Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 129: Lòng Không Đổi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:43
Lượt xem: 228

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Thanh Sơn cả, ngửa chiếu, mặt lộ vẻ mơ hồ.

Không đúng!

ép buộc, nhưng thằng nhóc Tĩnh Thất thường quyến rũ mà, ánh mắt cũng đầy khiêu khích, tại mặt một mực phủ nhận việc thích ?

Là vì hổ?

Hay là lòng đổi , thích đàn ông khác ?

Nghĩ đến đây, Từ Thanh Sơn bỗng thấy tim đau nhói, bật dậy.

Lúc , cánh cửa từ đường kêu cọt kẹt mở , Từ Bình xách hộp thức ăn bước .

Từ Thanh Sơn liếc một cái, mặt .

Từ Bình đặt hộp thức ăn xuống, lấy từng món , trong lòng nghĩ sẵn kịch bản, gương mặt tỏ vẻ hòa nhã : "Chuyện cũng tại nhị thúc , dạy con về mấy chuyện ."

Đàn ông nhà họ Từ thông phòng trong nhà, ai gan thì ngoài kỹ viện giải khuây, ai nhát gan thì chịu đựng đến khi lấy vợ.

"Con ăn tạm lót , lát nữa đợi lão gia ngủ , nhị thúc dẫn con đến một chỗ , tìm một nàng kỹ nữ xinh , hình mềm mại để 'mở mang'."

"Con cần!" Từ Thanh Sơn mặt mày khó coi.

"Cần chứ! Đàn ông thì ai cũng cần!"

Từ Bình khuyên nhủ: "Đợi con nếm trải hương vị của đàn bà , thì sẽ chẳng còn nghĩ đến cái tên gì Bảo nữa. Nhị thúc cho con , đàn ông với đàn bà giống , đàn bà thơm lắm, mềm lắm, như cái bánh bao mới lò, c.ắ.n một miếng, chậc chậc chậc, nỡ buông miệng."

...

Một canh giờ .

Hai chú cháu trong một gian nhã phòng của Nhất Phẩm Đường.

Nhất Phẩm Đường là kỹ viện nổi tiếng ở kinh thành, đầy rẫy những mỹ nhân duyên dáng, khí tao nhã, rộn ràng.

Mỗi tối, các cô nương ở đây sẽ lượt bước lên đài để cho khách lầu ngắm kỹ, đó bức màn.

Nếu khách nào gần gũi, thể tên hoa danh của cô nương đưa bái .

Nếu cô nương cũng đồng ý...

"Thì chỉ ghen tị uyên ương chứ ghen tị tiên."

Từ Bình xong, tên hoa danh của một cô nương, bảo quản gia mang . Chẳng bao lâu , quản gia trở : "Gia, cô nương Mẫu Đơn đồng ý, ngài lên phòng nghỉ ngơi ."

Từ Bình vỗ vai Từ Thanh Sơn: "Đi , nhị thúc đợi con bên ngoài!"

Mặt Từ Thanh Sơn đỏ bừng, nhúc nhích.

Từ Bình vội hiệu cho quản gia, quản gia lanh lợi kéo dậy, dụ dỗ lôi lên phòng, đẩy trong.

Trong khuê phòng, mùi hương tỏa ngào ngạt.

Cô nương Mẫu Đơn dậy, nở nụ đầy quyến rũ: "Đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng, xin hầu gia rửa mặt nghỉ ngơi."

Nói xong, đôi tay ngọc xanh biếc nắm lấy cổ tay Từ Thanh Sơn, uyển chuyển dựa .

Một mùi phấn son nồng nặc xộc mũi, cơ thể Từ Thanh Sơn khẽ run lên. Cái gì mà phụ nữ mềm mại, Tĩnh Thất còn mềm hơn họ; cái gì mà phụ nữ thơm tho, tóc của Tĩnh Thất còn thơm hơn họ.

Còn nữa...

Từ Thanh Sơn xuống cổ tay nơi bàn tay của cô gái đang nắm lấy, trong lòng dâng lên cảm giác buồn nôn, đẩy lưng bỏ .

Thôi bỏ !

So với phụ nữ, vẫn thích đàn ông hơn.

Lúc , Từ Bình đang nhàn nhã thưởng , trong lòng thầm đoán rằng giờ chắc thằng cháu đè xuống giường . Đột nhiên, một bóng lướt qua mặt, kỹ thì chỉ thấy bóng lưng quen thuộc.

"Thanh Sơn, Từ Thanh Sơn, ngươi cho !"

Từ Bình hoảng hốt bật dậy đuổi theo, nhưng bóng dáng thằng cháu mất hút. Hắn tức giận ngửa mặt lên trời thở dài:

"Xong , xong thật , chi trưởng nhà họ Từ chắc tuyệt tự tuyệt tôn !"

Trước tượng thánh nhân uy nghiêm và trang nghiêm, ba đang quỳ phía thì kẻ ngủ say, kẻ ngửa, ôm bụng lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-129-long-khong-doi.html.]

