Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 148: Đảo Mỹ Nhân

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:44:03
Lượt xem: 238

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực ngay khi bọn họ đến phủ Lâm An, Cố Trường Bình nhận tin.

Khi đang ở phủ Bình Vọng kiểm tra sổ sách, bèn lập tức sai Cố Dịch đến chặn .

Cố Dịch tới khách điếm, hỏi lão chưởng quầy mới bốn rời suốt một ngày một đêm về.

Hắn sợ đến hồn vía lên mây, vội gửi tin báo cho Cố Trường Bình, còn bản thì lặng lẽ tìm khắp nơi.

Cố Trường Bình nhận tin, ném sổ sách sang một bên lập tức lên đường tới phủ Lâm An.

dịp hôm nhà họ Tĩnh mở từ đường, nghĩ Tĩnh Bảo đơn độc, thế yếu, nhất thời cấp bách, đành tạm gác việc bên .

Giải quyết xong chuyện ở Tĩnh phủ, hề dừng dù chỉ một khắc, âm thầm huy động thế lực của và Thập Nhị Lang tại phủ Lâm An để dò la tung tích bốn .

“Gia, .”

“Nói!”

Cố Dịch chỉ về phía trung tâm hồ: “Hòn đảo đó gọi là đảo Mỹ Nhân, đảo chủ là một tên Đoạn Cửu Lương. … những ai từng đến đảo đều từng thấy mặt đảo chủ .”

Chỉ danh, chẳng thấy ?

Cố Trường Bình trầm ngâm: “Người lai lịch gì?”

Cố Dịch đáp: “Không tra lai lịch. Chỉ năm năm , bỏ một khoản lớn mua hòn đảo , mua mấy đứa bé trai, dần dần phát triển thành quy mô như bây giờ. Mỗi năm đều quyên một phần mười lợi nhuận của đảo cho nha môn phủ Lâm An, chừng năm sáu vạn lượng bạc, nên quan phủ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.”

Dùng tiền mở đường, cũng coi như khôn ngoan!

“Đã tìm ông lái đò chở mấy tên nhóc đó ?”

“Rồi. Ông mấy vị công tử vẻ là tiền, nên mới đưa họ đảo. Mỗi đưa một lên đảo, thể chia một lượng bạc. Thuyền dạo Tây Hồ ai cũng kiếm món lời dễ như .”

Không chỉ khôn ngoan, mà đầu óc ăn cũng tồi.

Lông mày Cố Trường Bình khẽ nhíu .

“Gia, thật sự thì cứ lộ phận thật của Cao Triều, nhờ tri phủ điều binh vây đảo.” Tề Lâm đề nghị.

Cố Trường Bình như thấy, sang Cố Dịch: “Ngươi thấy ?”

Cố Dịch trầm mặc một lát đáp: “Giang hồ luật lệ của giang hồ, lấy lễ , dùng binh vẫn thỏa đáng hơn. Cẩn thận bọn chúng cùng đường liều mạng, tổn thương của .”

Ánh mắt Cố Trường Bình sáng lên: “Ý cũng . Chờ trời tối hẳn, chúng sẽ lên đảo.”

Tề Lâm bĩu môi, thở một lạnh.

Hừ, gia đúng là thiên vị!

*

Tĩnh phủ.

A Nghiễn tiếp: “Gia, Cao công tử và những mắc kẹt đảo Mỹ Nhân, Cố đại nhân định tối nay sẽ lên đảo điều tra.”

“Đảo Mỹ Nhân?”

Tĩnh Bảo cảm thấy cái tên quen, dường như ai đó nhắc đến.

!

Là phụ !

Đồng thời, nàng cũng nhớ lời cha từng : Đó là nơi trụy lạc, cũng là chỗ mất mạng, chuyên lấy mạng phương xa, tuyệt đối thể đến!

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng Tĩnh Bảo, nếu mấy đó xảy chuyện gì thì...

Nàng lập tức tung chăn bật dậy: “A Man, mau rửa mặt chải đầu cho !”

A Nghiễn vội : “Gia, đừng vội. Bây giờ mới sáng, còn nhiều thời gian. Chúng nên tính toán kỹ lưỡng.”

Bước chân Tĩnh Bảo khựng , ngẩn một lúc tự tát một cái.

Không lên kế hoạch cho ? Cố Trường Bình chắc chịu cho nàng theo!

Phải nghĩ cách nào đó mới !

Trời về đêm, những chiếc lồng đèn chạm khắc hoa văn gió hồ thổi cho xoay tròn, một vòng vòng về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-148-dao-my-nhan.html.]

Bóng đèn lay động, ánh sáng đan xen như mộng.

