Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 171 + 172: Yến hội Trung Thu
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:16
Lượt xem: 239
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai , trong mắt cả hai đều hiện lên sự chán ghét.
Cao mỹ nhân lườm một cái bỏ .
Nếu ánh mắt cũng ý nghĩa, Tĩnh Bảo đoán rằng ánh mắt đó của Cao mỹ nhân đang : "Tên họ Tĩnh , ngươi gì, dáng vẻ ngươi cũng chẳng khá hơn là bao!"
"Tĩnh Thất!"
Nghe thấy giọng , Tĩnh Bảo lập tức định bỏ chạy, nhưng ngay giây phút đó, nàng đột nhiên , hì hì với tới.
“Thanh Sơn , thi xong !"
Từ Thanh Sơn cúi đầu nàng một cái, gì, chỉ là ánh mắt phức tạp.
Cần là cần hiệu quả như .
Ngươi thích chứ gì?
Bây giờ bẩn thỉu, tóc bết dầu, sắc mặt tiều tụy đến c.h.ế.t, để xem ngươi còn thể thích nổi ?
Tĩnh Bảo rằng, Từ Thanh Sơn chỉ mất một khoảnh khắc ngắn ngủi để chấp nhận hình ảnh của yêu thương.
Bởi vì so với Tĩnh Bảo, hình ảnh của còn khó coi hơn, mùi thậm chí còn đủ để ngạt thở.
"Ngươi... về nghỉ ngơi !"
Từ Thanh Sơn để một câu rời , trong lòng Tĩnh Bảo vẫn còn đắc ý, ha ha ha, cuối cùng cũng hình tượng "xinh " của dọa sợ .
Sau khi khỏi cửa thứ hai, từ xa, nàng thấy em A Nghiễn và A Man chen chúc trong đám đông, vẫy tay gọi nàng.
"Thất gia, ở đây, ở đây!"
Chưa bao giờ trong đời, Tĩnh Bảo cảm thấy họ dễ thương đến .
Đang định bước tới, thì bất chợt, trong tầm mắt nàng quét qua bên trong cửa thứ hai, Cố Trường Bình trong bộ quan phục, tay khoanh lưng, đó các thí sinh rời khỏi trường thi với ánh mắt "dịu dàng".
Hăn chẳng sợ thấy dáng vẻ t.h.ả.m hại của các thí sinh đêm về mơ thấy ác mộng! Đó là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Tĩnh Bảo.
Còn bản với dáng vẻ thế thì thể để thấy! Đó là ý nghĩ thứ hai trong đầu nàng.
Ngay đó!
Nàng giơ tay lên, dùng chiếc áo choàng rộng để che kín mặt bên của .
"Tĩnh Sinh!"
Biểu cảm gương mặt Tĩnh Bảo ngay lập tức chuyển từ "???" thành "!!!".
là sợ gì gặp nấy!
Nàng đành hạ tay xuống, cúi đầu đến mặt Cố Trường Bình, nửa ngày mới cất một câu: “Tiên sinh chuyện gì cần tìm ạ?"
Ánh mắt Cố Trường Bình từ đôi môi nhợt nhạt của nàng, di chuyển lên mái tóc rối bù và dinh bết, từ tóc chuyển xuống môi...
Sau mấy như thế, cuối cùng dời ánh mắt , hít sâu một : “Về nhà tắm rửa thật sạch hãy đón Trung thu!"
Nếu suy nghĩ của Tĩnh Bảo thể thành hình, thì lúc trong lòng nàng là biển gầm sóng dữ, sét đ.á.n.h vang trời, pháo hoa bừng nở và hàng ngàn mũi tên đ.â.m xuyên qua tim.
Nàng hét lên một tiếng, che mặt bỏ chạy!
Cố Trường Bình bóng dáng nàng ôm đầu chạy , thầm nghĩ: Mình tỏ chán ghét rõ ràng đến thế ?
...
"Thất gia, hôm nay là Trung thu, Hầu phủ mở tiệc mời khách, biểu thiếu gia sai đến giục hai , dặn rằng Thất gia ngoài nhất định đến Hầu phủ ." A Nghiễn .
