Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 119: Muốn Thành Thân

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:33
Lượt xem: 229

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Triều cùng ba bạn uống xong một chén , thì Tĩnh Bảo mới chậm rãi đến.

"Bốn vị , phiền các ngươi đợi thêm chút nữa, thu xếp xong sẽ ngay!" Tĩnh Bảo cửa chắp tay chào, vì vội vàng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, Lục Hoài Kỳ trong lòng xót xa, vội : “Tiểu Thất, để giúp ngươi."

"Biểu ca, ngươi giúp thu xếp sách là !"

Sau chuyện , Tĩnh Bảo thực sự xem Lục Hoài Kỳ là của , cũng còn khách sáo với . Thái độ , khác cảm thấy gì, nhưng trong lòng Từ Thanh Sơn thoải mái.

Tĩnh Thất là từng quan hệ với , sai khiến , sai khiến cái đám em họ…

Hừm!

Chắc chắn đang giả vờ mặt mãi chịu trách nhiệm.

Từ Thanh Sơn bất đắc dĩ thở dài, đầu nhỏ với Cao Triều: “Ngươi nghĩ thử xem, với phận của , nếu cưới thì…"

"Ông già nhà ngươi sẽ lột da, xẻo thịt ngươi, băm ngươi cho ch.ó ăn." Cao Triều bật thốt.

"Không chỉ , ngươi sẽ treo cổ, cha ngươi sẽ nôn m.á.u mà c.h.ế.t, danh dự nhà họ Từ sẽ bôi nhọ, đời nhạo." Tiền Tam Nhất tiếp lời.

"Thanh Sơn , ngươi mạo hiểm cả thế giới, rốt cuộc cưới ai?" Uông Tần Sinh kinh ngạc đến trắng mặt, giọng lớn đến mức rung động.

"Thanh Sơn sắp thành , tân nương là ai? Dung mạo thế nào? Tính tình ? Hôn sự định ngày nào?" Tĩnh Bảo thấy, chạy ngoài hỏi tới tấp.

Cao Triều: "..."

Tiền Tam Nhất: "..."

Uông Tần Sinh: "..."

Từ Thanh Sơn hít một thật sâu, nghĩ thầm: Mình chắc chắn cái tên tức c.h.ế.t mất thôi!

"Tiểu Thất, sách thu xếp xong , đây."

Lúc , Lục Hoài Kỳ bước từ trong phòng, ánh mắt lướt qua bốn bọn họ: “Ngươi tiễn đến cửa nhị môn ."

Tĩnh Bảo , ngay Lục Hoài Kỳ lời , vội : “A Man, pha thêm mới cho bốn vị công tử, một lát sẽ về."

Ra khỏi viện, hai cạnh , nhất thời gì, đều đang suy nghĩ trong lòng.

"Tiểu Thất!"

Lục Hoài Kỳ cuối cùng cũng nhịn , lông mày cau : “Sau ở Quốc Tử Giám nhớ cẩn thận một chút.” nàng dù cũng là một cô nương, thể so sánh với nam tử. Ta ở bên ngoài giúp gì nhiều, chỉ mong bình an.

Những lời đó, yết hầu của khẽ động, nhưng cuối cùng vẫn nuốt trở .

Tâm trạng Tĩnh Bảo chợt rung động, bèn ngoan ngoãn gật đầu.

“Những đó cũng đừng đến quá gần, gần quá dễ khác thấu.”

“Ừ!”

Tĩnh Bảo trong gió mát, mỉm : “Lục biểu ca, trong lòng tính toán cả .”

“Có tính toán là !”

Lục Hoài Kỳ suy nghĩ mãi cũng điều gì để tiếp, đến ngoài cửa nhị môn, vẫy tay chào vội vàng rời .

Tuyết Thanh vội vã đuổi theo, cúi chào Tĩnh Bảo: “Gia, chúng về phủ chứ?”

Lục Hoài Kỳ dừng bước: “Về phủ! Ngươi sai về xem cha ở nhà ?”

Tuyết Thanh giật , kinh hãi hỏi: “Gia, ngài tìm lão gia để gì?”

“Để tâm sự!”

Tuyết Thanh: “…”

Không thể nào, gia vốn là sợ gặp lão gia nhất!

Giờ chủ động tìm lão gia để tâm sự, chẳng lẽ mặt trời mọc từ phía Tây?

“Tuyết Thanh, gia thể sống nhàn rỗi suốt đời !”

Giọng điệu Lục Hoài Kỳ nhạt nhẽo.

Hắn suy tính cho tương lai của và Tiểu Thất, nếu một ngày nào đó, phận của Tiểu Thất còn giữ kín nữa, cũng thể bảo vệ nàng.

