Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 162: Có phải quá phóng đại không?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:44:17
Lượt xem: 227
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viện vẫn là viện cũ, quét dọn sạch sẽ một hạt bụi.
Tĩnh Nhược Khê một lát kéo Cao Chính Nam .
Khoa cử còn năm ngày, A Bảo mới đến kinh thành, cần nghỉ ngơi thật trong mấy ngày .
Khi bước khỏi viện, Cao Chính Nam đột nhiên : “A Bảo trong năm qua, chiều cao vọt lên ít, mà da dẻ cũng trắng trẻo hơn nhiều."
Tĩnh Nhược Khê , trong lòng thầm nghĩ .
A Bảo luôn thư về rằng ngoài việc ôn thi, nàng đều luyện tập thể chất, nhưng dù luyện tập thế nào cũng thể rèn một hình cường tráng như đàn ông.
"Người sách mà, suốt ngày trong phòng nên trắng trẻo là ."
Cao Chính Nam cau mày, nam tử nào trắng đến mức mặt mũi thấy lỗ chân lông như thế?
"Chứng tỏ nước ở Lâm An , nuôi dưỡng mà!" Tĩnh Nhược Khê thêm.
" !"
Cao Chính Nam khuôn mặt của vợ, : “Da nàng, thích nhất, mịn màng như trứng gà bóc !"
"Xì, thật đắn!"
Tĩnh Nhược Khê lườm một cái đầy nửa hờn nửa vui.
*
Sau hành trình mệt mỏi, Tĩnh Bảo rửa mặt ngủ ngay, ngủ thẳng đến tận lúc mặt trời lên ngày hôm .
Sau khi dậy, ăn vài món điểm tâm, nàng viện phơi nắng mùa thu một lát ngủ tiếp, khiến cả phủ kinh ngạc nên lời.
Trời ơi!
Người "nước đến chân mới nhảy," nhảy cũng mài dũa chút chứ, Thất gia nhà họ ngoài ăn thì chỉ ngủ, ít nhất cũng mài chút công phu chứ!
Tĩnh Nhược Khê cũng lo lắng trong lòng.
Nghe thi khoa cử sẽ khám xét, khi còn cởi quần áo, A Bảo chuẩn sẵn sàng ?
Chiều tối, Lục Hoài Kỳ bước viện ánh hoàng hôn: “Tiểu Thất, Tiểu Thất!"
A Man bước đón: “Biểu thiếu gia, Thất gia đang ngủ!"
"Ta xem nàng !"
"Ơ, gia nhà …"
"Đừng keo kiệt, chỉ một cái thôi, giữ chừng mực mà!"
Lục Hoài Kỳ xoay giơ cái bọc trong tay lên: “Nhìn , mang đồ đến cho nàng nè!"
Tĩnh Bảo thấy tiếng bên ngoài, bèn khoác áo dậy, khuôn mặt đỏ bừng, thật sự Tĩnh ngủ, đôi mắt vẫn còn lờ đờ.
Lục Hoài Kỳ thấy, tim lỡ mất một nhịp, bước chân dừng .
Cổ nàng trắng mịn lộ khỏi cổ áo, vạt áo hờ hững rũ xuống theo bờ vai cong, để lộ xương quai xanh thanh tú, thấp xuống nữa…
Yết hầu của Lục Hoài Kỳ trượt mạnh lên xuống, mặt nóng bừng.
Đáng hổ!
Hắn còn xuống nữa!
"Lục biểu ca, mang đồ đến ?"
"Mang… mang !"
Lục Hoài Kỳ bước phòng, lưng mở cái bọc, lúc Tĩnh Bảo mới thật sự tập trung : “Lục biểu ca khỏe lên nhiều , cũng đen nữa!"
Lục Hoài Kỳ tự hào giơ cánh tay lên: “Thế nào, ngày nào cũng tập luyện, búa sắt nặng nhất ở cục binh khí, cũng giơ cả trăm ."
Tĩnh Bảo giơ ngón tay cái khen ngợi, bước tới, ưỡn n.g.ự.c : “Ta cũng tập luyện đấy, ngươi xem thế nào?"
Lục Hoài Kỳ dám thật sự , chỉ liếc qua chỉ cái bọc: “Ngươi xem đồ thế nào?"
Tĩnh Bảo cúi xuống một cái, hai má đỏ rực lan tận mang tai: “Có phóng đại quá ?"
Cái đó của đàn ông to đến mức ?
Có vẻ như !
Lục Hoài Kỳ c.ắ.n môi, gằn giọng: “Nói phóng đại thì phóng đại, phóng đại cũng phóng đại, thứ đó bình thường thì ủ rũ, khi 'hành sự' mới to như thế , dựa theo kích cỡ của để ."
Tất nhiên, thêm chút tự hào nam nhi nữa, để Tiểu Thất xem oai hùng !
Tĩnh Bảo nhấc nó lên…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-162-co-phai-qua-phong-dai-khong.html.]
