Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 182: Phủ công chúa
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:27
Lượt xem: 224
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu chẳng khác nào một gậy đập thẳng đầu, khiến Từ Thanh Sơn choáng váng đến cuồng.
“Đồ ẻo , …”
“Ngươi tất nhiên nghĩ đến, bởi vì nhà họ Từ các ngươi con cháu đầy đàn, thiếu một ngươi, nhà họ Từ vẫn vận hành như thường. Còn thì ?”
Tĩnh Bảo , trong bóng tối, ánh mắt nàng như hai que diêm quẹt sáng, rọi thẳng lên gương mặt Từ Thanh Sơn.
Tim Từ Thanh Sơn đột nhiên lỡ một nhịp.
Thì , lý do tên ẻo lả thèm để ý tới , là vì chuyện con cái!
…
“Nhị thúc, nhị thúc!”
Từ Thanh Sơn như một trận gió xông , Từ Bình và vợ ông là Phí thị giật tách vội .
Từ Bình khoác đại chiếc áo choàng, từ phòng trong bước ; còn Phí thị thì vểnh tai ngóng động tĩnh bên ngoài.
Lần cuối cùng thằng nhóc phép tắc lao như là hồi nó sáu tuổi.
Có chuyện gì xảy ?
“Nhị thúc, đàn ông với đàn ông… sinh con kiểu gì?”
Cát thị: “…”
“Phụt…”
Từ Bình đang ngoài phòng phun thẳng ngụm nguội, trợn trừng đôi mắt nhỏ như hạt đậu đen, chằm chằm Từ Thanh Sơn.
Thằng nhãi … tẩu hỏa nhập ma ?
Từ Thanh Sơn đầu óc rối loạn, thấy nhị thúc nhà như sắp dọa c.h.ế.t, bèn cáu lên: “Thôi, với thúc cũng rõ ràng , nghỉ !”
“Cái đồ…”
Chưa kịp để Từ Bình c.h.ử.i thêm, ai như một cơn gió cuốn mất.
Từ Bình tức đến phát , trút giận khí: “Từ Thanh Sơn, ngươi ăn đòn , đừng tưởng dám đ.á.n.h ngươi, ông đây… ông đây… sinh cái đồ súc sinh như ngươi chứ, đúng là nghiệt súc mà!”
Từ Thanh Sơn xa .
Về đến phòng, phịch xuống giường, trợn mắt thất thần.
Bóng lộn con, mà là đàn ông, thể sinh con cho y , chuyện sinh con vẫn tìm phụ nữ.
Phụ nữ?
Trước mắt Từ Thanh Sơn hiện lên một cảnh tượng, tên ẻo lả đè một phụ nữ , phụ nữ n.g.ự.c nở m.ô.n.g to…
Không !
Từ Thanh Sơn bật dậy.
Bóng lộn nhất định là của , bất kỳ phụ nữ nào cũng chạm !
Hay là…
Mình miễn cưỡng ngủ với một phụ nữ, sinh giúp một đứa?
Không đúng, đứa con là của nhà họ Từ, họ Tĩnh!
Cách , cách cũng xong, ông trời ép c.h.ế.t Từ Thanh Sơn !
…
“Gia dùng lý do con cái để đuổi Từ công tử thật ?”
“Chứ còn cách nào?”
“ thấy Từ công tử đúng là phương diện nào cũng , xứng với Thất gia nhà .”
“Ngươi thấy xứng với Thất gia, chẳng lẽ chỉ Từ công tử? Lục Biểu thiếu gia ngươi cũng thấy xứng còn gì!”
“Thì đúng, ai bảo diện mạo Thất gia nhà , nhân phẩm, tài học… thứ nào cũng xuất sắc.”
“Thân phận xuất sắc ?”
“… Ca, cứ trúng ngay chỗ đau thế?”
“A Man, ngươi thể xuân tâm nhộn nhạo, nhưng đừng kéo cả gia nhà chúng trượt dốc theo!”
“Muội xuân tâm… nào xuân tâm gì…”
“Khụ khụ khụ…”
Hai đang chụm đầu tán chuyện giật b.ắ.n , thấy hoảng hốt: “Gia?!”
Tĩnh Bảo giơ tay động tác “suỵt”, hờ hững: “Các ngươi lo cho đại sự cả đời của gia là chuyện , nhưng nửa đêm nửa hôm , thể đừng lo lắng ngay phòng gia ? Gia mà cũng hết !”
Hai hổ cúi gằm mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-182-phu-cong-chua.html.]
Tĩnh Bảo trong phòng, rót một chén nguội, uống cạn hít sâu một , hai tay xoa mặt, khẽ.
Lôi chuyện con cái , quả là đòn sát thủ đối phó Từ Thanh Sơn, quả nhiên tên nhóc dám hó hé lấy một câu, bèn bỏ chạy mất hút.
Từ nay chắc cũng chẳng dám dây dưa nàng nữa.
Một chiêu hạ gục kẻ địch!
Hoàn hảo!
