Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 176: Bốn chữ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:21
Lượt xem: 240
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Toàn bộ giám sinh tới đây, Tế tửu Đại nhân lời !"
Đám giám sinh lục tục vây quanh.
Tới gần , Tĩnh Bảo mới nhận quan phục của Cố Trường Bình mặc phần chỉnh tề, tay áo xắn lên, lộ cánh tay trắng trẻo.
Thế nhưng dáng của thẳng tắp, dứt khoát, giữa hàng loạt của Quốc Tử Giám, quả thật vô cùng nổi bật.
"Chúc mừng các giám sinh tên bảng vàng, ngày mai triều đình sẽ mở yến tiệc, ai vắng mặt!"
"Cố đại nhân, nếu vắng mặt thì ?" Cao Triều cố tình gây khó dễ.
Cố Trường Bình như thấy, chỉ lạnh nhạt : "Sau yến tiệc, Quốc Tử Giám sẽ chính thức khai giảng. Các giám sinh tên bảng vàng sẽ phân lớp , bắt đầu nước rút chuẩn cho kỳ thi mùa xuân."
Một loạt tiếng "A!" kinh ngạc vang lên từ đám giám sinh, chỉ mỗi Cao Triều là tặc lưỡi bày tỏ bất mãn.
Tĩnh Bảo ngay cạnh, rõ, bèn sang quan sát sắc mặt của Cao Triều. mặt vẫn mỉm, chẳng chút vẻ bối rối nào dù bẽ mặt.
Cố Trường Bình liếc Tĩnh Bảo đầy ẩn ý, bỏ .
Về tới viện, Cố Dịch đang đợi ở cửa, vẻ mặt ngập ngừng.
"Nói , điều tra gì ?"
"Bẩm gia, thứ bột trắng là ba đậu. Hai hôm nay Trương Tông Kiệt biểu hiện gì bất thường, cũng thiết qua với ai. Không chứng cứ cụ thể, nếu chỉ vì ở sát phòng mà kết tội thì phần gượng ép."
Cố Trường Bình cúi đầu nhẹ: "Người giờ sống túng thiếu, mà tiền mừng rải hôm nay ít chút nào."
Cố Dịch vội vàng : "Vậy để điều tra nguồn thu nhập của !"
"Khoan !"
"Dạ, gia?"
"Âm thầm gọi năm đó tới đây!"
Cố Dịch sững một lúc mới hiểu "năm " mà gia là ai
...
Tuy thi cử khá nhưng vẫn gọi tới, năm mang tâm trạng thấp thỏm viện.
Tề Lâm lạnh mặt : "Tiên sinh dặn, từng một , Uông công tử ."
Cổ Uông Tần Sinh cứng đờ cổ, cố gắng gật đầu trấn an bốn phía bước phòng trong. Lần thi tiến bộ, chắc hẳn sẽ khen ngợi.
Quả nhiên, Cố Trường Bình khen vài câu, dặn tiếp tục cố gắng.
Khi Uông Tần Sinh bước khỏi nội đường, miệng tới tận mang tai, còn nháy mắt với mấy : "Đừng sợ, là chuyện đấy!"
Người thứ hai là Từ Thanh Sơn.
Cố Trường Bình vỗ mạnh vai , bốn chữ: "Vạn ngờ!"
Từ Thanh Sơn bước , tuy rạng rỡ như Uông Tần Sinh, nhưng ánh mắt sáng rực cũng thể che giấu.
Sau khi hai khỏi phòng, Cố Trường Bình gọi thêm ai nữa, mà để Tề Lâm mang ba tờ chữ.
Tặng cho Cao Triều là chữ: "Kiếp!"
Tặng cho Tiền Tam Nhất là: "Phản Tỉnh!"
Tặng cho Tĩnh Bảo là: "Chỉ dừng tại đây!"
Ba thấy chữ, như ai đó vung gậy đập thẳng đầu. Nhất là Tĩnh Bảo, niềm vui xếp hạng hai phút chốc tan biến, cả ngơ ngác như mất hồn.
Không nhớ rời khỏi viện thế nào, về đến Tĩnh phủ , vây quanh chúc mừng thế nào, phủ hầu, nhà họ Ngô cử ai đến chúc mừng… nàng chẳng gì cả.
Lúc thật sự tỉnh táo , nàng trong thư phòng.
Trong thư phòng, chỉ ngọn đèn dầu nhỏ, ánh nến hắt thứ ánh sáng mờ mờ.
Ba chữ Cố Trường Bình tặng cho Cao Triều và Tiền Tam Nhất, nàng còn thể suy đoán chút ý tứ.
Cao Triều yêu mến Cố Trường Bình, một đàn ông yêu mến một đàn ông đó là đại kiếp. Chữ là để cảnh báo nên lui bước, đừng cắm đầu ngõ cụt.
Tiền Tam Nhất tư chất thông minh, văn chương rực rỡ, lẽ danh hiệu Giải nguyên là của . Thế nhưng Trương Tông Kiệt vượt mặt, đúng là thất bại trong gang tấc, cần nghiêm túc tự suy xét .
