách hai thế giới.

Hắn khẽ cau mày, mùi hương quen, chút… giống với mùi của Cố Trường Bình.

 

Loading...