Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 142: Chuyện bại lộ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:57
Lượt xem: 241

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ở kinh thành, chú thì mượn d.a.o g.i.ế.c cháu; về đến phủ Lâm An, thẩm thì nghi ngờ trưởng tẩu tư thông với ngoài… Nhân phẩm của hai vợ chồng cũng thật khiến mở mang tầm mắt."

Một giọng trầm thấp từ xa vang lên.

Tĩnh Bảo bất chợt ngẩng đầu, lập tức, lửa giận bùng cháy trong mắt nàng, nước mắt gần như trào .

Là Cố Trường Bình!

Hắn đến !

"Thưa ?"

Nàng chạy vội đến, lao thẳng lòng Cố Trường Bình như đứa trẻ ức hiếp, tìm đến để dựa dẫm.

Biểu cảm của Cố Trường Bình kỳ lạ.

Hắn ngờ Tĩnh Thất bất ngờ lao tới, đẩy nàng , sợ tổn thương lòng tự trọng của nàng, nhưng cũng thể đẩy , mặt bao nhiêu như thì thật đúng mực. Do dự một lúc, đành nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.

Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay Cố Trường Bình truyền qua lớp vải mỏng, Tĩnh Bảo lúc mới nhận một việc ngớ ngẩn, vội vàng lùi hai bước, kéo giãn cách.

Cố Trường Bình nàng một lúc lâu, giơ tay, vuốt nhẹ một lọn tóc bên tai nàng, vê nhẹ trong tay, : “Bị khác ức h.i.ế.p chỉ thút thít, tử vô dụng như .”

Tĩnh Bảo dùng mu bàn tay lau nước mắt, ấm ức : “Là học trò vô dụng.”

“Vì luôn , Quốc Tử Giám chỉ dạy học thì , mà còn dạy học trò cách nhận lòng .”

Ánh mắt Cố Trường Bình khẽ nâng lên, lạnh lùng lão thái gia, cao giọng : “Con sống đời, tâm cơ cũng đáng sợ. Ở quan trường, thương trường, thể chỗ thì ai chẳng tâm cơ. nhị phu nhân Tĩnh gia tùy tiện nghi ngờ phẩm hạnh của một , điều thực sự quá đáng sợ! Tại hạ là Cố Trường Bình, Tế tửu của Quốc Tử Giám, chẳng lão thái gia là tộc trưởng của Tĩnh tộc?”

Lão thái gia thấy Cố Trường Bình lập tức tầm thường, hăn là Cố Trường Bình, suýt nữa quỳ sụp xuống.

Thật ngờ...

Thật ngờ là hậu duệ của nhà họ Cố!

Người trẻ tuổi thể Cố gia, nhưng ông sống qua cả giáp, thể đến môn và vinh quang ngày xưa của Cố gia.

Ông vội vàng hành lễ: “Cố đại nhân, thất kính, thất kính!”

Mọi thấy lão thái gia cũng hành lễ, cũng vội vàng hành lễ với Cố Trường Bình.

Cố Trường Bình mặt mày lạnh lùng, thèm để ý đến những đang hành lễ xung quanh, vô cùng kiêu ngạo!

Trong ấn tượng của Tĩnh Bảo, bất kể lúc nào, Cố Trường Bình luôn vẻ mặt ôn hòa, nhã nhặn.

lúc , khuôn mặt của hăn lấy một chút ý , trong mắt còn vương một tia máu, khuôn mặt lạnh lùng và u ám.

Hai hình ảnh đối lập của "Cố Trường Bình" đan xen , nàng cảm thấy dù là nào, cũng đều thật !

Cố Trường Bình bước đến mặt lão thái gia, : “Vừa ở bên cạnh vài câu, vốn dính , nhưng liên quan đến môn hạ tử của , thể quản chuyện .”

Bốn chữ "môn hạ tử" thật nhẹ nhàng, nhưng tai như búa tạ.

Ai mà rằng Cố Trường Bình hai vị ân sư truyền dạy, một là Thái tử Thái phó; một là đương triều Thủ phụ.

Hai vị , dù là ai nữa, đối với Tĩnh gia cũng đều là những nhân vật thể với tới.

Giờ đây, Tĩnh Thất bái môn hạ của Cố Trường Bình, điều đồng nghĩa với việc một chân của đặt vòng tròn quyền lực cốt lõi nhất của kinh thành.

Mẹ kiếp!

Sao thằng nhãi một tiếng, để còn tranh thủ kiếm chút phúc lợi cho con cháu trong nhà.

Những vị trưởng lão trong tộc đều cảm thấy vô cùng hối hận.

“Quốc Tử Giám là Quốc Tử Giám của triều đình, tất cả giám sinh nhập học, ngoài thành tích đủ tiêu chuẩn, ai ai cũng qua kiểm tra thể.”

Cố Trường Bình lạnh tanh : “Lão tộc trưởng chẳng lẽ nghi ngờ Quốc Tử Giám của ngay cả việc kiểm tra thể cũng rõ ràng ?”

Lão thái gia câu chặn !

!

Sao ông nghĩ đến điểm ?

