Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 146: Tĩnh Nhược Tụ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:44:01
Lượt xem: 222
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo mời rượu xong bốn mươi bàn, kiệt sức, dìu về phòng nghỉ ngơi.
Khi khách khứa rời hết, Tĩnh Nhược Tố gọi hai em gái đến bên, khàn giọng : “Cha qua đời, A Bảo dù thế nào cũng chịu tang một năm, kịp tham gia kỳ thi mùa thu hai tháng nữa. Ta ở tận kinh thành, giúp gì, nếu việc gì ở đây, hai cố gắng nhiều hơn."
Có việc gì chứ, chẳng là chuyện phận của A Bảo !
Tĩnh Nhược Khê buồn bã: "Lần gặp A Bảo, thấy con bé lớn lên nhiều, một năm sẽ !"
"Ta cũng lo điều đó!" Tĩnh Nhược Tụ .
Lúc , v.ú nuôi bế một bé trai trắng trẻo mũm mĩm, là Tĩnh Vinh Doãn, ngươi bát gia nhà họ Tĩnh.
"Đại phu nhân , bảo ba nàng trò chuyện cùng bát gia."
Tĩnh Nhược Tụ đón lấy em trai nhỏ, ánh mắt xa xăm.
Ý của rõ ràng, nếu một ngày nào đó phận của Tĩnh Bảo thể che giấu, thì em trai là hy vọng duy nhất của họ.
Ba chị cũng giúp đỡ thằng bé như giúp A Bảo.
“Có thể giống ?” Tĩnh Nhược Tố nghĩ đến cái bụng của Lưu niên di nương trong phủ, nhạt : “Một đứa như miếng thịt rơi từ thể chúng ; một đứa còn nuôi nấng nổi !”
Tĩnh Nhược Tụ trả đứa bé cho v.ú nuôi, khuyên rằng: “Tỷ thấy mấy hôm nay tỷ phu bận rộn đủ thứ, ít công sức , tỷ đừng quá mạnh mẽ, mềm mỏng một chút.”
“Không thể !” Tĩnh Nhược Khê nhíu mày: “Có vài đàn ông là loại mềm yếu, càng dung túng, họ càng lấn lướt, chẳng bằng tỏ lợi hại một chút.”
Tĩnh Nhược Tụ đến á khẩu.
Tĩnh Nhược Tố phẩy tay: “Không chuyện nữa, Tam , phu quân năm nay dự thi kỳ Thu ?”
“Tất nhiên là thi !” Tĩnh Nhược Tụ thở dài: “Chúng về đến nơi, sẽ kinh, đến lúc đó phiền tỷ chăm sóc nhiều hơn.”
“Muội theo ?” Tĩnh Nhược Tố hỏi.
Tĩnh Nhược Tụ thoáng lúng túng: “Mẹ chồng theo sẽ , ảnh hưởng việc học.”
Tĩnh Nhược Tố: “Vậy ai theo?”
Tĩnh Nhược Tụ: “Vệ di nương.”
“Ôi, chồng lo Vệ di nương ảnh hưởng việc học nhỉ?” Tĩnh Nhược Khê dùng tay chọc Tĩnh Nhược Tụ: “Muội , đúng là tính nết mềm như đất sét, đổi là , bà dám như thử xem?”
Nói xong, trong phòng lặng thinh, chỉ thấy mấy tiếng thở dài của Tĩnh Nhược Tụ.
Tính nết của khác hẳn tính nết của Nhị tỷ.
Phủ Phó gia ở Hải An và phủ Cao gia ở Kim Lăng cũng khác .
Cao gia là gia tộc thịnh vượng, con cháu đông đúc; còn Phó gia thì thưa thớt.
Phó gia nguyên gốc ở phủ Tuyền Châu, lão phu nhân lúc hai mươi tuổi trở thành góa phụ, một nuôi con trai lớn khôn.
Mẹ góa con côi, khỏi ức hiếp.
Khi phân chia gia sản, bà cầm hai con d.a.o xông từ đường, một con đặt ngang cổ , một con đặt ngang cổ con trai, cứng rắn đòi một phần tài sản từ tay Phó gia.
Tài sản đến tay, phu nhân lập tức bán hết nhà cửa, ruộng vườn ở Tuyền Châu, đến định cư ở Hải An, nơi nhà đẻ của bà.
Nhờ sự giúp đỡ của nhà đẻ, góa con côi dần dần sống hơn, Phó lão gia cũng nỗ lực thi đậu tiến sĩ, tuy chỉ là hạng nhì nhưng tiền lo lót cũng kiếm một chức quan nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-146-tinh-nhuoc-tu.html.]
Có chức quan thì lo lấy vợ, cuối cùng chọn con gái của bà dì họ bên nhà đẻ của phu nhân, tên là Đinh Ý Lan.
