Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 149: Nơi Phong Lưu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:44:04
Lượt xem: 235

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thèm ?" Cố Trường Bình trở thực tại.

Tĩnh Bảo thấu tâm tư, thầm nghĩ thèm, mà là đói.

Dạo trời nóng, trong phủ bận rộn, ăn uống ngon miệng, bữa tối chỉ húp vài thìa cháo.

"Ăn ạ?" Nàng hỏi ngược .

Cố Trường Bình gật đầu, mắt mặt hồ.

Tĩnh Bảo nhón lấy một miếng, bỏ miệng.

Dù là món bánh của chèo thuyền chuẩn để đãi khách, nhưng hương vị ngon, nàng còn nhận mùi thơm của hoa quế.

Cố Trường Bình liếc thấy nàng nhai chậm rãi, đôi má phồng lên, âm thầm lấy thêm một miếng, ăn một cách thích thú, khỏi giơ tay rót đầy chén.

"Uống chút nước , kẻo nghẹn."

Tĩnh Bảo đang thấy khô miệng, cầm chén lên uống một cạn sạch. Uống xong, nàng mới chợt nhận chén đặt ở bên cạnh , lẽ là của .

Sau khi nhận điều , nàng như gặp chuyện kinh khủng, “vút" một cái bật dậy. Cố Trường Bình nhanh tay lẹ mắt, lập tức giữ vai Tĩnh Bảo .

"Ngồi xuống, rơi xuống hồ chuyện đùa ."

Tĩnh Bảo: "..."

"Hự!"

Tĩnh Bảo chỉ cảm thấy tê dại khắp , miệng hé , nấc cụt một cái.

"Hự!"

"Hự!"

"Hự!"

Nàng hổ đỏ mặt tía tai.

Uống của , còn nấc cụt mặt

Mất mặt, mất hết cả mặt mũi !

lúc đó, cơn gió hồ thổi qua, tà áo của Cố Trường Bình lay nhẹ. Không từ lúc nào, khóe môi nở một nụ thoáng qua.

*

Khi thuyền cập bến đảo, năm sáu hầu tiến đến đón. Có dựng cầu gỗ, cũng khom cúi chào.

Cố Trường Bình cuối cùng, đầu liếc phía . Thấy lén đưa vài lượng bạc vụn tay chèo thuyền.

Hắn lộ vẻ gì, chỉ âm thầm rũ mắt.

Trên đảo cây cối rợp bóng, đèn lồng treo cao, một con đường đá xanh giẫm nhẵn, ánh đèn trở nên trắng bệch.

Hai bên đường là từng dãy cửa tiệm, biển hiệu "Tầm Xuân Lâu", “Túy Xuân Đường" v.v. Trước mỗi cửa tiệm đều hai, ba nam kỹ, tạo đủ kiểu dáng quyến rũ.

"Công tử đừng hổ, phòng vui chơi một chút, đảm bảo hôm nay chơi , ngày mai nữa."

Cao Chính Nam là lập gia đình, chuyện gì cũng từng thấy, mặt đổi sắc bước tiếp.

Tĩnh Bảo tuy mở mang tầm mắt ở Tầm Phương Các, nhưng bao giờ thấy nhiều nam kỹ như thế , cái thấy lạ, cái cũng mới mẻ.

Nàng sống ở phủ Lâm An suốt mười lăm năm mà hề một nơi phong lưu như .

lúc đó, một nam kỹ vươn tay về phía nàng, khiến nàng sợ hãi nắm chặt lấy cánh tay Cố Trường Bình.

Cố Trường Bình sững , ghé tai nàng : "Con chắc chắn là sư mẫu bảo con đến đây?"

Giọng gần như chạm tai nàng, khiến vành tai Tĩnh Bảo "phừng" một cái nóng bừng.

Đây là đang chế giễu nàng nhát gan đấy!

Nàng rụt tay , bĩu môi, mặt càng lộ vẻ lúng túng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-149-noi-phong-luu.html.]

"Cứ nắm lấy !" Cố Trường Bình đùa cợt nữa, giọng lệnh.

“Đó là do bảo nắm chứ bộ!” Tĩnh Bảo thật thà khách khí, ngay cả một tài giỏi như Từ Thanh Sơn còn thất bại, nên hơn hết là nàng cẩn trọng.

Lại nắm chặt lấy, nàng mới nhận thể của Cố Trường Bình đặc biệt, giống bất kỳ ai mà nàng từng tiếp xúc đây.

Nàng từng tiếp xúc thể với Uông Tần Sinh và Từ Thanh Sơn.

Thân thể của Uông Tần Sinh thì gầy gò, khung xương to khiến khác cảm thấy cấn cấn.

