Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 143: Nhị phòng bại trận
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:58
Lượt xem: 245
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo chỉ cảm thấy trời đất cuồng, mà còn như trời long đất lở.
Nàng chằm chằm bóng lưng của Cố Trường Bình, là ảo giác , nàng cảm thấy bóng lưng vô cùng quen thuộc, như từng khắc sâu trái tim nàng, chỉ là thời gian trôi qua, phủ lên một lớp bụi mờ.
Nàng ngơ ngác bước lên vài bước, nhẹ nhàng kéo kéo tay áo của Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình đầu , đột nhiên giơ tay lên, ngón tay chạm nhẹ trán nàng: “Đừng vội, còn vài câu hết."
Tĩnh Bảo sững sờ, hổ đến mức lùi liên tục.
Vừa nãy gì ?
Cố Trường Bình như gì xảy , bình thản : “Tĩnh Sinh vì sự yên của Tĩnh tộc, nhớ tới quan hệ chú cháu với Tĩnh Tĩnh nhị lão gia, nên giấu chuyện . Chỉ là lấy đức báo oán, lấy gì để báo đức? Lão tộc trưởng, Tĩnh phủ rơi tay như , chỉ sợ chẳng mấy năm nữa sẽ suy tàn!"
Lão tộc trưởng Tĩnh gia lúc giận đến g.i.ế.c .
Trong gia đình lớn, tranh giành ngấm ngầm là chuyện thường tình, giành đến đầu rơi m.á.u chảy, đến mức từ mặt cũng ít.
tranh giành đến mức lấy mạng thì nhiều.
Tất cả đều là cành lá cùng chung một cây, thể tay ác độc như .
Nào ngờ, cháu mà ông tin tưởng nhất chỉ tay tàn nhẫn mà còn... Lão tộc trưởng Tĩnh gia cảm thấy mặt như lửa đốt, hổ đến c.h.ế.t.
"Ta tuyên bố, vị trí gia chủ của chi trong Tĩnh gia sẽ do Tĩnh Bảo đảm nhận, các ngươi ý kiến gì !"
Ý kiến cái rắm!
Vị trí vốn dĩ là của Tĩnh Thất.
Mấy vị trưởng lão trong tộc vội vàng gật đầu.
"Lão tộc trưởng, xử lý thế nào?" Cố Trường Bình chỉ Tĩnh Tĩnh nhị lão gia.
"Cố đại nhân, chuyện của để mấy lão già chúng bàn bạc thêm."
"Lão tộc trưởng, chuyện tàn sát là đại họa, Tĩnh phủ là một gia tộc trăm năm, danh tiếng lẫy lừng, đừng vì một tên súc sinh mà hại tiền đồ của tất cả con cháu."
Lời như một cái búa đập đầu mấy vị trưởng lão trong tộc.
Tĩnh gia là một đại tộc, cùng vinh cùng nhục, nếu một sai, là cả nhà đều sai.
Đây là liên lụy.
Thiên hạ Tĩnh Thất Quốc Tử Giám; họ chỉ rằng: "Tĩnh Thất của Quốc Tử Giám một ông chú loạn luân, g.i.ế.c ."
Nếu việc xử lý thỏa đáng, chỉ danh tiếng trăm năm của Tĩnh phủ hủy, mà tiền đồ, hôn nhân của thế hệ trẻ Tĩnh gia cũng đều ảnh hưởng.
Hỏi ai mà dám gả con gái nhà lành nhà như ?
Lão tộc trưởng mặt trầm như nước bước từ đường, mấy vị trưởng lão trong tộc lập tức theo , cánh cửa đỏ to lớn của từ đường kêu "két" một tiếng đóng .
Tĩnh tam lão gia thấy tình hình , bèn hiệu cho tâm phúc, tranh thủ lúc ai chú ý, lặng lẽ rời .
Nửa chén , cửa từ đường mở .
Lão tộc trưởng ho khan một tiếng, định mở miệng .
"Khoan !"
Hồng lão phu nhân dìu đỡ, run rẩy bước : “Lão gia thể lão vài câu ."
Hai mắt lão tộc trưởng lóe lên, Hồng thị, trong lòng thầm nghĩ con trai bà lệch lạc như thế , chắc phần nhiều là do bà xúi giục, bà còn mặt mũi gì nữa?
Hồng lão phu nhân thấy lão tộc trưởng để ý đến lời thỉnh cầu của , nước mắt lưng tròng, giọng bi ai : “Lão gia, chỉ một câu, sai tự chịu trách nhiệm, đừng liên lụy đến con cháu, chúng còn trẻ, còn giữ thể diện mà sống tiếp."
Lão tộc trưởng , lập tức hiểu điều Hồng thị cầu xin.
Ông suy nghĩ một lúc : "Tĩnh Tĩnh nhị lão gia, mất đạo đức, hành vi đắn, phạm tội lớn tày trời, từ hôm nay trục xuất khỏi Tĩnh phủ, tước hết quyền thừa kế ruộng tổ, gia sản, nhà cửa của Tĩnh gia; vợ là Triệu thị, bỏ."
Lời dứt, cả hội trường im lặng như tờ.
Đây là đàn ông đầu tiên trục xuất khỏi Tĩnh phủ trong suốt trăm năm qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-143-nhi-phong-bai-tran.html.]
