Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 123: Không vừa mắt

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:37
Lượt xem: 257

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Cố Trường Bình, như thể đang chờ xem kịch vui. Thực , Thủ phụ đại nhân còn thiếu một câu: Tình cũ dứt.

Khoảng cách quá gần cũng quá xa, nhưng Tĩnh Bảo vẫn cảm nhận sự khó xử của Cố Trường Bình, lòng nàng bất giác thắt .

Trước mắt bao , Cố Trường Bình dậy, nâng cốc, trong mắt thoáng qua một tia lạnh lùng biến mất, nhạt: "Ly rượu nên để kính Thái tử và trắc phi, chúc hai vị cầm sắt hòa hợp, ân ái đến đầu bạc. Ly rượu , xin cạn ."

Lý Tòng Hậu thích sự dứt khoát của Cố Trường Bình, cũng uống cạn theo.

Tô Uyển Nhi nâng cốc mà uống, ánh mắt dịu dàng Cố Trường Bình, khiến lòng xem chợt thấy nghẹn ngào.

Không chứ!

Đã thành với Thái tử , lẽ nào Tô trắc phi vẫn quên tình cũ?

"Sư ?"

Tô Uyển Nhi khẽ gọi: "Trước khi uống ly rượu , vài lời ."

Ồ, ồ, ồ!

Hãy xem nàng sắp gì đây?

"Huynh năm tuổi đến nhà , theo cha ngày đêm sách, khi cha bệnh, sớm tối chăm sóc; ngủ cùng giường với ca ca, ăn cùng bàn, cùng chơi đùa, cùng đ.á.n.h ; khi lớn thêm chút nữa, dạy học chữ. Đối với cha , chẳng khác gì con trai; đối với ca ca, chẳng khác gì em trai; đối với ..."

Tô Uyển Nhi mỉm : "Chẳng khác gì trưởng. Hôm nay thành , trưởng chúc phúc, nhất định sẽ sống với Thái tử, cũng mong sớm tìm trong lòng, một đời viên mãn."

Những lời như sấm giữa trời quang, khiến đám đang hóng kịch vui bỗng thấy hụt hẫng, ngay cả Tào Minh Khang cũng bối rối xuống.

Ánh mắt Cố Trường Bình như gương sáng, thẳng Tô Uyển Nhi, như thấu tâm can nàng.

Tô Uyển Nhi chột , c.ắ.n chặt môi.

Hành động đó khiến lòng Cố Trường Bình lạnh , như một vòng luân hồi, đưa trở những năm tháng xưa.

Ngày xưa, mỗi khi nàng c.ắ.n môi, lòng mềm nhũn, cứ thế lặp lặp , cho đến ngày đường cùng.

Nàng quả thật giỏi diễn kịch.

giờ đây, còn là trong vở kịch nữa!

Cố Trường Bình nâng cốc, mỉm uống cạn, lấy một phong bao đỏ lớn, trao tay Tô Uyển Nhi.

"Đây là quà cưới của sư , nhớ cất kỹ."

"Cảm ơn trưởng!"

Tô trắc phi vui vẻ nhận lấy, dịu dàng với Lý Tòng Hậu: "Phu quân, giữ giúp ."

Lý Tòng Hậu nụ của nàng cho hồn xiêu phách lạc, đến ánh mắt cũng đờ đẫn.

Tô trắc phi cúi đầu e thẹn, nhẹ nhàng dùng khuỷu tay huých : "Chàng vẫn mời rượu ca ca của !"

Lý Tòng Hậu lúc mới như bừng tỉnh, hì hì nâng cốc mời rượu Tô Bỉnh Văn.

Tĩnh Bảo mà ngẩn ngơ.

Ai Thái tử ép cưới? Rõ ràng là Lý Tòng Hậu và Tô Uyển Nhi đều tình ý với .

Hơn nữa, Tô Uyển Nhi rõ ràng, giữa nàng và Cố Trường Bình chỉ là tình , chỉ mấy kẻ nhiều chuyện các ngươi mới đồn thổi sai sự thật, suy nghĩ lệch lạc mà thôi!

"Hừ, đúng là một con tiện nhân!"

Tĩnh Bảo giật , bắt gặp ngay Cao Triều đang lườm một cái trắng dã, vội hỏi: "Ngươi mắng ai đấy?"

"Ai diễn kịch thì mắng đó!"

"Ai diễn kịch cơ?"

"Ngươi mù , thấy ?"

"Ta mù cái gì!"

Tĩnh Bảo xoay thèm chấp nữa, miệng lưỡi đúng là bôi thạch tín.

Cao Triều giễu cợt, hạ giọng: "Ta thật nhé, Lý Tòng Hậu đúng là chẳng mắt , Thái tử phi như , trắc phi cũng chẳng hơn. Sớm muộn gì cũng hối hận c.h.ế.t thôi."