*
Tĩnh Bảo so sánh cơ thể : “Thế nào, thấy khác thường ?"
Lục Hoài Kỳ liếc mắt kỹ, khẽ gật đầu: “Nếu kỹ thì vẫn thể thấy khác biệt, dù cũng da thật, cảm giác sờ vẫn thô ráp."
Hê hê, đầu óc của học hành quả là thông minh, thể nghĩ cách !
Tuyệt quá!
"Cả năm qua việc học hành thế nào, bao nhiêu phần chắc chắn?" Lục Hoài Kỳ hỏi.
"Còn xem phận thôi!"
Số phận gì chứ!
Lục Hoài Kỳ xoa nhẹ đầu nàng: “Tiểu Thất nhà tay thì mười phần chắc chín, đợi đấy, sẽ Tây Sơn cầu khấn cho ngươi ngay!"
Nhân tiện cầu Bồ Tát phù hộ cho Tiểu Thất qua trót lọt cuộc kiểm tra thể .
Lục Hoài Kỳ như cơn gió lướt , A Man bước thu dọn hành lý, ánh mắt quét qua "vật đó", giật đến nỗi mắt trợn tròn.
Trời ơi, kích thước của biểu thiếu gia lớn ?
Nếu thất gia mà lấy , chẳng là...
Phì phì phì!
Thất gia thể lấy chồng!
thất gia cưới về...
Ây da ây da!
Làm mà thất gia thể cưới một đàn ông ?
Dù Tĩnh gia chấp nhận thì phủ Tuyên Bình Hầu cũng đời nào đồng ý!
A Man lén Tĩnh Bảo, trong lòng tràn ngập nỗi buồn bã. Gia năm nay mười sáu, qua năm là mười bảy, ở độ tuổi , các cô gái lấy chồng từ lâu .
Chẳng lẽ gia thực sự vì Tĩnh gia mà lỡ làng cả cuộc đời ?
Tĩnh Bảo trong đầu A Man đang diễn một vở kịch lớn. Dù đó nàng thản nhiên với Lục Hoài Kỳ câu "Còn xem phận", nhưng rằng học đến lúc cần dùng mới thấy hối tiếc vì học đủ, nàng luôn cảm thấy điều gì đó ôn kỹ.
Cho đến khi trăng tròn như viên ngọc mát lạnh lặn dần rặng cây, nàng mới buông sách xuống.
*
Lúc , Từ phủ lúc rực rỡ ánh đèn.
Phí thị bưng khay bước , Từ Thanh Sơn ánh đèn ngẩng đầu lên: “Cứ để đó !"
Phí thị đặt bữa khuya xuống, tiến gần, khẽ : “Thanh Sơn , con là võ sinh, thi là để võ trạng nguyên, cần gì chăm chỉ thế ?"
"Thẩm mẩm đừng lo!"
Từ Thanh Sơn xua tay như đuổi ruồi: “Thẩm thẩm ngủ , đừng phiền con học."
Phí thị chỉ lắc đầu bước , mỗi bước chân đều đầy lo lắng.
Chồng bà, Từ Bình, tiến lên đón, khẽ gật đầu về phía phòng trong: “Sao , vẫn đang miệt mài học ?"
Phí thị gật đầu: “Đứa trẻ cứng đầu thật, quyết tâm đến cùng."
Sắc mặt Từ Bình ảm đạm, ngàn lời thể hết nỗi băn khoăn, chỉ buột miệng ba chữ: “Mẹ nó chứ!"
Cái thằng nhóc vì một tên ẻo lả, chỉ trốn học chạy xuống phía Nam mà khi trở về còn chỉ học võ mà học cả văn, đêm nào cũng học đến khuya, bảo rằng một đại tướng quân văn võ song , khi vang danh sẽ cưới tên nhóc Tĩnh gia đó về.
Vang danh là chuyện , nhưng cưới một đàn ông...
Tại nó vẫn từ bỏ ý định nhỉ!
"Liệu nó rằng tên họ Tĩnh trở về ?" Từ Bình hỏi.
"Sao mà ? Cả chuyện con gà mái trong phủ đó đẻ trứng, nó cũng điều tra rõ ràng mà!"
Phí thị hạ giọng nhỏ: “Nó cố tình đến tìm , sợ ảnh hưởng đến việc học của đấy. Nó còn bao giờ quan tâm thẩm thẩm như !"
Từ Bình lo lắng trong phòng thấy, vội kéo Phí thị ngoài.
"Ngày mai bà tranh thủ báo cho nhà họ Diệp, bảo họ chủ động hơn chút, đến lúc thì đừng ngại ngần gì nữa, nhất là nên cho việc thành sự thật ."
Phí thị chồng đầy kinh ngạc.
Đây lời ?
Muốn thành sự thật thì cũng xem cháu nó chịu đốt lửa , nó chịu, thì dù cô nương cởi hết lao cũng vô ích!