Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 181: Đưa về nhà
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:26
Lượt xem: 231
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu như bùng nổ trong phòng ba mươi ba nghìn quả pháo hoa, giống như đang thể hiện lòng trung thành, mà giống như... giống như...
! Là! Tỏ! Tình!
Từ Thanh Sơn: Ta lạy, thằng nhóc giống , thích đàn ông!
Tiền Tam Nhất: Ba bạn , hai là đoạn tụ, đây đúng là sen trắng trong bùn mà hôi!
Uông Tần Sinh: Đây, đây, đây, cái , cái , thầy trò yêu ... lộn xộn hết !
Tĩnh Bảo chằm chằm Cố Trường Bình: Ngài còn từ chối do dự như một năm ?
Cố Trường Bình uống cạn chén rượu, thản nhiên : "Rượu còn uống mà bắt đầu mớ , khoa trương như thế !”
"Ta đây là... lo xa thôi mà!"
Cao Triều , uống cạn ly rượu trong chén: Cao Triều, ngươi đúng là nhát gan, ngươi thể rằng, đây là khoa trường mà đều là lời thật lòng !
Những còn học theo , đều căng thẳng uống cạn rượu trong chén.
"Tĩnh Thất, ngươi uống rượu mà cứ chằm chằm ?" Tiền Tam Nhất mắt sáng như đèn pha hỏi.
"Liên quan gì đến ngươi!" Tĩnh Bảo kịp suy nghĩ buột miệng , lời thốt đụng ánh mắt của Cố Trường Bình.
Nàng vội vàng dời tầm , ngửa đầu uống cạn ly rượu, cảm giác cay nồng xộc thẳng dày, khiến nàng cảm thấy đầu óc cuồng. nàng nghĩ: "Lời của Cố Trường Bình lẽ là từ chối !"
"Cố Trường Bình, lời của nghĩa là từ chối ?"
Tĩnh Bảo giật , suýt nữa rơi ly rượu. Lời quá bất ngờ, cũng quá thẳng thắn, khiến tất cả trong phòng đều lộ vẻ mặt khó "tiêu hóa" nổi.
Cố Trường Bình gì, chầm chậm kéo ống tay áo rộng đến khuỷu tay.
Tĩnh Bảo ngước theo khuỷu tay của , thể thấy rõ cằm sắc nét và yết hầu nổi bật của .
Nàng bất ngờ đưa tay sờ lên yết hầu của , cảm thấy khó thở.
Cố Trường Bình đầu, lấy chiếc cốc từ tay Cao Triều: “Ngươi say , lát nữa đưa ngươi về phủ."
"Ta say, ..."
"Sao , mới sư môn định phản? Cố Trường Bình là để ngươi gọi ?"
Cố Trường Bình!
Cố Trường Bình!
Cố Trường Bình!
Sao thể gọi chứ!
Cao Mỹ Nhân n.g.ự.c phập phồng vài cái, hậm hực dậy: “Nếu đưa về thì đưa ngay bây giờ, !"
"Trên đường về đừng loạn vì say đấy!"
Cố Trường Bình một bước, bước khỏi phòng riêng, Cao Mỹ Nhân đầu mà theo .
Tĩnh Bảo chằm chằm hai chiếc ghế trống, nên gì!
Nên gì đây? Nên với họ rằng, Cao công tử, ngươi đừng bé con !
Cao công tử chắc chắn sẽ thèm để ý đến nàng!
Nên với Cố Trường Bình, hãy cẩn thận đấy!
Nàng là ai mà quyền ?
Trong đầu nàng lúc đang hỗn loạn như một lễ hội, thì đột nhiên khuôn mặt của Từ Thanh Sơn xuất hiện mặt nàng.
"Tĩnh Bảo, để đưa ngươi về, cũng chuyện !"
Bùm!
Như tiếng pháo nổ, mắt Tĩnh Bảo trân trân!
...
"Vậy là chúng đều ai đưa về ?" Uông Tần Sinh ợ rượu .
Tiền Tam Nhất biểu cảm đáp câu liên quan: "Hỏi thế gian tình là chi? Là một vật khắc chế một vật khác!"
Uông Tần Sinh: "..."
Tiền Tam Nhất uống một ngụm rượu: “Kiếm nhiều tiền , tại để xảy tình huống : ngươi thích , nhưng thích ngươi; thích ngươi, nhưng ngươi thích ?"
"Đừng vòng vo nữa, đau đầu quá!" Uông Tần Sinh vung tay phản đối.
Phản đối hiệu quả.
Tiền Tam Nhất tiếp tục: "Cao Triều thích , thích , thích ai? Từ Thanh Sơn thích Tĩnh Bảo, Tĩnh Bảo thích , Tĩnh Bảo thích ai?"
Uông Tần Sinh xong, mặt xuất hiện thêm vài dấu chấm hỏi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-181-dua-ve-nha.html.]
"Bốp!"