Còn thì …
Tĩnh Bảo nghĩ mãi .
Chẳng nào mong học trò đỗ trạng nguyên, tại nàng "chỉ dừng tại đây"?
Là vì thấy nàng tư chất bình thường, chỉ thể đến đây là hết;
Hay là đang cảnh báo nàng nên chừng mực, đừng tiến xa thêm?
Tĩnh Bảo ba chữ trong tay, cảm giác như một ngọn lửa bùng cháy thiêu đốt lồng ngực, tim gan đều rát như nung đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-176-bon-chu.html.]
Nàng bật dậy.
A Man giật : "Gia! Muộn thế còn định ?"
"Đến Cố phủ, hỏi cho rõ ràng!"
"Hỏi gì cơ chứ?"
Tĩnh Bảo c.ắ.n răng: "Rất nhiều chuyện… đều hỏi cho lẽ!"
...
Cố Trường Bình bước từ nhà tắm, n.g.ự.c trần, tóc còn nhỏ nước, đôi mắt đào hoa như đắm trong làn nước xuân.
Tề Lâm đang giúp lau tóc, thầm nghĩ: Gia nhà đúng là tuấn đến mức dù mới ngủ dậy còn dính gỉ mắt, thì cô nương lơn nhỏ thấy cũng chỉ nhào tới.
Rèm cửa vén lên, một tiểu nha bê hộp cơm đêm rụt rè bước , thấy rõ là một cô nương .
Cố Trường Bình lập tức lạnh mặt: "Ai cho ngươi ?"
"Là tỷ tỷ Xuân Họa sai nô tỳ mang điểm tâm khuya đến cho gia." mặt nha đỏ lựng, lén lút liếc Cố Trường Bình.
"Ra ngoài!"
Nha đặt hộp cơm xuống, như bay khỏi phòng.
Vội vàng qua hành lang dài, thấy Xuân Họa đang đợi ở đó, bèn bước nhanh tới kể chuyện xảy trong thư phòng.
Xuân Họa xong nhíu chặt mày.
Nàng nha là xinh nhất phủ, mà gia còn để mắt, xem lòng gia thật sự đặt nữ sắc.
Xuân Họa bỗng giật , thích nữ sắc, chẳng lẽ thích nam sắc?
Chưa kịp nghĩ sâu thêm, thấy từ xa Cố Dịch vội vã bước sân.
"Gia, Tĩnh sinh đến bái phỏng, gặp gia một lát."
Sắc mặt Cố Trường Bình khẽ biến.
Cố Dịch thấy , vội hỏi: "Gia, gặp ?"
...
Tĩnh Bảo thực hối hận ngay từ lúc cổng lớn.
Nàng vốn bốc đồng, việc đều suy nghĩ kỹ càng mới hành động, mà chỉ vì bốn chữ kiềm chế !
Vả , mấy nghi vấn trong lòng nàng thực sự thể hỏi ?
Tĩnh Bảo hỏi nổi, đành yên lặng uống , len lén quan sát đang ghế chính, mong chờ mở lời .
Nào ngờ, Cố Trường Bình vô cùng kiên nhẫn, cứ giữ phong thái "địch động, động".
Tĩnh Bảo bắt đầu hoảng, giằng co hồi lâu, cuối cùng đành hắng giọng : "Thưa , học trò đến vì bốn chữ đó."
"Ồ?"
Cố Trường Bình tỏ vẻ : "Bốn chữ đó vấn đề gì ?"
"Con…"
Tĩnh Bảo cẩn thận lựa lời: "Con chút… hiểu rõ lắm?"
"Không hiểu chỗ nào?"
"…"
Tĩnh Bảo dám hỏi tiếp, vì Cố Trường Bình nhíu mày, đường nét môi cũng căng lên, chỉ nghiêng cũng đủ thấy vui.
Một lúc , nàng thở dài trong lòng, : "Thôi ạ, con còn gì hiểu nữa."
"Tiễn khách!" Cố Trường Bình chút khách khí.
Tĩnh Bảo đành cụp mắt, bước nhanh cửa. Vừa mới nhấc chân qua bậc cửa, liếc mắt , động tác khựng .
Cố Trường Bình ung dung nâng chén , dường như chẳng hề quan tâm nàng .
Tĩnh Bảo thu ánh , mím môi.
Giây , nàng , bước tới mặt Cố Trường Bình, nghiêm nghị : “Thưa , học trò hỏi, bốn chữ rốt cuộc ý gì?"
Cố Trường Bình chậm rãi ngẩng đầu.
Đôi mắt của dài nhưng hẹp, hàng mi buông nhẹ tạo bóng đuôi mắt, như một bến nước lặng lẽ uốn cong, sáng trong.
Tĩnh Bảo ngây trong khoảnh khắc, một đàn ông lăn lộn chốn quan trường, đôi mắt như ?