Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 183: Đêm còn dài
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:28
Lượt xem: 212
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đi, đến trường b.ắ.n xem thử!”
Cố Trường Bình trầm giọng, sải bước về phía .
Cao Triều theo , cách nửa , gần cũng chẳng xa.
Hắn thích bóng lưng của y!
Bóng lưng của y giống thường, vững chãi như tùng xanh, kiên định như ngọn núi, dẫu quyền quý cao sang, sống lưng cúi, nhưng từng gục ngã.
là cao ngạo!
Chủ nhân đến trường bắn, hạ nhân lập tức thắp vài ngọn đèn lồng. Đợi bọn họ lui xa, Cố Trường Bình mới lên tiếng: “Năm đó cứu ngươi chỉ là tiện tay mà thôi, cho dù bên khi là một kẻ xa lạ, cũng sẽ b.ắ.n mũi tên đó.”
“Ta . Trong mắt ngươi, cũng chẳng thích gì.”
Cao Triều cúi đầu, mũi giày, như đứa trẻ sai chuyện, khẽ : “Ngươi xem là ai cũng , để tâm. Dù thì…”
“Ta .”
Cao Triều ngẩng đầu, ngỡ ngàng y. Cố Trường Bình chợt nhận , đôi mắt đen nhánh, mà sự trong trẻo trong mắt , vượt xa chính y.
“Ta từng mơ một giấc mơ.”
Y dời ánh mắt, nhẹ giọng : “Trong mơ, chính tay ngươi đưa ngục giam.”
“Không thể nào!”
Cao Triều hét toáng lên: “Tuyệt đối thể!”
“Chỉ cần theo ngươi, ngươi sẽ tha cho một con đường sống.” Cố Trường Bình nhịn , khẽ bật : “ cuối cùng, vẫn chọn cái c.h.ế.t.”
Năm ngón tay của Cao Triều xoắn chặt một cách kỳ quái.
Những lời đó, hiểu !
“Phá trường b.ắ.n , giữ cũng vô ích.”
Cố Trường Bình xoay , nghiêm túc một cái, bước màn đêm.
“Cố Trường Bình, nó giữ cả đời!”
Cao Triều gào lên.
Tuổi trẻ luôn cuồng vọng, thể ngăn cản.
Cố Trường Bình thấy, chỉ mỉa.
Cái gọi là “cả đời” nơi miệng một thiếu niên, chẳng qua chỉ là ba năm năm năm thoáng qua như giấc mộng.
Giấc mộng tan, đêm còn dài, cả đời còn dài!
*
Tại Cố phủ.
Có đang đợi.
Người là Thẩm Trường Canh, gà gật ghế thái sư. Thấy Cố Trường Bình trở về, dụi mắt, thẳng vấn đề: “Vụ lùm xùm ở yến tiệc Lộc Minh , e rằng Tào Minh Khang liệt ngươi diện 'nguy hiểm', từ nay về chắc chắn sẽ giám sát và đề phòng ngươi đặc biệt đấy.”
Cố Trường Bình cởi áo ngoài, chậm rãi dùng khăn tỉ mỉ lau từng ngón tay một.
“Vậy , ngươi định gì?” Thẩm Trường Canh gặng hỏi: “Muốn lợi dụng mấy đứa nhóc ?”
Cố Trường Bình lau tay xong định lên tiếng thì Cố Dịch bước : “Gia, manh mối về nguồn thu nhập của Trương Tông Kiệt.”
“Nói thử.”
“Trước khi Quốc Tử Giám, góa của vay mượn khắp nơi gom góp tám mươi lượng bạc. Khoản bạc dùng để chi trả học phí và sinh hoạt thường nhật. Ngoài , còn mua một căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô kinh thành.”
“Tám mươi lượng là đủ!”
“ . Suốt một năm qua, gần như xin thêm đồng nào từ nhà, nhưng cuộc sống chẳng vẻ túng thiếu, thậm chí còn gửi hai trăm lượng ngân hàng Duyệt Lai.”
Khóe môi Cố Trường Bình khẽ cong: “Xem trong sạch.”
Thẩm Trường Canh gõ nhẹ lên bàn: “Có khi nào cấu kết với Thạch Hổ, bỏ ba đậu chén của Tĩnh Sinh ?”
Cố Trường Bình: “Nếu thì giữa họ nhất định còn một trung gian.”
“Thông minh!” Thẩm Trường Canh vỗ bàn: “Thạch Hổ thể Quốc Tử Giám, mà cũng ngu đến mức trực tiếp giao dịch với Trương Tông Kiệt. Nhỡ Trương Tông Kiệt lỡ miệng khai thì tiêu đời.”
Cố Trường Bình: “ giờ, Trương Tông Kiệt chắc sẽ việc cho Thạch Hổ nữa.”
“Vì ?”
“Vì bám một chỗ dựa vững chắc hơn.”
“Tào Minh Khang.”
Một đời vua, một đời thần.
