Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 151: Cùng Nhau Diễn Kịch

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:44:06
Lượt xem: 250

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Uông Tần Sinh thoắt cái biến sắc, thực sự dọa cho hoảng hồn.

Không lẽ… thật sự bắt bọn họ tiếp khách, bán đấy ?!

Dưới ánh sáng chập chờn, một bước tới, đầu liếc Vương Tần Sinh một cái.

Chỉ một ánh mắt thôi cũng khiến tim Vương Tần Sinh như ngừng đập, là, là, là...

A Nghiễn thu ánh mắt, đầu lệnh với Tiền Tam Nhất: “Đi, trong xông nhà xí cho gia , mùi gì mà kinh thế .”

Tiền Tam Nhất vội nịnh: "Gia, mời ngài trong ạ!"

Hai bước trong, Tiền Tam Nhất lao tới ôm chầm lấy A Nghiễn, ôm : "Sự trong sạch của gia đây cuối cùng cũng giữ ."

A Nghiễn lập tức cứng đờ như một khúc gỗ.

Mất một lúc lâu, mới gỡ Tiền Tam Nhất khỏi , thấp giọng với Cố Dịch phía : "Phải nhanh chóng tìm cách báo tin cho Cố đại nhân!"

Cố Dịch , bên trong phòng rượu vẫn tưng bừng, tiếng ca vẫn rộn ràng.

Cố Trường Bình thấy chỉ trở về, bèn hỏi: "Sao chỉ ngươi?"

Cố Dịch nhạt: "Gia, đang nặng, là ăn đồ gì đó hỏng bụng."

Nghe câu , khác thể cảm thấy gì, nhưng Tĩnh Bảo giật một cái. A Nghiễn là dày vô cùng khỏe mạnh, từ đến nay từng ăn gì mà hỏng bụng.

Chắc chắn chuyện !

Nàng lo Cố Trường Bình nhận sự bất thường, bèn vội dùng mũi chân chạm nhẹ chân .

Cố Trường Bình thể hiểu.

Trong lúc đầu óc đang suy tính nhanh chóng đối sách, bỗng cảm thấy chạm chân , phản ứng theo bản năng là nghĩ đây là trò đùa tình ái của đám kỹ nam, bèn giẫm ngược một cái.

Tĩnh Bảo đau đến mức suýt hét lên, nghĩ thầm: Đây chẳng là lấy oán trả ơn ?

Cố Trường Bình liếc qua, hỏi: "Ngươi đau ở ?"

"Chân đau!" Tĩnh Bảo mắt rơm rớm.

Cố Trường Bình lúc mới nhận giẫm chân nàng, bèn chợt nảy một ý, tức giận : "Đã bảo đừng chơi đá bóng với bọn trẻ con, cứ nhất định chơi, để xem sưng ?"

Tĩnh Bảo định đáp : "Ngài thật bịa chuyện", nhưng thấy ánh mắt sâu xa của Cố Trường Bình , nàng chợt cảm thấy tim đập mạnh, vội cúi , cởi giày , giơ chân lên cao một chút.

"Thưa , sưng , sưng to lắm!"

Cố Trường Bình mặt đanh : Người bằng đất sét , rõ ràng dùng bao nhiêu sức.

Cao Chính Nam nhận điều gì đó, vội vàng đỡ lời: "Nếu chân nàng sưng , chúng một lúc về, trễ quá là lang trung còn khám nữa !"

Cố Trường Bình chỉ Tĩnh Bảo mà mắng: "Người đúng là gánh nặng."

Tĩnh Bảo uất ức mím môi, cúi đầu im lặng.

Cao Chính Nam đóng vai hòa giải: "Dù phiền phức, chẳng vẫn là học trò của ngài, chẳng lẽ ngài nỡ quan tâm?"

Cố Trường Bình quét mắt qua Cao Triều, đầy ẩn ý : "Quan, quan, quan tâm đến cùng!"

Đến lúc , Cao Triều còn hiểu.

A Nghiễn trở , chứng tỏ tìm Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh.

Trên đảo , ngoài Tĩnh Thất, còn bốn là học trò của , ám chỉ mang tất cả bọn họ , và ngay lập tức!

Cao Triều mỉm, nũng: "Gia nhanh thế, còn xa gia . Ta sẽ bảo đám thuyền phu chở gia qua sông, xem gia thế nào mà ? Hôm nay cứ ở đây !"

Nghe câu , lòng Cố Trường Bình trầm xuống.

Ý của Cao Triều là: bọn họ cũng tính đến chuyện chạy trốn, nhưng thuyền, cánh cũng khó bay, nên mới mắc kẹt đảo.

