Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 125: Tìm tình nhân

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:39
Lượt xem: 238

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trường Bình một lúc, liếc mắt hiệu cho Thẩm Trường Canh tự đến Thành Tâm Đường.

Từ Thanh Sơn và Cao Triều , những chuyện khác , nhưng mấy đó ít nhiều cũng sẽ chút gì đó.

Cố Trường Bình gọi Cao Triều ngoài, nhưng kịp hỏi thì Cao Triều xua tay:

"Tiên sinh ơi, chuyện con thật sự . Hắn kín miệng lắm, đ.á.n.h ba roi cũng khai. Mấy chuyện riêng tư thế , dù con hỏi cũng , thôi tha cho con !"

Ánh mắt Cố Trường Bình sắc lạnh: "Ngươi chắc chắn là ?"

"Không !"

Cao Triều ưỡn ngực, chắc như đinh đóng cột, nhưng trong lòng lo sốt vó.

Không còn cách nào khác!

Hắn dặn , chuyện ngã ngũ, ai mà dám tiết lộ bí mật, sẽ xử lý đó!

Cao Triều sợ trời sợ đất, nhưng khi đối mặt với cú đ.ấ.m như bao cát của Từ Thanh Sơn, vẫn run.

Đánh , đau lắm!

Câu trả lời của Tiền Tam Nhất cũng y hệt Cao Triều, cuối cùng còn quên gài bẫy: "Lần chúng đến Tầm Phương Các, Thanh Sơn Vương Uyên và Phác Chân Nhân tính kế, rõ mà. Phác Chân Nhân thèm khát cơ thể Thanh Sơn ngày một ngày hai. Có lẽ chính 'bẻ cong' Thanh Sơn, điều tra kỹ lưỡng!"

Cố Trường Bình khẽ động lòng, phất tay áo đến Chính Nghĩa Đường gọi Phác Chân Nhân .

Phác Chân Nhân xong, đôi mắt nhỏ dài trợn lên hết cỡ để tỏ vẻ ngạc nhiên, lập tức ôm chầm lấy Cố Trường Bình, nước mắt nước mũi dàn dụa: "Tiên sinh ơi, chắc chắn là con ! Đại Tần các ngài câu gì nhỉ, đ.á.n.h là thương, mắng là yêu. Dù đ.á.n.h con một trận, nhưng con đó là vì yêu con, hu hu, con mừng quá!"

Cố Trường Bình mặt biểu cảm, ngắt lời: "Nếu thật là ngươi, thì cứ chờ Hầu gia đ.á.n.h gãy chân ngươi !"

"Con sợ, vì mất mạng, con cũng cam lòng!"

Phác Chân Nhân lau nước mắt, nghiêm túc: "Làm phiền nhắn với Thanh Sơn một câu, chuyện là con sai, vì con mà chống cả thiên hạ, con lấy gì đền đáp, cả đời sẽ đối xử với !"

Cố Trường Bình lập tức đẩy , một lời, phất tay áo bỏ .

Phác Chân Nhân đuổi theo gọi lớn: "Tiên sinh ơi, nhất định nhắn với , còn nữa, con là tình nhân của , đời ngoài con còn ai khác!"

Cố Trường Bình lặng lẽ siết chặt nắm đấm, cố gắng lắm mới kiềm chế cơn giận đ.á.n.h .

Cả ngày hôm đó, Từ Bình hỏi hết các giám sinh võ sinh của Quốc Tử Giám, nhưng vẫn tìm mối tình của Từ Thanh Sơn.

Còn về Phác Chân Nhân, kẻ tự nhận là "tình nhân", Từ Bình thậm chí thèm mặt, phủ định ngay.

Cháu ngốc cũng thể thích một tên Tô Lục!

Tên họ Phác đẽ chỗ nào cơ chứ!

Lúc , thị vệ báo hai tin: Từ Thanh Sơn mối tình nào ở chốn ăn chơi; trong phủ cũng .

Từ Bình ngẩn , lấy cớ về báo cáo với lão gia chắp tay từ biệt Cố Trường Bình.

Hai chỗ đều , thì chỉ còn Quốc Tử Giám.

Không vội!

Phải bình tĩnh!

Về bàn bạc kỹ với gia đình, nghĩ cách tìm !

...

Vì chuyện của Từ Thanh Sơn mà hôm nay Quốc Tử Giám náo nhiệt.

Khi dùng cơm tối, Tĩnh Bảo và Uông Tần Sinh lấy cơm xuống xung quanh bàn tán rôm rả.

"Phải là võ sinh hành động thật dũng cảm!"