Tân đế động đến Thạch thượng thư là vì hai lý do: Thứ nhất, ngoài hai đứa con , Thạch thượng thư gì đáng chỉ trích. Thứ hai, ngôi vị hoàng đế yên , động đến lão thần của tiên đế thì chẳng hợp đạo lý Đại Tần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-183-dem-con-dai.html.]
Lạnh nhạt là biện pháp .
Thế nên Thạch thượng thư đang dần thất sủng thấy rõ.
Trương Tông Kiệt thể đỗ giải nguyên, rõ ràng kẻ ngu. Hắn cũng nhận cái cây nhà họ Thạch thể bám lâu, bèn vội vàng đầu quân cho Tào Minh Khang, bám lấy cành cao khác.
Cố Trường Bình đột ngột dậy, bước đến bên cửa sổ.
Trầm ngâm hồi lâu, : “Trương Tông Kiệt là của Tào Minh Khang. Năm kẻ bái sư , nếu ông tay, sẽ công khai.”
“Vậy sẽ dùng Trương Tông Kiệt?” Thẩm Trường Canh hỏi.
“Mười phần chắc tám chín.”
Cố Trường Bình đầu liếc Cố Dịch: “Âm thầm phái theo dõi Trương Tông Kiệt.”
“Vâng.” Cố Dịch lập tức rời .
Thẩm Trường Canh bước , cạnh Cố Trường Bình, ánh mắt đảo một vòng khẽ : “Chúng thể lợi dụng năm đứa nhỏ đó để đấu với Trương Tông Kiệt thử.”
“Năm chọi một, ý đấy.”
Cố Trường Bình đẩy cửa sổ .
Ánh trăng rọi xuống gương mặt , phủ lên một tầng sáng như làn khói mỏng, khiến đường nét chìm trong sương mù mơ hồ.
*
Tại Di Hồng Viện.
Thạch Hổ đẩy gã trai trong lòng , liếc thị vệ. Thị vệ lập tức đuổi ngoài.
Quách Bồi Càn tranh thủ xuống, tu một ngụm rượu, : “Thạch công tử, thằng nhóc bỏ thứ đó , thành cũng chẳng trách , chỉ trách là mạng Tĩnh Sinh quá cứng!”
“Hắn còn dám của ?”
Thạch Hổ chát một tiếng ném mạnh chén rượu.
Quách Bồi Càn sợ hãi liếc , : “Hắn còn bảo Tĩnh Sinh nghi ngờ, nhất định sẽ đề phòng, những chuyện thất đức nữa.”
“Hắn mọc cánh , bám cành cao thì chê chủ cũ hả?” Ánh mắt Thạch Hổ lóe sát khí: “Hắn tưởng dám phơi bày hết chuyện bẩn thỉu của ?”
“Chuyện đó…”
Sắc mặt Quách Bồi Càn trắng bệch: “Lôi thì cũng kéo cả theo, Thạch công tử chẳng khó ?”
“Mẹ kiếp ngươi...”
Thạch Hổ túm lấy , gương mặt vì giận dữ mà vặn vẹo.
“Thạch công tử đừng tức, lắm cùng thì tìm khác!” Quách Bồi Càn nịnh nọt: “Chỉ cần vung bạc đủ, sợ gì chịu .”
“Ông đây ném cho ngươi hai nghìn lượng, đến tiếng vang cũng chẳng thấy, còn dám ? Cút!”
“Ta cút, cút ngay!”
Quách Bồi Càn lập tức cuốn xéo.
Ra đến cửa, đầu phì một tiếng về phía phòng: Hừ, còn vẻ là con trai thượng thư nữa chứ! Cái chức giữ còn . Nếu vì bạc, ông đây giúp chuyện thất đức ?
Quách Bồi Càn ưỡn ngực, ngẩng đầu rời .
Trong phòng.
Thạch Hổ đập mạnh tay xuống bàn, trán nổi đầy gân xanh.
Chỉ trong một năm ngắn ngủi, tình thế kinh thành đổi long trời lở đất. Nhà dần suy bại, còn phủ Tuyên Bình hầu thì vững như bàn thạch.
Lão già giờ là cấp trực tiếp của , bề ngoài nhân hậu, ôn hòa, nhưng tin, đó chịu để con gái c.h.ế.t một cách oan uổng.
Nếu kỳ thi mùa xuân thằng nhãi tên bảng vàng, chẳng khác nào giúp phủ Tuyên Bình củng cố thêm thế lực. Đến lúc đó, nhà họ Thạch càng thêm nguy khốn.
Chính vì hiểu rõ điều đó, mới liều lĩnh động tay kỳ thi mùa thu, nào ngờ tính bằng trời tính.
Thạch Hổ c.ắ.n răng, hận đến nghiến nát tim gan!
“Đại gia!”
Thị vệ ngoài cửa lên tiếng: “Có gặp gia.”
“Con nó, ai?”
“Ta!”
Cửa mở , một nam nhân bước , mắt dài, mũi ưng, hơn ba mươi.
Thạch Hổ sững .
Sao là ?
Nam nhân nọ , nhếch môi lạnh: “Thạch công tử, chúng xuống bàn chuyện ăn, chứ?”