Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 156: Thích ngươi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:44:11
Lượt xem: 260
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trường Bình nhíu mày.
Cùng lúc đó, ở cổng viện, Tĩnh Bảo hoảng sợ dừng chân, mắt trợn tròn gần như rớt .
Ban đầu nàng chỉ định chợp mắt một chút dậy chép sách, hiểu cơ thể mệt mỏi như chó, nhưng đầu óc cuồng như vòng lửa.
Nghĩ tới việc còn nợ một lời xin chân thành, nên mới lén lút đến đây giữa đêm khuya.
Ai ngờ...
Lại lời tỏ tình của Cao Triều với .
Xem phong thủy của Quốc Tử Giám lắm, nếu cong queo khắp nơi, quá trái với lý thường âm dương .
"Người chịu ơn nhiều lắm, nào cũng lấy báo đáp, lo hết ?" Giọng của Cố Trường Bình lạnh nóng, coi như là từ chối.
"Ta giống !"
"Khác chỗ nào?"
"Ở đây!"
Cao Triều chỉ n.g.ự.c : “Luôn ngươi, mấy năm , từ săn b.ắ.n đó, ngươi cứu khỏi mũi tên, đến Quốc Tử Giám là vì ngươi, đến Giang Nam cũng là vì ngươi."
"Ngươi đúng là chí lớn!" Sắc mặt Cố Trường Bình ngượng ngùng.
"Nếu thật sự chí lớn, với ngươi từ lâu !" Cao Triều nhíu mày: “Vì sợ ngươi sợ thôi!"
Cố Trường Bình: "..."
Hắn sống hai mươi năm, đầu tiên một đàn ông tỏ tình, là học trò của !
Kiếp , tình cảm của Cao Triều đối với giấu kín, hoặc cố ý giả vờ , hoặc dùng lời lảng tránh, lúc đó trong lòng chỉ một là Tô Uyển Nhi.
Vì , Cao Triều căm ghét Tô Uyển Nhi, nhiều công khai khó nàng.
Tô Uyển Nhi đến gặp lóc, đành lòng để nàng chịu ấm ức, bèn đối đầu với Cao Triều và một câu nặng nề: “Ta thấy ngươi điên !"
Hắn nhớ rõ, khi đó biểu cảm mặt Cao Triều nhanh chóng biến mất, lặng lẽ : “Cố Trường Bình, Tô Uyển Nhi đáng để ngươi đối xử với nàng như ? Theo , nàng là thứ còn thấp hèn hơn cả kỹ nữ!"
"Câm miệng!"
"Đồ hèn hạ!"
Hắn vung tay giáng một cái tát: “Cái tát là để chấm dứt tình nghĩa thầy trò giữa chúng . Cút !"
Cao Triều ôm mặt, ánh mắt hằn lên sự căm hận, chứa đựng những giọt lệ rơi. Một lúc lâu , cúi đầu, mỉm một tiếng : "Cố Trường Bình, ngươi đừng hối hận!"
Hắn bao giờ hối hận, ngay cả khi cùng kéo xuống ngựa, trở thành tù nhân. Người hối hận là Cao Triều.
Đêm khi hành hình, Cao Triều xổm mặt , giọng đầy sự van nài: "Cố Trường Bình, chỉ cần ngươi một câu, thể bảo vệ tính mạng của ngươi, thể đem tất cả những gì hiện tại dâng lên cho ngươi!"
Hắn , nhạt: "Không cần , tiễn lên đường !"
Hắn mệt mỏi !
Cố gia, Thập Nhị Lang, Tô Uyển Nhi, giang sơn, xã tắc, thù hận… tất cả đều đè nặng lên , khiến một ngày nào thở nổi.
Hoa lan dần trở thành gươm, rắn độc bắt đầu phun nọc.
Tiếng thở của Cao Triều ngày càng nặng.
Một lúc , nghiến chặt răng, từng chữ thốt từ kẽ răng: "Ta hỏi cuối, ngươi cùng !"
Hắn trả lời: "Nếu thật sự giúp , thì phiền ngươi mang đến cho một bát mì chay của Lầu Ngoại Lâu."
Con đến khi ranh giới sinh tử, mới hiểu rõ thực sự mong điều gì.
Quyền lực khuynh đảo triều chính, một , vạn …
Những gì mong cầu, chẳng qua là trở về nhà, mang đến cho một bát mì nóng hổi, mỉm hỏi : “Đã về !"
Cao Triều chạm đến nỗi đau, sắc mặt lập tức sa sầm xuống, những gì dằn vặt dẫn đến kết cục .
Cố Trường Bình đối mặt với ánh mắt của .
