Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 13: Mọi chuyện đều có nguyên do

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:07
Lượt xem: 310

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi phòng, Tĩnh Nhược Tố lau khô nước mắt, gắng gượng nở nụ hành lễ với từng vị trưởng bối, trò chuyện cùng lão phu nhân một lát.

Thấy lão phu nhân vẻ mỏi mệt, Lục thị bèn vẫy tay hiệu hai chị em ngoài chuyện.

A bưng nóng lên, Tĩnh Nhược Tố uống mấy ngụm, một lời.

Lúc Hầu phủ gặp nạn, Tĩnh Bảo phái đến canh ở cửa nhà họ Ngô, mà đợi mãi chẳng tin tức gì truyền .

Tỷ phu họ Ngô sức thì thôi, nhưng đại tỷ chịu ơn Hầu phủ nhiều đến , dẫu cũng nên cho một a báo tin mới .

Tĩnh Nhược Tố nào đoán Tĩnh Bảo đang nghĩ gì.

Nàng lau nước mắt, cất giọng nghẹn ngào: “Họ phái canh chừng viện của , quyết cho bước khỏi cửa. A Bảo, là do tỷ vô dụng."

Tĩnh Bảo như sét đ.á.n.h ngang tai.

"Nhà họ Ngô… dám ?"

"Con vốn ích kỷ, nhà họ Ngô mấy trăm miệng ăn, ai chẳng giữ mạng mà sống."

Lời tai…

Tĩnh Bảo khẽ nhíu mày: “Chẳng lẽ đại tỷ điều gì?"

Tĩnh Nhược Tố gật đầu: “A Bảo, Hầu phủ rơi tai họa ?"

Tĩnh Bảo lắc đầu.

Phủ Lâm An cách kinh thành xa vạn dặm, tin tức nơi kinh thành đến thì cũng chậm một bước. Huống hồ phận của nàng, thể tùy tiện ngoài, chỉ thể an phận sách trong phủ.

Đêm đó, nàng gặng hỏi nhị thúc, hỏi mãi tha, nhị thúc mới giận dữ quăng cho nàng một câu: “Tự gây nghiệt, thể sống!”

Tĩnh Nhược Tố hạ giọng xuống cực thấp: “Mấy ngày , Hoàng đế bệnh nặng, bèn triệu các vương gia ở các nơi hồi kinh… Thế là hai dâng mật tấu, rằng chư vương nắm giữ binh quyền ở phiên trấn, giữ giang sơn thái bình thì giảm bớt binh lực."

Tĩnh Bảo lập tức hiểu .

Các vương gia đó đều do Hoàng đế tự phong, binh mã trong tay họ cũng là do tiên hoàng ban cho. Cậu khác nào tát mặt Hoàng đế!

Hoàng đế tự cho là minh quân một đời, đến cuối đời thể để sử sách chép chuyện ? Dù thực sự cần dẹp bỏ phiên trấn, cũng để Thái tử khi kế vị mới thỏa.

Chẳng trách Hầu phủ khám nhà, triều đình từ xuống ai dám đỡ một lời!

Than ôi, hai chẳng là tự chuốc họa ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-13-moi-chuyen-deu-co-nguyen-do.html.]

Chợt một tia sáng lóe lên trong đầu Tĩnh Bảo.

Không đúng, hai thích gây chuyện vô cớ. Việc hẳn còn bày kế?

Dẹp bỏ phiên trấn, ai lợi nhất?

Chính là Thái tử!

Mà chiêu của Thái tử tự lộ nhược điểm.

, Hoàng đế bèn trút giận lên Hầu phủ, ngụ ý cảnh cáo Thái tử: “Đừng vội, cũng đừng manh động, trẫm vẫn còn sống đây, giang sơn tới lượt ngươi chỉ trỏ!"

Nghĩ đến đây, Tĩnh Bảo khỏi đau xót...

Cậu hai kẻ tiên phong cho Thái tử, kết cục tịch biên gia sản, mà Thái tử đến một tiếng ho cũng chẳng dám thốt .

"Chốn quan trường thật là…"

Thật là đen tối đến tận cùng!

Tĩnh Nhược Tố liếc mắt a cận ngoài cửa, nàng hiểu ý, lập tức khép chặt cửa , kéo ghế trúc chắn ngay cửa.

Tĩnh Nhược Tố lúc mới ghé sát mặt : “A Bảo, lời đại tỷ, chúng đừng đến Quốc Tử Giám nữa. Hãy bình an trở về phủ Lâm An, đổi phận, tìm một rể thật thà, sống một cuộc đời yên ."

"Muội bỏ ngang giữa chừng, đại phòng nhà tính ? Các tỷ tỷ thì ?"

Tĩnh Nhược Tố cứng họng.

Tĩnh Bảo lắc đầu, mỉm .

Phụ là kẻ vô dụng, tuy bản lĩnh nhưng gánh nổi cả một phủ lớn, dù gì cũng vẫn là phận nữ nhi, khó thể chống đỡ.

Dù là chị ruột chị em thứ xuất, phận nhà đẻ quyết định địa vị của họ ở nhà chồng.

Tĩnh gia tuy là hàn môn, nhưng các cô nương gả ngoài vẫn chịu ít ấm ức. Nếu gia đình suy bại, chẳng sẽ giẫm lên đầu ?

Huống hồ còn nhị phòng, tam phòng, tứ phòng đang chờ chực vồ lấy đại phòng như hổ rình mồi.

Vả , ở rể rốt cuộc thật sự ? Có chắc là sẽ nạp , trêu chọc a , nuôi kỹ nữ, giấu nhân tình bên ngoài?

Thôi !

Ngay cả tỷ phu họ Ngô thật thà lầm lì đến thế, mà còn mấy phòng thất nữa kìa!

 

Loading...