Tiền Tam Nhất đập mạnh xuống bàn, hai mắt say xỉn mơ hồ: "Bọn họ như , từng nghĩ đến những cô gái danh môn khuê tú ? Các nàng thật khó khăn, chỉ cạnh tranh với phụ nữ, mà còn cạnh tranh với đàn ông."
" , hạn hán thì c.h.ế.t khát, lũ lụt thì c.h.ế.t đuối!"
Uông Tần Sinh nghĩ đến Ngũ cô nương trong Hầu phủ, trong lòng cảm thấy khó chịu.
Ngũ cô nương thể điều đó, ngay mặt nàng , mà nàng thấy !
"Uông Tần Sinh, đừng cản !"
Uông Tần Sinh: "..." Ta cản ngươi!
"Ta gì đó mạnh mẽ!"
Uông Tần Sinh: "..." ngươi gì mạnh mẽ, đối với Cao Triều Từ Thanh Sơn?
Ngay lập tức.
Tiền Tam Nhất ngoắt , Uông Tần Sinh phản ứng theo bản năng, định bỏ chạy, nhưng Tiền Tam Nhất vươn bàn tay như móng vuốt quỷ, túm chặt lấy cổ Uông Tần Sinh.
"Khụ khụ khụ... ngươi định động thủ với ?" Uông Tần Sinh siết chặt đến mức lưỡi thè .
Tiền Tam Nhất nghiến răng : "Ta cảnh báo ngươi, nếu ngươi dám như bọn họ, sẽ bóp c.h.ế.t ngươi, bóp c.h.ế.t ngươi."
Uông Tần Sinh: "..."
"Ngươi thích đàn ông, chúng ... chúng ... âm dương điều hòa, giữ lễ nghi, liêm sỉ... ... nhân luân!"
Nói xong, Tiền Tam Nhất buông tay, từ siết cổ chuyển sang ôm, cả đổ về phía , đầu gục n.g.ự.c Uông Tần Sinh.
Hành động ...
Uông Tần Sinh sợ hãi đến nỗi hồn phách suýt bay mất, hét lên: “Ngươi là đồ khốn, còn là nhân luân, ngươi ôm gì?"
Tên khốn nhúc nhích.
Người hầu đầu Tiền Tam Nhất, nhẹ nhàng : "Uông công tử, nghĩ say, ngươi nghĩ ?"
Cần nghĩ nữa?
Có say thôi ?
Uông Tần Sinh lau mồ hôi trán, đỡ tên khốn lên: “Đi, đưa ngươi về phủ." Nể mặt chúng từng cùng canh giữ nhà xí.
"Biến , ông đây cần ngươi đưa về!"
Tiền Tam Nhất đẩy Uông Tần Sinh, từ từ xoay , từ từ bước khỏi phòng.
Bước chân của lảo đảo, xuống cầu thang cũng vững, chỉ điều bước chân nhẹ nhàng, như một quan chức cao cấp đang tuần tra.
Đi nửa đường, đầu , hì hì với Uông Tần Sinh : "Phải nhân luân, giữ lễ nghi, liêm sỉ, âm dương điều hòa!"
Uông Tần Sinh: "..." Người say say?
Tiền Tam Nhất xuống cầu thang, băng qua đại sảnh, bước con ngõ sâu.
Hắn giống như những tên say rượu khác, lộ vẻ vụng về; nếu lúc một cô gái quý tộc thấy, lẽ sẽ đỏ mặt khen ngợi một câu rằng cảnh tượng thật mắt.
... chỉ là cô đơn.
Sao cô đơn như chứ?
Uông Tần Sinh lập tức giơ tay tự tát cho một cái.
Mắt hoa !
...
Uông Tần Sinh hoa mắt, còn Tĩnh Bảo thì mỏi chân.
Có chuyện , nhưng thể chui rúc trong xe ngựa mà trò chuyện !
Không gian kín mít thế , ai sẽ chuyện dại dột gì, thế nên Tĩnh Bảo bèn đề nghị xuống xe bộ.
Ánh trăng mơ màng, bên cạnh cũng khiến xao xuyến, khiến Từ Thanh Sơn đắm chìm trong khoảnh khắc đó, chỉ sợ mở miệng sẽ phá hỏng mất bầu khí. Thế nên cứ bước chầm chậm, thong thả.
Hắn lên tiếng, Tĩnh Bảo cũng vui vẻ giả vờ hồ đồ, hai cứ thế lặng lẽ bên suốt cả quãng đường.
Thấy Tĩnh phủ hiện mắt, Từ Thanh Sơn khẽ ho một tiếng, đang định mở lời thì Tĩnh Bảo lên tiếng .
“Người lo xa, ắt nỗi lo gần. Đại phòng nhà họ Tĩnh chỉ một đứa con trai đích truyền là , gánh vác cơ nghiệp, truyền tông nối dõi.”
Nàng bật nhẹ: “Ngươi thích hết đến khác, ngươi từng suy nghĩ chút nào ?”
“Hai đàn ông ở bên , thì truyền tông nối dõi?”
“Ngươi sinh con giúp chắc?”