Giọng điệu ôn hòa, nhưng quả quyết như d.a.o chém.
"Ta họ Cố, trong chảy dòng m.á.u của Cố gia; ngươi họ Cao, trong nửa dòng m.á.u hoàng tộc. Mỗi đều giới hạn của , và cũng ngoại lệ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-156-thich-nguoi.html.]
Cao Triều mở miệng nhưng nửa lời.
, là cháu của hoàng đế, chính hoàng đế đích hủy diệt Cố gia, dù lòng của Cố Trường Bình rộng rãi thế nào, cũng thể lớn hơn một chữ "Cố."
Hắn đột nhiên buông tay đang nắm cửa sổ, đầu rời một ngoái .
Bên ngoài viện, Tĩnh Bảo đang lén, trốn nhưng chỗ trốn, chạy nhưng kịp thời gian, đang trong lúc bối rối thì Cao Triều bước qua mặt nàng mà hề liếc .
Giống như nàng chỉ là khí.
Tĩnh Bảo một lúc mới kịp phản ứng, Cao mỹ nhân kích động đến phát điên .
"Ra đây!"
Một tiếng quát lớn vang lên từ phía , Tĩnh Bảo đầu , sợ đến mức hồn bay phách lạc, vội vàng xua tay : "Thưa , con mới đến, thấy gì cả."
Cố Trường Bình cũng vạch trần lời dối của nàng, nhẹ giọng hỏi: "Có việc gì tìm ?"
"Con..."
Tĩnh Bảo như đứt mạch suy nghĩ, vội vàng trả lời: "Không việc gì, việc gì, con chỉ ngủ , ngoài dạo, con ngay đây!"
"Khoan !"
Cố Trường Bình mỉm : "Chép chữ đến ?"
"Con sẽ về chép ngay!"
Tĩnh Bảo lập tức bỏ chạy.
Cố Trường Bình bóng lưng nàng, lắc đầu.
Cô nhóc hễ nắm thóp, chạy còn nhanh hơn cả thỏ, tính cách chẳng khác gì kiếp .
Tĩnh Bảo chạy đến góc khuất, nhịn mà đầu .
Bóng Cố Trường Bình ánh trăng kéo dài, trông cô đơn, u sầu.
Tĩnh Bảo đột nhiên cảm thấy và đồng cảm, khác yêu thích một cách vô lý, đúng là một gánh nặng!
*
Giờ Tý, gió mát trăng thanh treo cành cây.
Tề Lâm lấy hương mê chuẩn từ , thổi hai căn phòng bên cạnh, đợi một lát , bước đến lưng Cố Trường Bình: “Gia, đều mê man hết ."
"Cất nước, pha !"
Cố Trường Bình ngừng một chút : "Khách sắp đến !"
"Gia, đến !"
Cố Dịch nhẹ nhàng từ tường nhảy xuống, đầu chỉ về phía , đàn ông phía đang bức tường, ngược sáng với ánh trăng, như viền một lớp bạc.
mặt đeo một chiếc mặt nạ, chỉ lộ đôi mắt đen thẫm, từ cao xuống Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình cũng hứng thú : “Ta gỡ bỏ chiếc mặt nạ của ngươi, xem bên trong mấy lớp thịt, mấy lớp xương?"
Người đàn ông chớp mắt: “Vậy thì xem thử ngươi bản lĩnh đó !"
Chữ "việc" kịp hết, từ tường nhảy xuống, nhanh như chớp chộp lấy mặt của Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình phòng từ , ngửa , uốn cong, một chân đá cổ tay đàn ông.
Trong chớp nhoáng, hai đ.á.n.h hơn chục chiêu, nhanh đến mức khiến khác hoa mắt chóng mặt.
Chỉ trong một thoáng, lòng bàn tay của Cố Trường Bình chạm đến n.g.ự.c của đàn ông, cơn gió mạnh ùa đến, nhưng chiêu thức đột ngột dừng .
Người đàn ông cúi xuống bàn tay gần như dán n.g.ự.c , nhưng biểu cảm vẫn bình tĩnh như thường: "Sao , nữa ..."
Tuy nhiên, câu dứt, Cố Trường Bình bất ngờ đặt tay lên mặt , mạnh mẽ giật chiếc mặt nạ , lộ một khuôn mặt kinh hoàng.
Người đàn ông giận mà còn , Cố Trường Bình, trong đôi mắt đó dường như dòng nước sâu lặng lẽ chảy.
Trái tim Cố Trường Bình đột nhiên đập mạnh, nghiêm giọng quát: "Ngươi là ai? Sao Cố gia quyền?"