Còn Từ Thanh Sơn thì cứng rắn như tường gạch, chỉ cần đụng cũng giống như đụng bức tường, nếu ở gần còn ngửi thấy mùi mồ hôi, cái mà thường gọi bằng từ văn hoa là hóc - môn.

mà nàng đang nắm lấy lúc , từ bên ngoài vẻ mảnh khảnh, nhưng bên trong rắn chắc. Tuy nhiên, cứng như Từ Thanh Sơn mà ẩn chứa một sức mạnh dẻo dai, bền bỉ.

Có vẻ như Cố Trường Bình yếu ớt như thể hiện bên ngoài, chắc chắn học võ, và kiểu võ chỉ để trưng bày.

Tĩnh Bảo nhịn lén ngước mắt , nhưng sợ phát hiện. nàng phân vân một hồi, cuối cùng đành dời ánh chỗ khác.

Chẳng mấy chốc, họ đến trung tâm hòn đảo, nơi sân khấu đang diễn vở "Mẫu Đơn Đình". Có tiến lên chào hỏi, Cao Chính Nam lập tức chủ động đặt một phòng riêng.

Vào đến phòng, vài thanh niên trẻ tuổi bước phục vụ. Ai nấy đều để trần , lộ lồng n.g.ự.c rắn rỏi, bên chỉ mặc một chiếc quần lụa trắng mỏng, đến cả màu của nội y bên trong cũng thấy rõ.

là cảnh xuân phơi phới!

Tĩnh Bảo chỉ dám thoáng qua vội vàng , lo lắng đến mức nuốt nước bọt ừng ực.

Cố Trường Bình liếc nàng một cái, bèn nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng xuống.

Tĩnh Bảo giật , lưỡng lự nên giãy , thì Cố Trường Bình đột nhiên buông tay, sang gọi Cao Chính Nam: “Cao cũng xuống !”

Rượu, trái cây và đồ ăn bày lên, đó vài đứa con trai cũng tầm tuổi Tĩnh Bảo bước . Thân hình chúng gầy gò, mảnh mai.

Mấy đứa trẻ chia bên cạnh khách, đứa rót rượu, đứa gắp thức ăn.

Cạnh Tĩnh Bảo cũng một xuống, Cố Trường Bình lạnh lùng liếc nàng một cái, khiến nàng sợ hãi vội đẩy chiếc ghế gỗ đỏ gần , chỉ Cao Chính Nam mà : “Ta thích kiểu , ngươi hầu hạ !”

Cao Chính Nam: “... ngươi tưởng thích cái kiểu chắc?”

Người bên cạnh Cố Trường Bình tự xưng là Lan Tâm.

Lan Tâm mỉm hỏi: “Nghe giọng của ngài, hình như ngài đến từ Kinh thành?”

Cố Trường Bình trả lời, chỉ lẳng lặng uống rượu.

Phía , Tề Lâm trả lời: “Gia nhà là một dạy học, đến từ Kinh thành. Người bên cạnh là học trò của , còn vị cột chèo của .”

Cái lời dối ...

Tĩnh Bảo khỏi co giật khóe mắt. Nàng vốn cũng Cố Trường Bình tỷ phu , nhưng đáng tiếc nhà họ Cố con gái lớn!

Cao Chính Nam thì liếc Tề Lâm một cái đầy ẩn ý. Người hầu dạy dỗ bởi kẻ thông minh cũng là kẻ thông minh.

Lời đó nửa thật nửa giả, khiến khó lòng phân biệt.

Lan Tâm chỉ mỉm bỏ qua, kẻ đến đây đều là khách, ai mà quan tâm thực hư thế nào, đêm xuân chỉ một , ai còn nhớ ai là ai?

“Chỉ uống rượu thì buồn chán quá, ngài hát để Lan Tâm cùng ngài chơi trò uống rượu?”

Cố Trường Bình ngẫm nghĩ một lúc hiệu bằng ánh mắt cho Tề Lâm, Tề Lâm hiểu ý, lấy một tờ ngân phiếu: “Xin các , mấy gu của gia nhà .”

Mắt Lan Tâm sáng lên, vui vẻ nhận lấy ngân phiếu: “Ngài thích kiểu nào?”

Cố Trường Bình híp mắt, liếc sang Tĩnh Bảo.

Tĩnh Bảo bịa chuyện: “Tiên sinh của chỉ thích mỹ nhân tuyệt sắc hoặc những mạnh mẽ, ngoài thì ai lọt mắt ông .”

Lan Tâm đảo mắt, : “Trùng hợp thật, đảo hai mới tới. Dáng vẻ, hình của họ... chậc chậc chậc, đều là hàng thượng hạng cả, chỉ điều... bạc...”

Tề Lâm lấy thêm một tờ ngân phiếu đưa: “Bạc thành vấn đề, quan trọng là hàng . Huynh cột chèo của ông chủ nhà kinh doanh, nhà gì thiếu chứ bạc thì thiếu.”

Cao Chính Nam phối hợp đập mạnh bàn, kiên nhẫn : “Lắm lời gì, còn mau gọi đến!”

 

Loading...