Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 133: Hỏi về Tào Bang vận chuyển

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:47
Lượt xem: 220

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Biệt viện của Tĩnh phủ ở ngõ Dương Liễu, đèn đuốc sáng trưng.

A Man trải xong giường, ngẩng đầu lên thì thấy hai cái bóng đen lén lút thò đầu ở cổng viện.

"Ai đó?" nàng lớn tiếng hỏi.

Một đàn ông trung niên toe toét bước khỏi bóng tối: “tam gia mới trở về, tứ gia sai đến hỏi xem lúc nào thì Thất gia sẽ về phủ?"

A Man đảo mắt vài , vui vẻ trả lời: "Thất gia nhà gặp Ôn đại nhân , chắc một lúc nữa về. Đợi ngài về sẽ bẩm báo với hai vị lão gia."

"Được, !"

Người đàn ông trung niên rút lui.

A Man đợi cho đến khi xa, bèn nhỏ giọng gọi: "Nguyên Cát, Cẩu Nhị Đản?"

Cẩu Nhị Đản nhỏ giọng phản đối: "A Man tỷ, tiểu nhân... tiểu nhân tên là Bình Viễn, là tên Thất gia ban cho, Cẩu Nhị Đản!"

"Gọi Cẩu Nhị Đản quen miệng !"

A Man bước đến giữa hai : “Hai nhân lúc trời tối ngoài dạo một vòng, chuyện với nhiều một chút, thu thập tin tức, nhất là những hầu theo đại gia."

Chẳng là do thám tin tức ?

Nguyên Cát và Cẩu Nhị Đản liếc một cái, nhanh nhẹn chạy .

...

Trong thư phòng.

tam gia Tĩnh Bình Vận và tứ gia Tĩnh Bình Thiên đèn chuyện nhỏ nhẹ.

"Hai vị lão gia, tỳ nữ của Thất gia rằng đang ở phủ Ôn đại nhân, vẫn về."

Tĩnh Bình Vận rời mắt khỏi tứ , một lúc mới nghiêm mặt : "Thằng nhóc đúng là tài."

Tĩnh Bình Thiên lo lắng : "Tam ca, thể phát hiện điều gì ?"

"Tính chắc thể phát hiện, đừng tự dọa !"

Tĩnh Bình Vận nhạt một tiếng, việc sắp xếp hảo, ngay cả quan hình bộ đến cũng khó kết quả.

"Giữ bình tĩnh, đừng để lộ sơ hở!"

"Tam ca, ..."

"Người chút khí phách!"

Tĩnh Bình Vận sâu tứ vài , : "Đêm dài lắm mộng, khuyên thằng nhóc đó trở về phủ Lâm An sớm, và tìm cách lo chuyện tang lễ càng nhanh càng !"

Tĩnh Bình Thiên gì, chỉ ậm ừ gật đầu.

"Ta sẽ ngay lập tức thư cho tộc trưởng, sai mang về trong đêm, rằng vẫn tìm thấy , nhưng Tĩnh gia và việc ăn thể đầu, khuyên nhanh chóng lo tang sự."

Tĩnh Bình Vận vỗ vai tứ : "Tứ , đời chỉ là một mạng hai vận ba bản lĩnh, đại ca của chúng hai trong ba điều đó, cộng thêm Tĩnh Thất bản lĩnh, chúng ngoi lên, thật sự là khó như lên trời.”

Tĩnh Bình Thiên thở dài, thầm nghĩ: cũng thể tay g.i.ế.c , dù cũng là em cùng một cha sinh mà!

“Lão gia, lão gia, Thất gia về !”

Tĩnh Bình Vận khẽ chạm khuỷu tay Tứ , hạ giọng : “Một lát chuyện cẩn thận chút, thằng nhóc đó khôn lắm đấy!”

Tĩnh Bình Thiên vội vã lau mồ hôi trán, cố gắng tạo vẻ mặt từ ái của một bậc trưởng bối.

...

Tĩnh Bảo đẩy cửa phòng thư và cúi đầu chào hai chú.

Nàng chỉ mặc một bộ áo xanh đơn giản, hoa văn nào áo, khuôn mặt mang vẻ buồn bã nhưng ánh mắt trầm tĩnh và nội liễm.

Tĩnh tam gia và Tĩnh tứ gia , cả hai cùng ép vài giọt nước mắt bi thương.

Tĩnh Bảo khuôn mặt của tứ thúc, thoáng mơ hồ. Nhà họ Tĩnh bốn con trai, một cha, hai , điều kỳ lạ là tứ thúc và cha nàng trông vô cùng giống . Nhìn thoáng qua, nàng còn tưởng ánh đèn rơi lệ là cha.

Tĩnh tam gia thấy nàng thẫn thờ chằm chằm tứ , là nhập thần đang âm thầm tính toán điều gì, bèn vội : “Trời tối, con đường nhiều ngày, việc gì để mai hãy , hết nghỉ ."

