Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 188: Cởi quần

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:33
Lượt xem: 221

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa thấy Cao Triều rời , Thẩm Trường Canh bèn bước từ bình phong: “Cố Trường Bình, ngươi đưa hai Hình bộ điều tra án, quá rõ ràng ?

Tai mắt của Tào Minh Khang trải khắp kinh thành, tra một cái là ngay ngươi đang giở trò gì. Làm chẳng đ.á.n.h rắn động cỏ ?

“Ta thích cầm d.a.o giơ lộ ngoài như thế đấy.”

“Rồi nữa, để Tào Minh Khang là ngươi định c.h.é.m ?”

thế!”

Thẩm Trường Canh: “… Đầu óc heo gặm chắc?

Cố Trường Bình cầm một quả quýt lên: “Nếu ngươi là Tào Minh Khang, ngươi sẽ gì?”

“Còn hỏi ? Nếu là Tào Minh Khang, tiên sẽ hủy bộ chứng cứ, đó nghĩ cách đối phó với ngươi … Không đúng!”

Thẩm Trường Canh phắt ngươi, ánh mắt chậm rãi: “Ngươi chủ động tay với ngươi?”

“Hắn chiêu , mới chiêu.”

Cố Trường Bình nhét một múi quýt miệng, chua quá, cau mày: “Người chiêu mới để lộ sơ hở. Trong lúc phá chiêu, sẽ tìm sơ hở, một đòn trúng đích!”

“Thế là hai thằng nhóc đó?”

“Cao Triều là bên phủ Trưởng công chúa, tay sẽ dè dặt; còn Tĩnh Sinh...”

Cố Trường Bình nhạt. Người đó mà thông minh lên thì ngươi thể đoán nổi nàng sẽ chuyện gì !

“Tĩnh Sinh ?” Thẩm Trường Canh thầm mắng: chuyện cứ nửa vời thế?

“Hắn !”

Cố Trường Bình ném quả quýt : “Chua quá, bảo lát nữa mua quýt ngọt về!”

“Ê”

Thẩm Trường Canh đuổi theo mấy bước, trợn trắng mắt mắng: “Cái đồ đàn ông đáng c.h.ế.t, chuyện cứ nửa chừng nửa vời, sợ nghẹn c.h.ế.t !”

Người đàn ông đáng c.h.ế.t khỏi sân thì Cố Dịch đón ngay: “Gia, bên Hình bộ sắp xếp xong!”

“Tìm giỏi âm thầm bảo vệ, đừng để hai đứa xảy chuyện.”

“Vâng!”

“Còn một chuyện nữa!”

“Mời !”

“Bên đảo Mỹ Nhân gửi thư tới, hỏi bao giờ thể gặp mặt?”

“Bảo cứ lo ăn cho . Chưa lúc đến kinh thành gặp , cứ đợi !”

Cố Trường Bình ngừng một chút : “Bên Tào Minh Khang, chắc giờ nhận tin !”

“Chắc là !”

“Hy vọng, đừng khiến thất vọng.” Cố Trường Bình khẽ .

*

Tào phủ, thư phòng.

“Đại nhân, Cố Trường Bình đưa hai học sinh Hình bộ, ý đồ rõ rành rành, đang tay với ngài đấy!” Ngô An .

“Hình bộ?”

Tào Minh Khang cầm tách , mặt vẫn bình tĩnh: “Hắn định gì?”

“Đại nhân quên , vụ án Nho sinh ở Kim Lăng?”

“Choang”

Tách đập mạnh xuống bàn, ba nếp nhăn giữa lông mày Tào Minh Khang dồn : “Ngươi sai , vụ án đó là tiên đế phê chuẩn, thể gây sóng gió nổi .”

“Ý đại nhân là...?”

“Vụ án Quách gia!”

Vụ đó là do ông sai , để một ai sống sót, để thì hậu họa khôn lường. Tào Minh Khang hít sâu một : “Năm xưa chuyện đó, ngươi xử lý sạch sẽ chứ?”

“Đại nhân cứ yên tâm, đều dùng bạc bịt miệng hết !”

Tào Minh Khang lắc đầu: “Bạc thì ích gì, lúc sống còn chắc giữ mạng, chỉ c.h.ế.t mới hé miệng.”

Ngô An đảo mắt: “Ta cho xử lý gọn !”

“Khoan !”

Tào Minh Khang dậy, vài bước trong phòng: “Ta việc xưa nay luôn nhổ cỏ tận gốc, chỉ riêng chuyện Cố Trường Bình, mềm lòng một .”

Ngô An vuốt râu: “Ta khuyên gia , thể mềm lòng .”

“Phải, nên mềm lòng.” Nuôi một con chó, cuối cùng c.ắ.n chủ một phát.

“Gia , sinh từ ổ sói thì là ch.ó , chỉ thể là sói thôi, và là sói ăn thịt !”

Ánh mắt Tào Minh Khang bừng lên tia sắc lạnh: “Ngô Hữu, cách gì bẻ nanh con sói ?”

Ngô An bước lên, quái lạ: “Đại nhân, chi bằng thử dùng tên học trò ngài mới thu xem ?”