Tâm trạng của Tĩnh Bảo chỉ là vì đói bụng, mà còn vì cảm giác đau âm ỉ ở bụng , dấu hiệu báo hiệu sắp đến kỳ kinh nguyệt.

Phía tiếng bước chân, nàng đầu , suýt nhảy dựng lên, chỉ Từ Thanh Sơn:

"Ngươi… ngươi… ngươi đến đây…"

Nhìn kìa, ánh mắt sáng rực lên khi thấy đến, còn thích … Từ Thanh Sơn thầm nghĩ.

Hắn tiến lên, ném một túi giấy dầu về phía hai "kẻ tồi tệ" bên cạnh, đó cẩn thận lấy một gói khác từ trong áo, đặt tay Tĩnh Bảo.

"Chim bồ câu nướng của Toàn Phúc Lâu, ngươi ăn nóng !"

Tĩnh Bảo lập tức vui vẻ, định lời cảm ơn thì thấy tiếng Cao Mỹ Nhân hét lên:

"Họ Từ , ngươi đưa cho chim bồ câu, còn thì gà nướng, lương tâm của ngươi ch.ó ăn ?"

"Hắn chẳng lương tâm gì , mà gà của còn lạnh ngắt đây ." Tiền Tam Nhất nghiến răng.

Từ Thanh Sơn chẳng thèm nhăn mày: "Không ăn , trả đây!"

Cao Mỹ Nhân và Tiền Tam Nhất , trong tình thế “nguy cấp” , đành lấp đầy bụng hẵng trách thiên vị vì tình.

Thấy hai im lặng, Từ Thanh Sơn nháy mắt với Tĩnh Bảo, hiệu cho nàng ăn.

Tĩnh Bảo đói meo, xé ngay cái đùi chim bồ câu và cho miệng.

Thơm quá!

Từ Thanh Sơn lên, định rời thì chợt nhớ điều gì đó, xuống bên cạnh nàng, cất giọng trầm: "Chuyện là… tình cảm của đổi, ngươi nghĩ thêm ."

Tĩnh Bảo ngớ : "Cái gì? Ý ?"

Hiểu lầm giải quyết xong, mà vẫn còn…

"Ngươi sốt đấy?" nàng lúng búng hỏi.

"Ta tỉnh táo!"

Từ Thanh Sơn rút một cái đệm đang Tiền Tam Nhất đè m.ô.n.g , đặt cạnh Tĩnh Bảo: "Đất lạnh lắm, ngươi thêm cái nữa mà . Ăn xong thì dựa chân mà ngủ, ai đến sẽ canh chừng cho."

"..." Tĩnh Bảo khỏi giật giật khóe miệng.

"Oái ôi!"

Cao Mỹ Nhân kêu lên một tiếng quái dị, xé lấy một cái cánh gà nhét gói giấy dầu của Tĩnh Bảo: "Ngươi cố ăn nhiều , thể yếu như khó mà trụ nổi."

Tiền Tam Nhất cũng bắt chước: "Xương cốt cũng khá đặc biệt đấy, nhưng yếu nhỉ, ăn , ăn nhiều !"

Tĩnh Bảo trợn tròn mắt, giận dữ quát: "Ta dù hình nhỏ yếu nhưng vẫn thích con gái! Từ Thanh Sơn, ngươi đừng hy vọng gì nữa!"

Từ Thanh Sơn nhắm mắt , trả lời: "Trước đây cũng nghĩ như , nhưng cái gì cũng quá trình, ngươi sẽ hiểu thôi!"

Tĩnh Bảo: "..."

Nàng hiểu cái gì chứ?

Cách đó một bức tường, Cố Trường Bình cầm hộp thức ăn bậc thềm.

Bên cạnh, Tề Lâm lén liếc chủ tử của , trong lòng tự hỏi rốt cuộc cái tên họ Tĩnh sức hút gì, chỉ khiến gia mê mẩn mà ngay cả cháu trai của Định Bắc hầu cũng vì mà sống c.h.ế.t đeo đuổi.

Nói về diện mạo, tên họ Tĩnh chỉ mỗi khuôn mặt là coi ;

Nói về dáng vóc, chỉ cao đến n.g.ự.c chủ tử của ;

Nói về học hành, cũng chẳng thấy đầu óc gì nổi trội;

Bất chợt Tề Lâm nảy một suy nghĩ, nửa kín nửa hở : "Gia, chắc là Từ công tử ma ám !"

"Là đứa trẻ ngốc nghếch thôi!"

Cố Trường Bình đặt hộp thức ăn tay Tề Lâm chắp tay lưng bước , hai bước thì từ xa, một bóng đen lao tới như tên bắn.

Hắn nhíu mày, lạnh lùng quát: "Ai đó?"

"Thưa , là tiểu nhân đây!"

A Nghiễn , mồ hôi đầy đầu, vội vàng : "Ta tìm thất gia, trong nhà xảy chuyện !"

 

Loading...