Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 163: Trước kỳ thi mùa thu
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:44:18
Lượt xem: 219
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya, phủ Tuyên Bình Hầu.
Ngoài vệ binh báo tin, Cố đại nhân đến bàn việc.
Tuyên Bình Hầu lúc đó ngủ, thấy tin, vội vàng khoác áo dậy, chỉnh trang và tới thư phòng tiếp khách.
Cố Trường Bình chờ ông đến, nhẹ nhàng đặt chén xuống, : “Đêm khuya đến thăm, mong Hầu gia đừng trách."
"Khách quý, khách quý!"
Tuyên Bình Hầu thiện cảm với Cố Trường Bình, chỉ vì nhiều nhắc nhở mà còn bởi việc Tĩnh Bảo trở thành gia chủ năm ngoái, ở phía che chở, ân tình thể lơ là.
"Cố đại nhân, gì xin cứ thẳng, giữa chúng cần vòng vo."
Cố Trường Bình trả lời: “Kỳ thi mùa thu sắp đến, Lễ bộ chuẩn ?"
"Tất cả sẵn sàng!"
Tuyên Bình Hầu : “Hai vị giám khảo chính, bốn giám khảo phụ, một vị điều hành, hai giám sát, hai giám cửa; ngoài , điều động trăm từ Ngũ Thành Binh Mã Ti để duy trì trật tự bên ngoài trường thi; Hình bộ điều động hai mươi , chia năm nhóm để duy trì trật tự trong trường thi và kiểm tra thể thí sinh."
Cố Trường Bình gật đầu: “Hầu gia, ngài định kiểm tra thể thế nào?"
Tuyên Bình Hầu : “Tất nhiên là từ đầu đến chân, hơn nữa, để tránh gian lận mang tài liệu , còn sắp xếp hai đặc biệt, yêu cầu thí sinh cởi áo để kiểm tra!"
Cố Trường Bình: "..."
Trong đầu ông chợt hiện lên hình ảnh Tĩnh Thất lột áo, giữa ban ngày ban mặt...
Người tay cũng ác thật!
Ánh mắt Cố Trường Bình trở nên sâu thẳm khi ông , phần thăm dò suy nghĩ khiến Tuyên Bình Hầu toát mồ hôi lạnh.
"Cố đại nhân, gì ?"
"Rất , chỉ là..."
"Là gì?"
"Chỉ là Hầu gia nghĩ đến cháu của ngài, Tĩnh Thất ?"
Tuyên Bình Hầu rùng , trầm ngâm một lúc cẩn trọng : “Đại nhân cứ thẳng.”
Giọng Cố Trường Bình trầm : “Tân đế đăng cơ, đầu mở khoa thi ân khoa. Hầu gia là Tả Thị Lang Lễ bộ, tân đế giao trọng trách cho ngài, là tín nhiệm, vì những thiếu sót đây.”
Sắc mặt Tuyên Bình Hầu đổi.
Khi Hầu phủ xét xử, Thái tử bảo vệ ông, đó là thiếu sót thứ nhất; Thủ phụ Tào Minh Khang từng ngầm lôi kéo, nhưng ông lấy lý do chịu tang để từ chối, đó là thiếu sót thứ hai.
Hai thiếu sót khiến ngay khi lên ngôi, Thái tử tỏ thiện ý, phong ông Tả Thị Lang Lễ bộ.
Chức vị chỉ béo bở mà còn nhàn hạ, thêm đó Lễ bộ Thượng thư tuổi cao, sớm muộn ông cũng sẽ thế vị trí .
Một vua trọng dụng sẽ dễ khác ghen ghét.
Lần , đứa cháu Tĩnh Bảo tham gia thi mùa thu, quan hệ cháu giữa họ khiến ông lo ngại rằng sẽ nhắm Tĩnh Bảo như lời Cố Trường Bình ám chỉ.
“Người khác Hầu gia thể cần phòng, nhưng một nhất định cẩn thận.”
“Là ai?”
“Nhà Thạch Thượng thư.”
“Dù Thạch Thuấn c.h.ế.t vì cháu của ngài, nhưng Thạch gia chắc chắn sẽ tính sổ lên đầu nàng . Thạch Thượng thư nắm quyền Hình bộ, chức vị cao quyền trọng, dĩ nhiên thể gì Tĩnh Sinh giữa nơi công khai, nhưng Thạch Hổ việc ở Hình bộ.”
Cố Trường Bình nhấp mấy ngụm : “Nếu Thạch Hổ âm thầm giở trò, Hầu gia nghĩ sẽ ?”
“Họ dám ư?” Giọng Tuyên Bình Hầu đổi.
“Nếu là , chắc chắn sẽ bỏ qua cơ hội ngàn năm một .”