*

Tối hôm đó, tiết học cuối, Tĩnh Bảo trở về trai xá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-188-coi-quan.html.]

A Nghiễn và Nguyên Cát hết chăn đệm cũ, đổi sang đồ mới.

Người cùng phòng vẫn là Uông Tần Sinh và Cao Triều. Trên giường của Cao Triều mắc một tấm màn mới, hoa thêu đó là ngay lòng đang dâng sóng xuân, thêu cảnh uyên ương đùa nước.

Tĩnh Bảo tháo khăn trán xuống thì bên ngoài ồn ào, càng lúc càng lớn tiếng, hình như phát từ trai xá của nhóm võ sinh.

Một đám đàn ông thô kệch đang bùng nổ hóc môn!

Tĩnh Bảo rót cho một ly nước ấm, mới nhấp một ngụm thì Uông Tần Sinh như kẻ điên lao : “Văn, Văn Nhược! Mau, mau trốn ! Bên võ sinh… bên đó… so với một trận!”

“So cái gì?”

Uông Tần Sinh chỉ xuống .

Mẹ nó!

Tĩnh Bảo sặc một ngụm, suýt nữa thì chầu ông bà.

Trong lúc , Từ Thanh Sơn để trần màu lúa chín bước , hình trai trẻ ngông cuồng bất kham: “Đồ ẻo lả! Bên đó vài tên cứ đòi chúng so thử, thì so cho bọn nó xem luôn!”

Mặt Tĩnh Bảo trắng bệch: “…”

Cho c.h.ế.t còn hơn!

Bên ngoài tiếng võ sinh lớn gọi : “Tĩnh Thất, Thanh Sơn là một bên võ sinh chúng , cứ còn khủng hơn , thể hiện cho bọn xem cái nào!”

đấy, đừng giấu nữa, là đàn ông cả mà!”

“Tĩnh Sinh, hổ gì chứ, bọn khách sáo với !”

“Đồ ẻo lả, so một trận ! Ta cược mười lượng bạc là ngươi thắng đấy! Thắng thì tiền vốn trả , còn hết cho ngươi!”

“Không cần so, coi như thua, bạc bù cho !” Tĩnh Bảo suýt tức đến ngất.

Lấy chuyện cá cược? Tên Tiền Tam Nhất nhập ?

“Gì mà coi như thua? Nghe phục, tới đây, so thử !”

Tĩnh Bảo giận run cả : “Từ Thanh Sơn! Ngươi đừng thô lỗ ?”

Đây gọi là thô lỗ ?

Không… chắc là ?

Ánh mắt Từ Thanh Sơn liếc qua phía Tĩnh Bảo, nhưng mà hình như thực sự giận .

Hắn dịu giọng xuống: “Thật sự so hả? Vậy mười lượng bạc của coi như mất tiêu!”

“Tốt nhất là ngươi cũng biến luôn!” Tĩnh Bảo ngoắt , phịch xuống ghế, mặc kệ tên điên .

“Thanh Sơn , yêu ngươi nóng tính ghê ha!”

“Thanh Sơn, mau nhận sai , để yêu thương xót cho ngươi chút!”

“Tĩnh Sinh ơi, đồng ý với Thanh Sơn , mơ còn gọi “Tĩnh Thất, Tĩnh Thất” đó!”

“Haha, Thanh Sơn , thể hiện tí khí thế của võ sinh chứ, đừng yếu đuối như đàn bà thế, mất mặt lắm!”

“Hắn chịu so, thì cởi quần chứ gì.”

, cởi quần !”

“Cởi !”

“Cởi !”

“Cởi !”

Từ Thanh Sơn nóng máu: cởi thì cởi, đàn ông, sợ gì!

Nghĩ là , tay cũng hành động ngay. Hắn dùng tay trái nhấc bổng Tĩnh Bảo lên khỏi ghế, tay đưa cởi quần .

Tĩnh Bảo ngờ dám thật! Vừa giận, hoảng, hổ, vùng vẫy kịch liệt. tay như kềm thép, sức lực kinh khủng, Tĩnh Bảo c.ắ.n răng, vung tay tát mạnh một cái.

“Bốp!”

Từ Thanh Sơn: “…”

Uông Tần Sinh: “…”

Các võ sinh ngoài cửa: “…”

Khoảnh khắc , cả trai xá yên tĩnh như nghĩa địa.

Ngay giây , Tĩnh Bảo nghẹn ngào: “Từ Thanh Sơn, ngươi dám cởi quần cả đời thèm để ý tới ngươi nữa!”

“Đồ ẻo lả, ...”

“Ai là đồ ẻo lả? Ta tên chắc? Cút ngoài cho !”

Tĩnh Bảo đẩy Từ Thanh Sơn sang một bên, chạy vụt ngoài.

Nước mắt rơi xuống, nhỏ lên tay Từ Thanh Sơn, như thiêu đốt .

Toàn như điện giật, nổi da gà khắp .

Hắn !

Trời ơi!

“Đồ ẻo lả” của !

 

Loading...