"Lão tộc trưởng minh, tại hạ xin cáo từ!" Cố Trường Bình chắp tay với lão thái gia, bước .
"Thưa ?" Tĩnh Bảo đuổi theo: “Ngài ạ?"
Cố Trường Bình ngẩng đầu: “Ta còn vài việc xử lý!"
"Tiên sinh ở ? Ngài sẽ ở phủ Lâm An vài ngày? Làm để tìm ngài ạ?"
"Sao ngươi hỏi nhiều ? Xử lý xong việc ở phủ , sẽ tự tìm ngươi!"
Tĩnh Bảo ngơ ngác bóng lưng của Cố Trường Bình, trong đầu rối loạn.
Hắn đến phủ Lâm An, rốt cuộc là để gì?
...
Ngày hôm đó xảy chuyện lớn, ai nấy đều mệt mỏi rã rời.
Tĩnh Bảo mệt, nàng mấy ngày chợp mắt, khi thắp thêm dầu thơm và tiền giấy ở linh đường, trở về phòng là ngủ ngay.
Khi Tĩnh dậy, nàng cảm thấy đầu một bàn tay mềm mại, là tay của nhị tỷ.
Tĩnh Bảo nhớ hồi nhỏ, nhị tỷ thường nắm tay nàng, cùng đại tỷ và tam tỷ chơi với nàng.
Tĩnh Bảo nắm lấy tay nhị tỷ, xoa xoa má.
"Nhị tỷ, bây giờ là giờ nào ?"
Tĩnh Nhược Khê : "Hai xem, vẫn giống hệt như ngày xưa, Tĩnh dậy hỏi giờ."
"Giờ Thân ba khắc!"
Tĩnh Nhược Tố đặt mớ kim chỉ trong tay xuống, bước ngoài bảo A Man đến đại trù phòng lấy cơm.
Tĩnh Nhược Tụ sang Tĩnh Nhược Khê : "Tỷ lắc nó dậy, hết để nàng ăn cơm ."
"Tam tỷ!" Tĩnh Bảo mệt mỏi, mơ màng : "Cho ngủ thêm chút nữa, chỉ một chút thôi, xin tỷ đấy!"
Lời dứt, cả ba đoá hoa cùng lúc sắc mặt đổi.
Mẹ của A Bảo quản lý nghiêm chuyện học hành của nàng. nàng ngủ giờ Tý và dậy ngay khi đồng hồ điểm giờ Mão. Là một đứa trẻ thích ngủ, nàng luôn khó tỉnh dậy, mỗi ngày ba chị em phiên gọi nàng dậy. Nếu gọi , họ sẽ kéo nàng dậy, dùng một chiếc khăn lạnh đắp lên mặt nàng, chỉ khi đó nàng mới miễn cưỡng Tĩnh dậy, thật khiến khác đau lòng.
Tĩnh Nhược Tố vẫy tay gọi hai em gái, cả ba nhón chân ngoài để chuyện. Khi họ rời , A Bảo thể ngủ , nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, gọi A Man giúp nàng rửa mặt và quần áo.
Bên ngoài, thức ăn dọn , tất cả đều đặt lên bàn.
Nàng hỏi: “Mẹ và ba tỷ phu ?”
Tĩnh Nhược Tố trả lời: “Mẹ đang ăn trong phòng của ; ba tỷ phu của đang canh giữ linh đường, khi ăn xong, chúng sẽ họ.”
Tĩnh Nhược Khê tiếp lời với giọng lạnh lùng: “Lão phu nhân ngã bệnh , nhà của Tam phòng và Tứ phòng đều đang chăm sóc bà .”
Tĩnh Bảo hề tức giận, uống một ngụm cháo và : “Chúng nên cho họ thời gian để tiêu hóa chuyện của nhị thúc và nhị thẩm.”
Tĩnh Nhược Tụ thở dài: “Dù cho mười cái gan, cũng dám nghĩ rằng nhị thúc là loại như thế.”
Tĩnh Bảo vỗ nhẹ tay nàng để an ủi, sang Tĩnh Nhược Khê hỏi: “Ngươi thế nào ?”
Tĩnh Nhược Khê trả lời: “Nàng , khi rời , tỷ còn gặp nàng một , trò chuyện với nàng một lúc. Nàng nhắn nhủ với rằng, 'Sống c.h.ế.t là do phận, phú quý là do trời định.'”
Tĩnh Nhược Tụ tò mò hỏi: “Nàng là ai?”
Tĩnh Nhược Khê ghé tai nàng thì thầm vài câu, khiến Tĩnh Nhược Tụ kinh ngạc, chỉ một câu: “A Bảo , gan lớn thật!”
“Đừng những chuyện liên quan nữa. A Bảo, tại Cố đại nhân đến phía Nam?” Tĩnh Nhược Tố hỏi.
Lần khi trang viên trộm, Cố Trường Bình mặt; khi Đại phòng gặp nạn, Cố Trường Bình cũng mặt... Nói rằng chỉ là tình cờ, nàng tin.
“Muội cũng !” Tĩnh Bảo chống cằm, vẻ mặt u sầu.
Tĩnh Nhược Khê : “Ngài đến phía Nam gì liên quan đến chúng , nhưng ngài giúp A Bảo đỡ, chúng ghi nhớ ân tình .”