Lâu nay im lặng, Từ Thanh Sơn đột nhiên lên tiếng: "Gia đừng lời , mấy thuyền chở khách lên đây, dù cũng về , chỉ cần bạc đủ, bọn họ sẽ tranh đưa gia trở bờ. Chân của tiểu gia sưng, càng sớm càng , trễ là còn thuyền nữa ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-151-cung-nhau-dien-kich.html.]

Cố Trường Bình do dự một chút, vội cảm tạ, thực đang tính toán trong lòng.

Cao Chính Nam : "Nhìn là ngài nỡ xa mỹ nhân trong lòng . A Bảo, để tỷ phu đưa ."

Tĩnh Bảo hiểu bộ cuộc trò chuyện, nhưng xen , đầu óc xoay vài vòng, chỉ Từ Thanh Sơn : "Ta nổi, ngươi dìu bến thuyền!"

Mắt Cố Trường Bình sáng lên, thầm khen một tiếng "Tuyệt!"

Bọn họ ba đến bến thuyền, giúp giải quyết ba áp lực. Từ Thanh Sơn võ công, Cao Chính Nam thông minh mắt , Tĩnh Bảo hai họ bảo vệ, thành vấn đề.

Hơn nữa, họ đường đường chính chính ngoài, đám lính canh đảo sẽ khó dễ.

Còn trong những còn , Cố Dịch, Tề Lâm, A Nghiễn đều là cao thủ hàng đầu, Cao Triều thể tự bảo vệ , chỉ còn Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh là yếu nhất.

Thêm đó , hẳn sẽ cơ hội thành công!

Sợ khác nhận , Cố Trường Bình cố tình trầm giọng: "Nhảm nhí, để dìu, trông ?”

Tĩnh Bảo đập bàn: "Ngươi xem kìa, cua cũng bóc, cũng dỗ, tốn bao nhiêu bạc mời đến, mà cứ như khúc gỗ cạnh , cam lòng, nhất định bắt dìu để kiếm chút đền bù."

"…" mặt Từ Thanh Sơn đỏ bừng, thật tát đầu thằng nhóc một cái, như khúc gỗ, đời khúc gỗ nào cao to trai như ?

Cao Chính Nam lớn: "Huynh , tiểu cữu tử mấy tỷcủa nó chiều hư , nể chân nó , phiền ngươi đưa nó một chút, sẽ bồi thêm chút bạc."

"Không bồi thêm, ai bồi bạc trở mặt với đó… Á…"

Tĩnh Bảo thét lên một tiếng, Từ Thanh Sơn nhấc bổng lên ôm ngang, nàng sợ đến mức dám nhúc nhích, mắt cũng dám chớp.

Tề Lâm suýt ngất xỉu: Mẹ kiếp, Từ Thanh Sơn, ngươi thật quá trực tiếp , định diễn giả thật luôn , để mặt mũi gia ?

Tay của Cố Trường Bình đặt bàn nắm thành nắm đấm, thả , siết chặt, vài như thế, ôn hòa : “Các ngươi !"

"Ngươi… thả xuống!"

"Không thả!"

"Ta bảo ngươi dìu, bảo ngươi bế?"

"Ngươi chẳng sợ bạc tiêu oan , thế thì uổng phí nữa !"

"Ngươi…"

Tiếng nhỏ dần, còn thấy gì nữa.

Phòng thiếu vài , lập tức trở nên lạnh lẽo hơn hẳn.

Cố Trường Bình một lúc lâu, A Nghiễn mới trở .

Cố Dịch chuẩn sẵn lời: "Chúng , gia ngươi đến bến thuyền , bụng ngươi khá hơn ?"

A Nghiễn ngẩn , đột nhiên nhíu mày, tỏ vẻ đau đớn: "Ái chà, đau trở thế ! Gia, các ngươi , sẽ bến thuyền gặp các ngươi !"

Thằng nhóc giỏi thật!

Thật thông minh!

Cố Dịch thầm khen ngợi, đang với gia rằng lát nữa sẽ dẫn Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh đến bến tàu để hội họp. Lúc , Cố Trường Bình mới dậy : "Tề Lâm, thanh toán thôi!"

"Gia gia, còn thì ?" Cao Mỹ Nhân tiến gần, lòng đầy lo lắng. Nếu theo Cố Trường Bình, chắc chắn sẽ nghi ngờ; nếu theo, sẽ lẻ loi một . Phải đây? Lo lắng đến c.h.ế.t!

Cố Trường Bình "Ừ" một tiếng, lông mày khẽ nhíu : “Cố Dịch, chúng mang theo bao nhiêu bạc?"

Bạc đều do Tề Lâm quản lý ?

Cố Dịch đôi mắt lộ vẻ bối rối, hiểu ý nghĩa của câu mơ hồ hợp lý .

Cố Trường Bình nâng cằm Cao Triều lên, đầy ẩn ý: "Tên nhóc thích, nếu mang đủ bạc, hãy mua tự do cho , ngươi bằng lòng ?"

 

Loading...