Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 14: Đường trước khó đi

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:08
Lượt xem: 256

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo đặt chén xuống, bình thản trưởng tỷ.

“Gánh nặng gánh lên thì chẳng định đặt xuống nữa. Đại tỷ đừng khuyên nữa, trong lòng rõ cả.”

Mắt Tĩnh Nhược Tố bất giác cay xè.

“A Bảo, vẫn còn nhỏ, hiểu rõ chuyện nam nữ, nếu lỡ lộ thì… thì đó là tội lớn tru di cả nhà.”

Tĩnh Bảo hờ hững đáp: “Lúc nuôi như con trai, từng hỏi bằng lòng ? Giờ khuyên về nữ nhi, đại tỷ, chỉ hỏi một câu: còn ?”

Tĩnh Nhược Tố thấy lòng lạnh buốt.

Phải , còn nữa ?

Ai trong thiên hạ chẳng phía nam phủ Lâm An;

Phủ Lâm An vị thần đồng tên là Tĩnh Thất gia;

Tĩnh Thất gia từ nhỏ thông minh tuyệt đỉnh, mở miệng là văn chương, còn nhỏ tuổi là án thủ của phủ Lâm An. Nhà họ Ngô cũng vì vị nàng bằng con mắt khác xưa.

Tĩnh Bảo thấy vành mắt tỷ tỷ đỏ hoe, bèn dịu giọng an ủi: “Đại tỷ cứ yên tâm, trong lòng tự tính toán, đừng lo lắng.”

Đường phía chẳng dễ , chông gai dằng dặc, hiểm họa rình rập.

Quay đầu thì càng chẳng dễ hơn, chỉ ấm ức sống kiếp nữ nhi nơi khuê phòng, còn khiến và các tỷ tỷ khổ lây.

Đã đều dễ , thì chỉ còn cách c.ắ.n răng bước tiếp. Nàng tin, thật sự thể mở một con đường sáng!

“Tĩnh Thất gia, Tĩnh Thất gia, ?!”

Là giọng của Lục Hoài Kỳ!

Tĩnh Bảo chỉnh áo quần, định bước ngoài thì Tĩnh Nhược Tố kéo tay giữ : “Đừng dây dưa với nó, thằng nhóc đó chỉ chơi bời!”

“Vâng.”

“Khoan !”

Tĩnh Nhược Tố vẫn buông tay: “Muội với định ở hẳn chỗ lão phu nhân thật ?”

“Sao là thật ? Chỉ là lời ngon tiếng ngọt dỗ bà cụ thôi. Ở thật thì mấy thím để mặt mũi ? Thỉnh thoảng qua thăm nom là .”

“Tĩnh Thất! Sao ngươi cứ lề mề như đàn bà thế hả! Còn chịu đây thì …”

“Đến đây!”

Tĩnh Bảo vội mở cửa bước , híp mắt đến mặt Lục Hoài Kỳ: “Lục Biểu ca, tìm chuyện gì ?”

Lục Hoài Kỳ gãi đầu: "Cũng chuyện gì, chỉ là rủ ngươi chơi. Ngươi cứ , bao hết!”

Tĩnh Bảo liếc một cái: “Tài sản tịch thu trả ?”

Lục Hoài Kỳ: “…”

Tĩnh Bảo: “Lại bạc mà tiêu xài phung phí ?”

Lục Hoài Kỳ: “…”

Tĩnh Bảo: “Tứ của c.h.ế.t uổng ?”

“Tĩnh Thất! Ngươi con nó…”

Lục Hoài Kỳ suýt nữa nổi khùng, nhưng thấy lông mi Tĩnh Bảo còn đọng nước, bèn mềm lòng ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-14-duong-truoc-kho-di.html.]

“Ta đây là vì cảm ơn ngươi mà, đến cả bạc chôn đáy rương cũng lôi , ngươi thật hiểu lòng !”

Tĩnh Bảo tức buồn : “Vậy thì cất , còn ôn bài, thời gian chơi với !”

“Lão Tĩnh Thất, chẳng lẽ ngươi nể mặt ?!”

“Không nể thì ?”

Lục Hoài Kỳ nghẹn lời, giận mà dám giận, mặt đỏ bừng.

Đường đường là thiếu gia Hầu phủ, sinh ngậm thìa vàng, bao giờ lạnh nhạt như thế ?

“Vậy… nể mặt một !”

Nói , nhỏ giọng nhún nhường: “Được ?”

Tĩnh Bảo chỉ là dạy dỗ tính tình ngông cuồng của một chút, chứ thật cũng chẳng định trở mặt.

“Được.”

“Huynh !”

Lục Hoài Kỳ vỗ một cái lên vai, Tĩnh Bảo suýt thì ngã nhào.

“Ta dùng sức mà, Tiểu Thất!”

Ai là Tiểu Thất của ngươi?!

Tĩnh Bảo trừng mắt liếc .

Lục Hoài Kỳ hề hề, nghĩ thầm: Đám thiếu gia miền Nam đúng là yếu ớt thật. Thôi dịu dàng với Tiểu Thất hơn một chút, kẻo giận .

“Thật cảm ơn , thì với tới phòng Tứ một lát nhé?”

Nụ của Lục Hoài Kỳ đông cứng : “Đến đó gì?”

Tĩnh Bảo trừng mắt lườm , thầm nghĩ: liên quan gì đến ngươi!

Lục Hoài Kỳ: “…”

Đàn ông miền Nam trừng mắt cũng xinh thế cơ ?

Viện của Tứ cô nương ở góc tây bắc, còn đến nơi tiếng một cô gái thút thít.

Lục Hoài Kỳ trầm mặc một lát: “Là Ngũ , nó nhất với Tứ .”

“Vậy thôi!”

“Ai đó?”

Đã phát hiện, hai đành bước viện...

Chỉ thấy Ngũ cô nương Lục Cẩm Vân mặc đồ trắng đơn sơ, cài một đoá hoa trắng nhỏ đầu, đôi mắt đỏ hoe.

Thấy nam nhân lạ, nàng vội xoay lau nước mắt.

“Ca ca, vị là…”

“Là Tĩnh biểu ca của .”

“Tĩnh biểu ca!”

Tĩnh Bảo dịu giọng hỏi: “Ngũ cô nương, sợ ?”

 

Loading...