Tĩnh Bảo kinh ngạc.

Hóa "tiện nhân" mà Cao Triều là... Tô Uyển Nhi?

"Tô cô nương đắc tội gì với ngươi ?" nàng tò mò.

Cao Triều nhạt: "Không đắc tội với , chỉ đơn thuần là thấy ngứa mắt nàng thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-123-khong-vua-mat.html.]

"Ta thấy nàng cũng mà!"

"Thế nên mới ngươi mù!"

"Ta mù chỗ nào?"

"Ngươi theo ngoài một lát, cho ngươi ."

"Không !"

Cao Triều nhướng mày: "Ngươi dám từ chối con trai độc nhất của Trưởng công chúa ?"

Tĩnh Bảo cũng : "Sao dám? Trừ khi ngươi cho mù chỗ nào ?"

"Ngươi đúng là đồ ngốc!"

Cao Triều quạt phành phạch: "Ngươi mấy câu , là đặt Cố Trường Bình tình cảnh nào?"

"Tình cảnh nào cơ?"

"Ngươi chỉ cần hiểu rằng, lửa thì khói. Lời của nàng chẳng ngầm ám chỉ với rằng Cố Trường Bình đơn phương si tình mà đáp ?"

Cao Triều khẩy: "Nàng thì phủi sạch , còn Cố Trường Bình thì ? Mọi sẽ nghĩ gì về , thế nào?"

Tĩnh Bảo ngơ ngác Cao Triều, hồi lâu nên lời.

Không ảo giác !

Nàng cảm thấy lúc , Cao Triều mới là thương Cố Trường Bình nhất đời.

"Này, các ngươi ngẩn ở đây ?"

Tiền Tam Nhất chạy tới, cái dáng vẻ lừa bạc của ai .

Cao Triều đang định lên tiếng thì gọi: "Cao Triều, Tiền Tam Nhất, Tĩnh Bảo, Từ Thanh Sơn, các ngươi qua đây."

...

Người gọi họ là Cố Trường Bình.

Hắn mặc một chiếc áo dài màu lam thêu trúc, gương mặt hòa nhã, nhưng Tĩnh Bảo nhạy bén nhận : tâm trạng lúc hề vui vẻ.

Khi thực sự vui, khóe miệng sẽ nhếch lên, ánh mắt cũng trong sáng hơn.

Cảm nhận đang , Cố Trường Bình bất giác .

Tĩnh Bảo bối rối, kịp né, hai ánh mắt chạm .

Cố Trường Bình nheo mắt, , vờ như gì, tiếp tục chuyện với Tào Minh Khang.

Tĩnh Bảo thấy ngột ngạt, lồng n.g.ự.c như nhét một đống bông. Nàng hít một sâu, hỏi Tiền Tam Nhất: "Từ Thanh Sơn ?"

"Ai mà !"

Tiền Tam Nhất chạy qua chỗ Cố Trường Bình.

Lúc bàn chính chỉ còn Cố Trường Bình và Tào Minh Khang. Thái tử và Tô Uyển Nhi mời rượu bàn khác, Tô Bỉnh Văn cũng thấy .

"Tiên sinh, ngài gọi chúng con chuyện gì ạ?"

Cố Trường Bình chờ ba đến gần mới giới thiệu: "Vị là Tào đại nhân, Thủ phụ của triều đình. Tào đại nhân, ba vị là giám sinh Cao Triều, Tiền Tam Nhất và Tĩnh Bảo."

Tào Minh Khang lượt quan sát họ, cuối cùng ánh mắt dừng Cao Triều, vuốt râu gật đầu: "Lần trong cung, từ xa trông thấy Trưởng công chúa, vì bận công vụ nên kịp tiến lên chào hỏi. Không dạo Trưởng công chúa sức khỏe thế nào?"

"Mẹ vẫn khỏe!" Cao Triều nhướng mày đáp.

Tào Minh Khang để tâm đến sự vô lễ của , mỉm : "Ở Quốc Tử Giám cứ học hành cho , khó khăn gì thì cứ đến tìm , nếu bận thì tìm Cố cũng . Tiền công tử?"

Tiền Tam Nhất dám vô lễ như Cao Triều, cung kính chắp tay: "Tào đại nhân?"

Tào Minh Khang : "Nghe ngươi giỏi Cửu chương toán thuật và sách luận?"

Tiền Tam Nhất đáp: "Cũng tạm thôi ạ!"

Tào Minh Khang gật đầu : "Vậy lão phu chờ ngày ngươi khắc tên bảng vàng."

Tiền Tam Nhất tự tin: "Đại nhân yên tâm, trong ba hạng đầu nhất định tên con!"

"Được!"

Tào Minh Khang cất tiếng: "Ta thích những trẻ tuổi tự tin! Đây là Tĩnh công tử ?"

 

Loading...