"Dù giục cũng thể đến , mau đưa về nhà tắm rửa cho sạch sẽ!"
Tĩnh Bảo khom trèo lên xe ngựa, ngã lăn xuống xe, rên rỉ: "Ta sắp c.h.ế.t , c.h.ế.t vì bẩn mất!"
"Ai dám chê ngài?" A Man trừng mắt: “Để nô tỳ xé rách miệng kẻ đó."
Tĩnh Bảo trở .
Haiz!
Nói với nàng nha thật chẳng ích gì!
Về đến phủ, nàng chạy thẳng phòng tắm, hết ba thùng nước nóng mới cảm thấy tắm sạch sẽ.
Trong lúc A Man giúp nàng lau tóc, nàng uống một bát yến sào, uống xong cầm gương đồng soi trái soi , soi soi .
Ốm hơn !
Tiều tụy hơn !
Nhìn xem, cả mắt cũng thụt !
Không mất một tháng thì thể hồi phục ?
"A Man, ?"
A Man ngớ : “Thất gia thi đến mơ hồ mà những lời ngốc nghếch ?"
Phải ?
Mình đang ngốc nghếch ?
Tĩnh Bảo cầm gương đồng soi thêm hai : “Sao cảm thấy Cao Triều còn hơn nhiều?"
Trong lòng A Man giật thót.
Đang yên đang lành, tại Thất gia so sắc với Cao công tử?
...
Ngày rằm tháng tám, Trung thu đoàn viên.
Lúc , Hầu phủ mở toang cánh cổng đỏ, cổng còn treo hai chiếc đèn lồng lớn màu đỏ.
"Đến , đến , Thất gia, Biểu nhị cô nương, Biểu nhị cô gia, Biểu ngũ cô nương đến!"
"Để đón!"
Lục Hoài Kỳ như một cơn gió lao ngoài.
Tuyên Bình Hầu thật đá một cái , thầm nghĩ: Tên tên nhóc quan , vẫn điềm tĩnh chút nào thế.
Đang chuyện thì Tĩnh gia tiến .
Tĩnh Thất , mặc một trường bào màu trắng ngà, bên mặt lóe lên những tia sáng di động, đường nét khuôn mặt dịu dàng như phủ lông tơ.
Lục Cẩm Vân bên bàn tiệc của nữ quyến chăm chú một lúc lâu, tay cầm khăn, tim đập liên hồi.
Tĩnh Bảo bước lên, đầu tiên là cúi chào Tuyên Bình Hầu, đó cúi chào Lưu di nương, cuối cùng đưa nhị tỷ và nhị tỷ phu lên cúi chào.
Tuyên Bình Hầu tủm tỉm : "Chính Nam, con mang con kinh cùng?"
Cao Chính Nam và Tĩnh Nhược Khê một cặp song sinh, năm nay bốn tuổi, hai em gần như giống hệt .
"Cha nỡ để chúng xa, nên để chúng ở Kim Lăng." Cao Chính Nam đáp.
"Bồng cháu bồng con, đúng là tình đời đời!" Tuyên Bình Hầu bình tĩnh chỉ chỗ bên cạnh: “A Bảo, Chính Nam bên cạnh ."
Tĩnh Nhược Khê , cảm thấy vinh hạnh, kéo Tĩnh Nhược Mi đến bàn của nữ quyến. Thực tế, nàng thích nàng em gái cùng cha khác , nhưng ngày lễ lớn mà bỏ nàng ở phủ thì nàng cũng nỡ.
Các nữ quyến nhường chỗ bên cạnh Lưu thị.
Tĩnh Nhược Khê bên cạnh di nương, còn Tĩnh Nhược Mi sắp xếp ở bàn của những cô nương xuất giá.
Vì là Trung thu, yến tiệc tổ chức ở đình thủy tạ, bốn bàn đầy , bình phong ngăn cách ở giữa.
Tuyên Bình Hầu lời khai tiệc, từ Trung thu trăng tròn, đến việc vẻ vang tổ tiên, xen giữa là những lời trung quân ái quốc.
Nói xong, vui vẻ khai tiệc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-171-172-yen-hoi-trung-thu.html.]