Giọng Cố Trường Bình mất sự bình thản lúc , ánh mắt trầm xuống, ánh sáng hắt lên đôi lông mày sắc sảo của , khiến trông vẻ lạnh lùng hiếm thấy: “Trong trường thi, chỉ một chút động tĩnh cũng thể loạn tâm trí thí sinh, tâm trí loạn thì chuyện sẽ đổ vỡ. Mười năm đèn sách, chỉ chờ một ngày, mong Hầu gia suy nghĩ kỹ.”
Lúc Tuyên Bình Hầu đầy mồ hôi lạnh.
Việc điều động từ Hình bộ là quy tắc từ . Ban đầu ông cũng nghĩ đến Thạch gia, nhưng tin rằng giữa ban ngày, họ thể lớn gan đến , phần nào sẽ e dè.
Giờ nghĩ , ông nghĩa quá đơn giản !
Tuyên Bình Hầu lau mồ hôi, : “Cố đại nhân, ngài ... nên thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-163-truoc-ky-thi-mua-thu.html.]
“Thay đổi trong lúc sẽ quá lộ liễu, đó là điều cấm kỵ, nhưng đổi một chút thì . Cho của Hình bộ việc bên ngoài, của Ngũ Thành Binh Mã Ti việc bên trong. Khi đến giờ, khóa cửa phòng thi , dù Thạch gia khả năng gì nữa cũng .”
“Ý !” Tuyên Bình Hầu hưng phấn đập tay xuống đùi.
Cố Trường Bình cau mày, nghĩ một lát thêm: “Còn nữa, cách lột áo kiểm tra Hầu gia nên bỏ , sách ít nhiều đều lòng tự trọng, chịu nổi sự sỉ nhục !”
“, đúng, đúng!”
Tuyên Bình Hầu vội vã cúi cảm ơn: “Đa tạ Cố đại nhân nhắc nhở, sẽ lập tức sắp xếp .”
Ánh trăng thưa thớt, con hẻm đá xanh kéo dài vắng lặng.
Cố Trường Bình bước khỏi Hầu phủ.
Lúc , một con dơi bay sà qua gian tĩnh lặng, Cố Trường Bình khẽ thở một dài.
Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên.
Tĩnh Thất, hy vọng vận may của ngươi quá tệ!
...
Tại Thạch phủ.
Một thị vệ vội vã chạy viện, ngay lập tức một nha trực đêm tiến tới: “Đại lão gia ngủ .”
Thị vệ hạ giọng: “Có chuyện quan trọng, liên quan đến kỳ thi mùa thu.”
Bên trong, Thạch Hổ bất ngờ bật dậy khỏi phụ nữ bên cạnh, tiện tay mặc chiếc quần bước : “Nói, chuyện gì?”
Thị vệ nhanh chóng tiến tới ghé tai nhỏ vài câu.
Nghe xong, Thạch Hổ giận dữ: “Mẹ kiếp, lão già đó đang phòng chúng tay đây!”
Thị vệ lo lắng hỏi: “Đại lão gia, giờ ?”
Thạch Hổ tức tối qua trong viện.
Ban đầu, sắp xếp thỏa từ xuống , mánh khóe ngầm cũng chuẩn kỹ, Tĩnh Thất dù giỏi đến mấy, kỳ thi cũng đừng hòng đạt thứ hạng cao.
Giờ xem ...
Không , tính cách khác!
Bước chân Thạch Hổ khựng , một nụ gian xảo hiện lên môi: “Lại đây, việc cho ngươi .”
Thị vệ lập tức nịnh nọt: “Đại gia, ngài cứ sai bảo!”
*
Tại Quốc Tử Giám, góc khuất phía phòng ăn.
Trương Tông Kiệt lén lút bước tới góc tường, giả tiếng mèo kêu.
Chốc lát , từ gốc cây lớn bước một , gương mặt quen thuộc, hóa là Quách Bồi Càn.
Trương Tông Kiệt khẽ rùng , vội vàng cúi đầu chào.
Quách Bồi Càn giữ vẻ mặt lạnh lùng, chỉ hạ giọng : “Có biến , nhận tin từ Hình bộ, họ sẽ phụ trách an ninh bên ngoài phòng thi.”
Trương Tông Kiệt vội hỏi: “Vậy cần gì?”
Quách Bồi Càn lấy từ trong áo một lọ sứ nhỏ: “Tìm cơ hội bỏ nước uống của Tĩnh Sinh.”
“Đây là gì?”
“Chỉ là nước sắc từ ba đậu, c.h.ế.t !”
Trương Tông Kiệt nhíu mày, gì cũng đưa tay nhận.
Quách Bồi Càn chìa tấm ngân phiếu ba trăm lượng: “Còn một lợi ích mà ngươi ngờ tới, Thạch công tử , nếu ngươi đỗ cao, sẽ giúp ngươi sắp xếp một nơi . Ta cũng ép, chuyện rủi ro, ngươi tự suy nghĩ kỹ!”
Khóe miệng Trương Tông Kiệt giật giật, ánh mắt lóe lên sự hiểm độc.
Không độc trượng phu, lòng hẹp hòi quân tử.
Vì tiền bạc và tương lai, quyết liều!