Cố Trường Bình chăm chú những chiếc đèn một lúc, thấy canh giờ tới, bèn bình tĩnh lên tiếng: “Lái đò, nhổ neo.”

“Chờ , còn !”

Cố Trường Bình tiếng thì biến sắc.

Người đến đây?

Người nhanh chóng nhảy lên thuyền, còn nịnh một cái: “Tiên sinh, sư mẫu dặn theo thầy từng bước một, sợ thầy lén ăn vụng bên ngoài đấy! Vị là nhị tỷ phu của , Cao Chính Nam.”

Cao Chính Nam với Cố Trường Bình: “Ta quen thuộc nơi , A Bảo sợ thiệt thòi nên kéo cùng.”

Sư mẫu?

Trước mặt ngoài, Cố Trường Bình tiện nổi nóng, chỉ đành trừng mắt lườm Tĩnh Bảo một cái, tên nhóc lớn gan thật?

thế, chính là lớn gan đó!

Tiên sinh cứ trừng thêm mười cái cũng vô ích, dù da dày lắm!

Cái gọi là “tiền trảm hậu tấu”!

Tĩnh Bảo vén vạt áo, bước dọc cây cầu gỗ hẹp trong khoang thuyền, nịnh: “Tiên sinh thể trách , ai bảo thầy trai quá, ong bướm cứ lao thầy thôi!”

Cố Trường Bình: “...” Không chỉ gan to, mà còn ngứa đòn, quất roi cho nhớ đời.

Tề Lâm bên khỏi đảo mắt một vòng, cái kiểu gì thế , quyến rũ Từ Thanh Sơn đủ, giờ còn ve vãn cả gia.

Không thể chấp nhận !

Cố Dịch khẽ sờ mũi, tên nhóc vẫn còn chút lương tâm, uổng công gia lặn lội ngàn dặm vì .

Cố Trường Bình Tĩnh Bảo bằng ánh mắt gần như lạnh lùng.

Phần lớn đoán , tên nhóc hẳn chuyện đảo Mỹ Nhân, lo cho gặp nguy hiểm nên mới vội vàng đuổi tới.

liệu rằng, lên đảo là thể mất mạng?

Tĩnh Bảo ánh soi đến bứt rứt, vội : “Tiên sinh cứ yên tâm, tỷ phu và A Nghiễn bảo vệ, tuyệt đối sẽ gây phiền toái cho . Ta thề!”

Dứt lời, nàng còn nghiêm túc giơ ba ngón tay lên.

Cái động tác quái quỷ gì ?

“Thuyền sắp chạy , tự yên !” Hắn lạnh giọng quát khẽ.

Vậy là đồng ý !

Tĩnh Bảo hề hề, còn quên gọi: “Nhị tỷ phu, mau xuống, coi chừng rơi xuống sông đó!”

Cao Chính Nam liếc mắt về phía Cố Trường Bình, mỉm : “Không , một chút cho mát, hóng gió hồ.”

“Cao cứ , hồ sâu.” Cố Trường Bình đáp, ánh mắt đối diện , giọng cũng dịu đôi phần.

Cao Chính Nam khựng .

Dưới ánh trăng, đường nét vành tai cùng chiếc cằm của thật mềm mại, thế nhưng ánh mắt sắc bén, lời cũng dịu dàng, mà tự vẫn toát lên vẻ lạnh nhạt xa cách, khiến khó lòng tiếp cận.

Cao Chính Nam thương với phụ , bôn ba khắp nơi bao năm, mà đây là đầu tiên thấy một mang hai khí chất trái ngược cùng tồn tại.

Là một nhân vật đáng gờm!

A Bảo theo như thế , tương lai nhất định rộng mở!

Trong lúc Cao Chính Nam đang quan sát Cố Trường Bình, thì Cố Trường Bình cũng đang đ.á.n.h giá , mặt vuông, mày kiếm, môi dày, thể gọi là tuấn tú, nhưng dễ khiến khác cảm tình.

Kiếp , từng gặp Cao Chính Nam một .

Nhà họ Cao thương, nối nghiệp cha buôn bán tận kinh thành, còn giành quyền cung ứng cho hoàng cung, ăn phát đạt, đối xử với Tĩnh Bảo cực kỳ .

Người cũng háo sắc, thậm chí chút sợ vợ. Chỉ tiếc mệnh dài, trong một chuyến buôn nhiễm phong hàn, bệnh mấy năm qua đời.

Kiếp , liệu thể sống lâu hơn . Nhìn cách Tĩnh Bảo trò chuyện với , hẳn là thiết lắm, nếu cũng chẳng dẫn theo bên .

Tĩnh Bảo thì chẳng chú ý đến dòng chảy ngầm giữa hai , nàng đang chăm chú món bánh hấp đường phèn chiếc bàn con.

 

Loading...