Tĩnh Bảo tiến lên một bước, nắm chặt lấy vai tứ thúc: "Tứ thúc, thúc ở bờ sông mấy ngày, thật sự vớt ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-133-hoi-ve-tao-bang-van-chuyen.html.]

Tĩnh Bình Thiên giật kinh hãi, vội : "Có vớt một vài thứ, tam ca, mau mang cho Tĩnh Thất xem."

"Thứ gì ?"

Tĩnh tam gia chỉ những thứ đặt bàn nhỏ, Tĩnh Bảo đầu , lập tức cảm thấy thái dương như sợi dây đang giật mạnh, giật đến mức cả đầu nàng ong ong vang dội.

Ngay đó, cổ họng nàng ngọt ngào, mở miệng lập tức phun một ngụm máu.

"Tĩnh Thất?"

"Tĩnh Thất?"

Tĩnh Bảo như thấy gì, giống như tẩu hỏa nhập ma mà chằm chằm hai thứ:

Một chiếc áo ướt, tay áo thêu hình eo thon của mỹ nhân, thiên hạ chỉ duy nhất dám mặc nó ngoài, yêu thích sắc , thường mỹ nhân bên cạnh, thiên hạ vô ưu;

Một chiếc bình đựng t.h.u.ố.c hít, bình vẽ hình mỹ nhân, hơn nữa còn là hình khỏa , đây là thứ dùng một nghìn lượng bạc đổi từ tay oa khấu về, thường lấy khoe khoang.

Thứ tìm thấy, nhưng thì , mười phần đến chín là ...

Tĩnh Bảo dùng mu bàn tay lau khóe miệng đầy máu, ôm chặt hai món đồ lòng: "Không , con xin phép !"

...

Tĩnh Bảo đầu mà rời khỏi phòng thư, A Man nhận tin tức, chờ giữa đường, bước tới gần thì thấy gia đầy những vết máu, sợ đến nỗi hồn vía lên mây.

"Gia, m.á.u ..."

"Ta phun , gì đáng ngại, do tức giận quá độ nên mới như , phun là chuyện ."

A Man lưng lau nước mắt, đó mới : "Gia, viện của chúng ở bên ."

"Viện mà cha thường trú ở ?" Tĩnh Bảo hỏi.

"Viện chúng ở là của đại gia."

Tĩnh Bảo thoáng sững .

Viện lớn, trong gian phòng bên cạnh còn lưu bút, mực, giấy, nghiên mà cha quen dùng, Tĩnh Bảo cầm nghiên mực lên, để trong lòng bàn tay xoay qua xoay xem nhiều .

Nàng dường như thấy hình ảnh cha , mà mãi mãi thể vững tường, đang lười biếng bàn, vắt chân lên cao, bộ trường sam che khuất nửa , nửa lộ ngoài.

Không hề dáng vẻ của một trưởng bối, nhưng cứ bày giọng điệu trưởng bối, nghiêm túc dạy dỗ nàng học hành chăm chỉ, trộm gà bắt chó, vui chơi cùng kỹ nữ.

"Gia, Ôn đại nhân thế nào?" A Man sợ gia của đau lòng quá độ, chỉ lấy lời để đ.á.n.h lạc hướng.

Tĩnh Bảo nuốt một ngụm nước miếng vị tanh của máu, : "A Nghiễn, Sử Minh, Sử Lượng, các ngươi đây!"

Ba ngoài thấy gia gọi, lập tức tiến phòng thư.

Tĩnh Bảo chỉ chiếc áo và bình t.h.u.ố.c hít: "Tứ gia vớt thứ từ sông, xem qua, đây là đồ của cha ."

Sắc mặt đều biến đổi.

", vẫn câu đó, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác!"

Ánh mắt Tĩnh Bảo lạnh dần: “Đêm nay, giờ tý, ba các ngươi theo tới Tào Bang một chuyến."

"Tào Bang?"

A Nghiễn thốt lên kinh hãi: "Gia, Tào Bang ai nấy đều là cướp bóc, g.i.ế.c thấy máu, ăn thịt nhả xương, đến đó gì?"

Tĩnh Bảo: "Hỏi vài câu."

A Nghiễn: "..."

Sử Minh tiến lên một bước: "Tĩnh Thất gia, Tào Bang là nơi mà chúng gặp thì thể gặp ."

Tĩnh Bảo lấy một tấm mời: "Thư tay do Ôn đại nhân tự , nghĩ đây sẽ là tấm thẻ mở cửa."

Sử Minh kinh ngạc : "Nói như , Ôn đại nhân và Tào Bang..."

"Nước trong quá thì cá, một quan viên giỏi, chỉ quen mà còn quen kẻ ."

Sử Minh: "Tĩnh Thất gia hỏi gì Tào Bang?"

Tĩnh Bảo thản nhiên trả lời: "Ta hỏi xem Tào Bang động tới cha !"

 

Loading...