Tĩnh Bảo ăn lương khô ròng tám ngày, trong miệng nhạt đến mức chẳng còn mùi vị gì, bèn cắm đầu ăn ngấu nghiến Lục Hoài Kỳ đau lòng, xem, Thất gia của đói đến đầu ?
Trước mặt đông , thể hiện gì, chỉ đưa chân , âm thầm đá đá chân Tĩnh Bảo.
Tĩnh Bảo ngẩng đầu, thấy Lục Hoài Kỳ nháy mắt hiệu, bèn hiểu rằng đây là dấu hiệu nàng đến viện của để chuyện riêng, bèn nháy mắt mấy cái.
Lục Hoài Kỳ nhướn mày, vẻ đắc ý lộ rõ mặt.
Ngồi giữa họ là Cao Chính Nam.
Cao Chính Nam liếc mắt , , thầm nghĩ: Hai tên tên nhóc , ánh mắt mà bí mật lén lút, ngọt ngào ướt át thế?
"Tình hình thi cử thế nào ?" Tuyên Bình Hầu hỏi.
Tĩnh Bảo : "Cũng tạm ạ!"
Tuyên Bình Hầu hài lòng gật đầu, đứa cháu từ đến giờ luôn khiêm tốn, nếu nó "cũng ", thì đúng là cũng thật!
Đang ăn giữa chừng, chợt Tĩnh Bảo nhớ chuyện gì đó, bèn : "Cửu cửu, tỷ phu hai ăn ở kinh thành, ý của cháu là xem thể nhắm việc cung ứng cho triều đình , ngươi xem thử con đường nào ?"
Câu của Tĩnh Bảo thật thẳng thắn, suýt chút nữa Cao Chính Nam sợ hãi. Có ai thẳng thừng xin lợi từ Hầu gia như chứ?
Tuyên Bình Hầu hề bận tâm, suy nghĩ một lúc trả lời: "Để nghĩ xem!"
"Cữu cữu , nếu thật sự giành việc đó, cháu sẽ bảo nhị tỷ phu chia cho hai phần lợi nhuận." Tĩnh Bảo gắp một miếng thịt kho tàu đưa miệng, thật thơm ngon!
Cả Tuyên Bình Hầu và Cao Chính Nam đều giật trong lòng.
Tuyên Bình Hầu nghĩ: Hai phần lợi nhuận, ít , đứa nhóc thể tự quyết định cho nhà họ Cao ?
Cao Chính Nam nghĩ: Nếu thật sự giành cung ứng cho triều đình, chỉ sợ hai phần lợi nhuận còn quá ít!
---
Ở bàn nữ quyến, Tĩnh Nhược Mi cúi đầu ngoan ngoãn uống , dám vươn tay gắp đồ ăn. Những tiểu thư trong kinh thành thật giống thường, từng lời , hành động đều toát lên vẻ quý phái, những thứ họ mặc, những đồ trang sức đầu họ đều là hàng quý giá.
Tĩnh Nhược Mi xuống vòng cổ bằng vàng cổ , cảm thấy như một quê mùa, chẳng thể tả nổi nỗi hổ.
“Nhược Mi tiểu thư, biểu thất thiếu gia ở nhà chỉ sách thôi ? Có chơi ?” Người hỏi là tứ tiểu thư của Hầu phủ.
“Huynh chơi, chỉ ở trong viện của sách.”
“Huynh còn trẻ mà trở thành gia chủ của Tĩnh gia, khác phục ?” Lục tiểu thư của Hầu phủ hỏi.
“Người khác phục , nhưng nhà thì tâm phục khẩu phục cả.”
Lời quá sâu xa, ai cũng hiểu , Lục Cẩm Vân lập tức về phía Tĩnh Bảo với ánh mắt dò xét.
Hắn học hành, quản lý cả một phủ, còn bận rộn việc kinh doanh bên ngoài, thật vất vả, cũng chẳng trách một năm gặp, gầy .
“Một khi trở thành gia chủ, thì việc hôn nhân của Thất biểu thiếu gia càng thận trọng hơn!” Không từ vang lên một tiếng cảm thán nhẹ nhàng của một tiểu nha , khiến cho những cô gái con trong Lục gia lập tức biến sắc.