Chỉ là…
Tĩnh Bảo chậm rãi ngẩng đầu từ lòng bàn tay, bên nàng thì giải quyết xong, còn bên Cố Trường Bình thì ?
Còn nữa!
Hắn kéo Tào Minh Khang ngã ngựa, nhưng nhỡ việc thành, Tào Minh Khang kéo ngã thì ?
Tĩnh Bảo vô thức siết chặt nắm tay.
Niềm vui hạng hai kỳ thi mùa thu tiêu tan sạch sẽ.
…
Góc cổng bên phủ Trưởng Công chúa.
Xe ngựa chậm rãi dừng , Cao Triều vẫn ý định bước xuống.
Cố Trường Bình vén rèm lên, ánh sáng từ hai chiếc lồng đèn đỏ to treo bên cổng hắt , lập tức rọi sáng khoang xe.
Cao Triều còn quen ánh sáng, khẽ nheo mắt, khi tầm còn mờ mịt thì thấy Cố Trường Bình nhảy xuống xe, , hàng mi khẽ rủ, ánh đèn chiếu lên như vết d.a.o rạch thẳng tim .
Hắn ngẩn ngơ nghĩ, đây là thứ mấy rạch tim ?
Không nhớ nổi nữa.
“Xuống !”
“Vội gì chứ!”
Cao Triều chậm rãi nhích , vững đất, Cố Trường Bình tiếp: “Lâu lắm phủ công chúa, dạo cùng một vòng .”
Cao Triều lập tức giãn mày, chau mày.
Hắn chần chừ, mang theo chút nghi hoặc: “…Nếu định từ chối thì nữa, đủ .”
Cố Trường Bình nhướng mày, bước phủ công chúa.
Duyên phận giữa và Cao Triều, kể từ Thập Nhị lang.
Trưởng công chúa lấy chồng, lập phủ, hơn mười năm sinh con, tiên đế sợ nàng tuyệt tự, định chọn một đứa bé ngoan ngoãn trong hoàng tộc, nhận con thừa tự cho trưởng công chúa.
Trưởng công chúa chọn trúng Thập Nhị lang.
Sinh mẫu của Thập Nhị lang là Quý phi, mà Quý phi chỉ là con trai, tất nhiên chịu.
Đang ầm ĩ thì trưởng công chúa mang thai, chín tháng sinh bảo bối Cao Triều, tiên đế vui đến độ còn hơn tự sinh con, ban thưởng liên tục dứt tới phủ trưởng công chúa.
Ban đầu Quý phi hận trưởng công chúa thấu xương, chỉ sống mái với nàng, nhưng giờ con , bà cảm thấy trưởng công chúa mắt , nên bảo Thập Nhị lang thường xuyên tới phủ công chúa lui tới.
Thập Nhị lang một , bên thường kéo theo .
Có thể , tuy chỉ lớn hơn Cao Triều mấy tuổi, nhưng gần như chứng kiến đứa nhỏ trưởng thành từng chút một.
Cao Triều lớn thêm chút nữa thì thích bám theo và Thập Nhị lang. Thập Nhị lang phiền quá, bèn dỗ chơi trò trốn tìm.
Họ trốn, để tên ngốc tìm. Tên ngốc thể tìm cả ngày, nhưng thực Thập Nhị lang sớm lôi chuồn mất .
Lớn hơn nữa, đến phủ công chúa nữa. Lần gặp Cao Triều là ở thảo nguyên Mạc Bắc mùa thu.
Đại Tần dùng võ lập quốc, các vị đế vương mê săn bắn. Tiên đế mỗi năm thu đều dẫn phi tần và các đại thần đến Mạc Bắc, Thập Nhị lang kéo cùng.
Năm , trong buổi săn ở Mạc Bắc xảy biến cố, kẻ nhân cơ hội loạn, định ám sát hoàng đế.
Mũi tên lén b.ắ.n tới, lúc đó ở gần Cao Triều nhất, bèn nhanh chóng kéo cung đỡ tên, cứu Cao Triều một mạng.
Từ đó, thằng nhóc bèn khắc lòng.
“Ngươi thấy phủ công chúa gì đổi ?”
Giọng của Cao Triều cắt đứt dòng hồi tưởng, Cố Trường Bình .
“Không đổi gì, vẫn y như xưa.”
“Trường b.ắ.n đó, vẫn giữ đấy!”
Từ khi Cố Trường Bình b.ắ.n mũi tên , Cao Triều cứ đòi học b.ắ.n cung, đến cả trưởng công chúa cũng mở miệng, đành dạy.
Phò mã của trưởng công chúa vì thế còn cố ý xây riêng một trường b.ắ.n trong phủ, mỗi tháng mùng một và mười lăm, Cố Trường Bình đến nửa ngày, dạy Cao Triều thuật b.ắ.n cung.
Nửa ngày , cả trường b.ắ.n chỉ và , là thời gian Cao Triều mong đợi nhất mỗi tháng, cũng là thời gian khiến thấp thỏm nhất.