" là Phác Chân Nhân ? Ta thấy hai vốn hợp mà!"

"Làm thể chứ? Nếu mà Thanh Sơn thích là Phác Chân Nhân, sẵn sàng đem đầu bóng cho các ngươi đá."

" Phác Chân Nhân bảo là , còn hứng khởi mời cả phòng ăn gà rán nữa đấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-125-tim-tinh-nhan.html.]

"Thôi , gu của Thanh Sơn tệ đến thế ."

Nghe đến đây, Tĩnh Bảo nổi m.á.u tò mò, khẽ đá chân Uông Tần Sinh: "Rốt cuộc là ai ? Ngươi ?"

Uông Tần Sinh ngơ ngác nàng, vẻ mặt đăm chiêu.

Tĩnh Bảo hy vọng gì, vì cũng chẳng rõ đầu đuôi.

Nàng rằng Uông Tần Sinh lúc đang thầm nghĩ: Người mà Thanh Sơn thích lẽ là Văn Nhược, nhưng bao giờ rõ, lỡ đoán sai thì ? Thôi thì cứ giả vờ gì cho chắc!

...

Từ Bình trở về nhà, thuật chuyện cho lão gia . Lão gia đảo mắt, suy nghĩ kỹ càng. Ông hiểu rõ cháu , càng chịu đó là ai thì càng chứng tỏ đó tầm thường.

"Có khi nào là ở phủ Trưởng công chúa ?" lão gia đoán.

Nghe , chân Từ Bình bỗng mềm nhũn. Chưa đến việc hai đứa nó từ nhỏ thiết, mặc chung một cái quần; chỉ riêng Cao Triều, đây lời đồn sở thích Long Dương, hơn nữa trong phòng nuôi tỳ nữ mà hầu nam.

Nếu thật là ...

Không chỉ nhà họ Từ, mà cả Đại Tần cũng sụp đổ mất.

Lão gia lập tức quyết đoán: "Ngươi hỏi rõ thằng nhóc xem Cao Triều . Nếu là thật, sẽ mặc triều phục đến phủ Trưởng công chúa mà đòi công bằng."

"Vâng!"

Một tuần , Từ Bình tức giận trở về: "Cha, thằng nhóc đó cứng như con hàu già, chẳng chịu một lời. Nếu nể tình tẩu, con đ.á.n.h cho nó một trận ."

Không gì hết?

Lão gia trong thư phòng, trầm tư hồi lâu bỗng : "Ngày mai tung tin ngoài, đứa cháu bất hiếu của Từ gia Tổ phụ treo lên đánh, đ.á.n.h đến chỉ còn một thở. Chưa đủ, thêm một câu nữa: Tổ phụ đuổi nó khỏi nhà."

"Cha?" Từ Bình kinh ngạc.

"Hét cái gì mà hét?"

Lão gia lạnh lùng : "Cháu ngươi dám tức là chuẩn đ.á.n.h cược đến cùng, cho thấy tình cảm của bọn chúng sâu đậm. Bằng , cháu ngươi cũng chẳng dám bảo vệ đến thế."

"Cha định dùng nỗi đau của Thanh Sơn để ép đó lộ diện!"

Lão gia liếc mắt , hỏi ngược : "Nếu ngươi gặp chuyện, vợ ngươi mặt ?"

Từ Bình giơ ngón tay cái mặt cha , thán phục: "Quả nhiên gừng càng già càng cay!"

"Đi , bảo Cố Tế Tửu nhờ giúp một tay diễn vở kịch ."

"Vâng!"

...

Cố Trường Bình tiễn Từ Bình xong, giữa sân, chắp tay lưng, trầm ngâm.

Phía , Tề Lâm và Cố Dịch đang đẩy qua đẩy , cả hai đều hỏi nhưng dám.

Mãi , Cố Trường Bình từ từ : "Các ngươi hỏi gì?"

Tề Lâm nịnh: "Chỉ hỏi gia mà Từ Thanh Sơn thích là ai ?"

Cố Dịch gật đầu, đồng tình.

Cố Trường Bình nhịn nữa, quát khẽ: "Các ngươi rảnh rỗi lắm ?"

Tề Lâm nhăn mặt: "Chẳng lẽ gia ?"

"Không !"

Cố Trường Bình phất tay áo phòng, đóng sầm cửa .

"Gia thế? Sao tức giận ?" Tề Lâm cau mày: "Họ Cố , ngươi xem thử!"

Người họ Cố lắc đầu, ném cho một từ: "Cút!"

Tề Lâm giận đến nghiến răng: "Tên đúng là tiểu nhân!"

 

Loading...