Tuy rằng Hầu phủ đối xử với con thiêp như con vợ cả, lão gia và phu nhân cũng ý Tĩnh Thất con rể, nhưng chuyện đều ngoại lệ. Lỡ may biểu thiếu gia đỗ đạt trong kỳ thi hương, hoặc lỡ may tiểu thư nào đó của nhà quyền quý để ý đến…
Lòng Lục Cẩm Vân vốn bất an, giờ thì tụt xuống tận đáy. Suốt một năm qua, nàng cố hết sức lấy lòng lão gia và phu nhân, chỉ mong họ sự ngoan ngoãn hiếu thảo của nàng mà chọn .
Lệnh của cha , lời của bà mối, Tĩnh Thất chẳng lẽ dám cãi ý của trưởng bối?
Vốn dĩ kế hoạch cứu vãn diễn , nào ngờ cha nàng xảy chuyện, ba năm đại tang qua một năm, còn hai năm nữa. Hai năm , nàng mười bảy tuổi, cha lẽ sẽ để nàng trì hoãn thêm nữa.
Tuổi của một cô gái quý giá lắm!
Lục Cẩm Vân nghĩ đến đây, thể chịu đựng thêm, lấy cớ khỏe, rời khỏi bàn tiệc.
Vừa rời khỏi, nàng mới nhận luôn nghĩ đến vẫn còn ở thủy tạ. Muốn thì sợ , mà thì nỡ. Nàng bước , ngoảnh đầu ba , lòng đau như thể đang chia lìa sinh tử.
Tĩnh Bảo vẫn đang mải mê ăn uống, luôn cảm thấy một ánh mắt dai dẳng đang dõi theo , cần ngẩng đầu cũng là Lục Cẩm Vân.
Cô nương đúng là si tình, thể đổi tình cảm, yêu khác, cứ nhất quyết treo lên một cái cây?
Không thể chờ lâu hơn nữa!
Nhân dịp hai ngày chờ kết quả thi hương, hẹn Uông Tần Sinh đến nhà, tìm cách để họ gặp , se cái sợi tơ hồng !
Lúc đó, hầu mang lên những con cua lớn đỏ au, mỗi con nặng ba bốn lượng. Tĩnh Bảo từng ăn nhiều ở phủ Lâm An, nhưng vì ngại bóc vỏ, nàng lập tức đặt phần cua của bát của Lục Hoài Kỳ.
Suốt một năm qua, Lục biểu ca giúp nàng đủ thứ việc, thực sự vất vả, tiên dùng cua để cảm ơn một chút.
Lục Hoài Kỳ cầm con cua, sững sờ mất một lúc, mới bắt đầu bóc vỏ. Không bao lâu, một chiếc bát sứ đặt mặt Tĩnh Bảo, trong bát, thịt cua và gạch cua bóc tách riêng rẽ, bày biện ngay ngắn.
Tĩnh Thất ngẩn , nghi ngờ Lục Hoài Kỳ: Chuyện gì thế ? Ta bảo tự ăn mà, bảo bóc cho ?
Lục Hoài Kỳ nhếch miệng, nhướng mày, vẻ mặt như thể : ngươi dám ăn thừa một miếng thứ xem?
Nếu là Tĩnh Thất của tám ngày , thử thì thử, nhưng tám ngày, Tĩnh Bảo lãng phí một miếng nào, ăn sạch sẽ.
Lần , Lục Hoài Kỳ thầm đến mức khóe miệng cũng cong lên.
Ăn cua do bóc, kích cỡ của tiểu , đời Tiểu Thất còn thể lấy ai khác ngoài nữa chứ?
Cao Chính Nam thấy bộ những hành động của hai , thầm nghĩ: Phải nhắc nhở vợ , hãy trông chừng ngươi em vợ cho kỹ, đừng học theo bạn đồng trang lứa, chẳng phân biệt âm dương.
Lúc , lão quản gia vội vã tới gần Hầu gia, thì thầm bên tai: “Lão gia, Cố phủ gửi quà tặng Trung Thu qua.”