Nếu Tĩnh Thất là nữ nhân, còn thể Quốc Tử Giám học tập, thì tám trăm năm lộ tẩy , còn chờ đến hôm nay ?

“Còn về việc là con cháu của Tĩnh gia ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-142-chuyen-bai-lo.html.]

Ánh mắt Cố Trường Bình lạnh nhạt quét qua khuôn mặt của Tĩnh gia phủ, bỗng nhiên : “Các tin tưởng của Tĩnh sinh, nhưng cũng nên tin tưởng giáo dưỡng của phủ Tuyên Bình Hầu chứ. Nếu là Tuyên Bình Hầu, ruột của nghi ngờ về đức hạnh, thì dù liều mạng, cũng sẽ cho các nếm thử mùi vị của sự trả thù.”

Người trong tộc những lời , lập tức cảm thấy lạnh sống lưng, đồng loạt giận dữ Triệu thị.

Mụ đàn bà ngu ngốc c.h.ế.t thì đừng kéo theo chúng c.h.ế.t cùng chứ.

Cái đồ gì chứ!

Cố Trường Bình thêm gì nữa, ánh mắt dừng Tĩnh nhị lão gia của Tĩnh phủ.

Tĩnh Bình Viễn sợ đến mức cúi đầu cong lưng, khúm núm : “Cố đại nhân, tiện nội mắc chứng mất trí, nàng... nàng bậy bạ thôi.”

Cố Trường Bình nhíu mày, đó chậm rãi lắc đầu: “Tĩnh đại nhân bậy bạ, thì đáng lên tiếng ngăn cản, chứ thêm dầu lửa, ngươi là từng sách thánh hiền mà.”

Những lời rõ ràng là mắng: "Tĩnh Tĩnh nhị lão gia ngươi, sách bụng ch.ó hết .”

“Phải, , , đều là của , là quản giáo nghiêm túc.” Tĩnh Bình Viễn nhẫn nhịn chịu đựng.

Cố Trường Bình nữa, đầu , nữa đối diện với ánh mắt của lão thái gia, lão thái gia ánh mắt sắc bén gương mặt của dọa cho giật .

Cố Trường Bình nhếch môi : “Ta ở đây cũng một chuyện, bậy một chút, lão tộc trưởng ngại thì thử.”

“Xin mời !”

“Hôm Tĩnh đại thiếu phu nhân gặp chuyện, tình cờ cũng mặt ở trang viên...”

“Cố đại nhân!”

Một bóng dáng cao lớn lao tới, “bịch” một tiếng quỳ xuống mặt Cố Trường Bình, là đại thiếu lão gia của Tĩnh phủ, Tĩnh Vinh Tuyên.

“Cố đại nhân, cha và đều sai, họ dập đầu nhận tội với ngài, xin ngài tha cho họ!”

“Tha ư?” Cố Trường Bình nhạt : “Ban đầu thực sự định để chút thể diện, dù với cha ngươi cùng quan trong triều, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, nhưng hành vi của , khiến ghê tởm!”

“Cố! Đại! Nhân!” Tĩnh Vinh Tuyên lo lắng đến mức đôi mắt đỏ ngầu.

“Muộn !” Cố Trường Bình vung tay áo, từng chữ: “Hôm đó thấy Đỗ thị cha chồng cưỡng bức, tiếng t.h.ả.m thiết.”

“Cố Trường Bình, ngươi đừng nhăng cuội, quá đáng lắm !” Tĩnh Bình Viễn như sôi máu.

Cái gì đây?

Chỉ cho phép ngươi bắt nạt của , còn cho phép bắt nạt ngươi ?

Trên đời chuyện như !

“Tĩnh đại nhân, trừ khi đừng , Tĩnh nhị lão gia đưa chứng cứ ?” Cố Trường Bình nhạt hỏi .

Sắc mặt của Tĩnh Tĩnh nhị lão gia trắng bệch, vẻ mặt lộ rõ sự thiếu tự tin.

Nụ nhạt mặt Cố Trường Bình thu : “Ngoài chuyện , còn thấy Tĩnh nhị lão gia mượn tay cướp để trừ khử Tĩnh sinh, nếu đến kịp thời, thì bây giờ Tĩnh Thất gia đất .”

Cưỡng bức con dâu!

Trừ khử cháu trai!

Trời ơi…

Thế , thế , thế vẫn còn là con ?

Mẹ kiếp, đây con nó là súc sinh!

Mọi dọa đến mức ba hồn mất hai hồn, cảm giác như cả thế giới đang cuồng.

"Vậy nên cái c.h.ế.t của đại thẩm cũng còn nhiều uẩn khúc!"

"Nhìn bên ngoài thì tử tế, mà chuyện tày trời như thế!"

"Ngay cả cháu ruột cũng g.i.ế.c, chậc chậc chậc!"

"Ta nghi ngờ cái c.h.ế.t của đại lão gia cũng nhiều uẩn khúc!"

Tĩnh Bình Viễn những lời bàn tán xung quanh, như một con ch.ó rơi rớt, ngã quỵ xuống đất.

Xong !

Mọi thứ đều kết thúc !

 

Loading...