Đinh thị giỏi sinh con, một sinh cho Phó gia bốn con trai, khiến lão phu nhân vui mừng khôn xiết.
Lão hu nhân lập tức giao hết gia nghiệp cho con trai và con dâu quản lý, bản thì hưởng an nhàn với con cháu.
Đinh thị là giỏi giang, chỉ sinh con trai mà còn quản lý chồng, Phó lão gia cưới bà nhiều năm nhưng dám nạp .
Phó Thành Khê là con trai út của Phó gia, khi đó Lục thị chọn mối vì thấy gia phong Phó gia đoan chính, nhiều nên lắm chuyện rắc rối.
là gia phong chính, nhà cửa yên.
Tĩnh Nhược Tụ gả về đó, quả thực trải qua hai năm hạnh phúc vợ chồng đồng lòng.
hai năm, vấn đề xuất hiện, bụng của Tĩnh Nhược Tụ mãi động tĩnh!
Đinh thị lập tức lo lắng tìm nạp cho con trai út, chọn là con gái của bạn khuê phòng, con nhà thứ xuất họ Vệ, gọi là Vệ di nương.
Vệ di nương vẻ ngoài yếu mềm, nhưng thực chất hạng .
Vừa cửa dựa mối quan hệ thuộc với Đinh thị, dồn hết tình cảm để lấy lòng, khiến Đinh thị ngày càng thích nàng .
Vừa chiều chuộng chồng, nàng dịu dàng lời chồng.
Lại thêm tính cách hòa nhã, lời văn nhã lễ độ, tay hào phóng, chỉ trong vài tháng, Phó phủ đều thấy Vệ di nương là .
Nguy hiểm nhất là, mới cửa nửa năm, Vệ di nương mang thai.
Phụ nữ mà m.a.n.g t.h.a.i thì vị thế cũng cao hơn, địa vị của Vệ di nương trong Phó gia lên như diều gặp gió, ăn uống chi tiêu gần như bằng với chính thê, tiền tiêu hàng tháng cao gấp đôi các khác trong phủ.
Chín tháng , Vệ di nương sinh hạ một đứa con trai, Phó gia mở tiệc linh đình suốt ba ngày, Vệ di nương ngẩng cao đầu như công thần chiến thắng trở về.
Người thế thì kẻ thất thế.
Tĩnh Nhược Tụ vốn là quyết đoán, nay càng thêm khổ sở.
Nếu nhờ nhà đẻ cao hơn nhà chồng, của hồi môn dồi dào, đang học ở Quốc Tử Giám chỗ dựa, cộng thêm là một đầu óc, chồng Đinh thị chắc sớm bỏ rơi nàng.
Người đầu óc của Phó gia là Phó Thành Đạo, hôm nay đến giúp Tĩnh Bảo giữ thể diện.
Hắn thấy thiên vị Vệ di nương, lạnh nhạt với Tĩnh Nhược Tụ, bèn thể hiện tầm xa trông rộng của một quan chức, ngại mắng thẳng mặt em trai, bảo quản lý phụ nữ của , đừng gây rắc rối cho Phó gia.
Phó Tứ lão gia vốn là dễ lời, việc đều và các trai, bản chủ kiến, cũng chẳng tài cán gì, cả bảo thì .
Nhờ , Tĩnh Nhược Tụ mới giữ vững vị trí Tứ phu nhân.
giữ vững thì giữ vững, thể giữ vững đến chứ, bụng vẫn động tĩnh.
Tĩnh Nhược Tụ khắp nơi tìm thuốc, uống bao nhiêu t.h.u.ố.c đắng, cúng bái Tống tử Quan Âm bao nhiêu …
Phụ nữ mà con, năng cũng hạ , chẳng sẽ thành tính nết mềm như đất sét ?
Tĩnh Nhược Tố đảo mắt, : “Muội nghĩ cách theo đến kinh, tìm thái y trong cung khám cho .”
“Đại tỷ lý, thái y trong cung đều chữa bệnh cho nương nương, y thuật giỏi. Muội về cứ đại tỷ sắp xếp xong, nếu chồng đồng ý, cầu Phó đại gia, ông là hiểu chuyện!” Tĩnh Nhược Khê cũng góp ý.
Tĩnh Nhược Tụ vuốt chiếc vòng ngọc tay, trong lòng nhen nhóm chút hy vọng, bèn yên : “Hai tỷ cứ tiếp tục chuyện, tìm đại ca chuyện .”
Phó đại gia tham dự xong lễ tang, vội về ngay mà nghỉ một đêm ở phòng khách của Tĩnh phủ.
Tĩnh Nhược Tố chờ Tam khỏi, sang với Nhị : “Ta và A Bảo định thêm vài việc kinh doanh khác, đường lối tìm xong, ?”
Tĩnh Nhược Khê đến tiền, hai mắt sáng lên: “Nói mau!”