Tĩnh Bảo thấy hai chữ “Cố phủ”, vội hỏi: “Cữu cữu, là Cố phủ nào ?”
“Thì còn Cố phủ nào nữa, là Cố Trường Bình, Tế tửu đại nhân.”
“Cha, buộc tránh xa, khiến cha mất mặt , mà cha còn gửi quà cho ?” Lục Hoài Kỳ tức giận.
“Ngươi hiểu cái rắm!” Tuyên Bình Hầu chỉ Tĩnh Thất: “Nói rõ ràng cho cái đứa biểu ca ngu ngốc của cháu , Chính Nam, con theo ngoài xem thử.”
“Hầu gia xin mời!” Cao Chính Nam dậy, theo Tuyên Bình Hầu.
Hai , Lục Hoài Kỳ lập tức thể yên, kéo Tĩnh Bảo về thư phòng của .
Trong thư phòng chuẩn sẵn bánh trái, điểm tâm, Tĩnh Bảo ăn thử một miếng bánh trung thu, thấy ngán, bèn ném xuống, thả lỏng ghế, lười biếng : “Tiên sinh bảo cữu cữu tránh xa là vì , nếu thành tích của , cũng thể tìm cớ nọ. Lý lẽ đơn giản lắm, ngươi chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu, đừng chỉ lo lớn tướng chứ lớn đầu óc!”
Lục Hoài Kỳ đang bóc hạt dẻ, xong lời , lồng n.g.ự.c âm thầm phập phồng.
Tình cờ ngay mặt đặt một tấm gương đồng, trong gương phản chiếu một nam t.ử ăn mặc chỉnh tề, bóng bẩy sáng sủa.
“Ăn mặc dáng đàn ông, việc thì giống đàn ông ? Ngay cả đầu óc cũng chẳng , thế mà cũng đòi bảo vệ Tiểu Thất?”
Hắn gương đồng, âm thầm tự hỏi bản : “Suốt một năm nay những gì? Sao quan mà sống y như thằng ngốc thế? Không thể chín chắn hơn ?”
Tĩnh Bảo thấy cứ yên bất động, tưởng lỡ lời nặng nề, bèn vội vàng dỗ dành: “Biểu ca, thật đầu óc thông minh quá cũng chẳng , sẽ thành gian xảo. Ngươi bây giờ thế là , tràn đầy khí chất thiếu niên.”
Ai cần khí chất thiếu niên, ông đây khí khái nam nhi cơ mà!
Lục Hoài Kỳ gào thét trong lòng.
“Biểu ca, cầu xin ngươi một việc ?”
“Ngươi !”
“Ta mai cho biểu Cẩm Vân, mà định giới thiệu là bạn học của , Uông Tần Sinh. Gia cảnh , nhân phẩm cũng , quan trọng là yêu thương khác.”
Lục Hoài Kỳ xong, lập tức hăng hái hẳn lên, nếu mối hôn sự thành công, thể loại bỏ một tình địch!
“Ngươi cần gì?”
“Đơn giản thôi, hai ngày tới sẽ mở tiệc rượu tại phủ, mời đến dự tiệc, ngươi chỉ cần nghĩ cách đưa biểu Cẩm Vân ngoài là .”
Chỉ cần đưa ngoài để nàng và Uông Tần Sinh thấy từ xa, nếu thể thì trò chuyện vài câu để tăng thêm ấn tượng. Sau đó, nhờ nhị tỷ chuyện với Lưu thị. Với gia thế nhà họ Uông, mười phần cữu mẫu Lưu thị cũng sẽ hài lòng. Như , dù Lưu Thị nghiêm khắc bắt buộc Lục Cẩm Vân gả qua, ít nhất nàng cũng gặp qua Uông Tần Sinh , đến mức đồng ý gả.
“Tên họ Uông đó để ý đến biểu Cẩm Vân của chúng ?” Lục Hoài Kỳ hỏi.
Tĩnh Bảo nghiêm túc nghĩ ngợi một lúc : “Ta nghĩ là .”
“Tại ?”
“Vì là !”
Lục Hoài Kỳ: “…” Đây là cái lý do gì ?