Không may, Tuyên Bình hầu gia ở trong phủ, ngoài gặp bạn, Lục Hoài Kỳ ủ rũ xuống giường.

Tuyết Thanh sắc mặt của gia, dám hỏi nhiều, giúp cởi giày đóng cửa bước ngoài, thì thấy Ngũ cô nương dẫn theo nha viện, vội bước lên chào hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-119-muon-thanh-than.html.]

Lục Cẩm Vân chỉ hộp thức ăn trong tay nha : “Đã nấu ít chè sen bách hợp, mang đến cho ca ca nếm thử.”

Tuyết Thanh vội : “Cô nương lòng quá, gia đang ở trong phòng, dùng bữa tối.”

Lục Cẩm Vân phòng, xuống chiếc ghế đẩu nhỏ giường, ngập ngừng .

Lục Hoài Kỳ đang định hỏi nàng đến, ngẩng lên thấy tiểu khuôn mặt vàng vọt, ánh mắt ảm đạm còn chút thần sắc, nàng từ khi nào tiều tụy đến mức ?

Là vì Tiểu Thất!

Lục Hoài Kỳ bật dậy khỏi giường.

Lúc , Lục Cẩm Vân cúi đầu vò nát khăn tay, : “Ca, với ca vài câu sẽ .”

“Muội .”

“Ta… vẫn quên đó.”

Nước mắt Lục Cẩm Vân từng giọt từng giọt rơi xuống tay: “Trong lòng nghĩ, dù cho cũng cam lòng.”

Trời ơi!

Lục Hoài Kỳ chỉ đập đầu tường, một cách quyết liệt: “Thằng nhóc đó mà đáng để ? Ta thấy cũng chẳng trai, còn thường xuyên lui tới kỹ viện, chẳng tử tế gì.”

“Ca mới tử tế, đều là các dạy hư !”

Lục Cẩm Vân nào chịu để ai Tĩnh Bảo, tức giận ném khăn tay mặt Lục Hoài Kỳ, giận dữ : “Ca, lầm !”

Lục Hoài Kỳ bóng dáng giận dữ của , trong lòng càng thêm bực bội: “Hầu gia về ?”

Tuyết Thanh vội trả lời: “Ta sẽ sai xem.”

Sau nửa tuần , một tiểu nha ở ngoài hét lên: “Hầu gia về , mới thư phòng.”

“Ta tìm ông !”

Lục Hoài Kỳ nhanh, gần như gió chân, Tuyết Thanh ở đuổi theo kịp.

Đến cửa thư phòng, lao trong, quỳ xuống mặt Tuyên Bình hầu gia, rắn rỏi dõng dạc : “Cha, con mua một chức quan để .”

Tuyên Bình hầu gia kinh ngạc đến mức há hốc miệng!

...

Tại Tĩnh phủ, bên trong phòng.

Nét mặt Triệu thị âm trầm, đập vỡ cả bộ bát đĩa quý giá của lò nung đời Tống, chỉ trong chốc lát thành một đống mảnh vụn vương vãi khắp nơi.

Các nha đều sợ đến mức run rẩy, ai dám lên tiếng khuyên can.

Triệu thị mặt khác là một phu nhân thanh cao, giữ trong sạch, ít khi nổi giận, chỉ những hầu cận mới tính khí thật sự của bà.

Bình thường chỉ Chu ma ma là khuyên bà, nhưng giờ Chu ma ma c.h.ế.t, ai dám khuyên đây?

“Một đám c.h.ế.t tiệt, đó gì, còn dọn dẹp sạch sẽ chỗ ?”

Cùng với tiếng c.h.ử.i mắng của Triệu thị, một nắp chén bay tới, trúng ngay trán của một tiểu nha .

Tiểu nha hét lên một tiếng, mặt dám lộ chút oán hận, im lặng cúi đầu dọn dẹp những mảnh vỡ đất.

“Phu nhân, chồng Chu ma ma đang quỳ ngoài cổng, kêu oan, xin bà gặp một .”

Triệu thị thấy đó, cơn giận lập tức bùng lên: “Hắn còn mặt mũi kêu oan? Đánh đuổi ngoài, đ.á.n.h đuổi ngoài cho !”

“Phu nhân, phu nhân mở lòng từ bi, nhà chúng mấy đời đều là nô bộc của Triệu gia, xin phu nhân cho một con đường sống!”

Người nhà họ Chu lập tức kêu la ầm ĩ.

Triệu thị giận đến mức phổi như nổ tung: “Ta cho các ngươi đường sống? Là các ngươi tự tìm cái c.h.ế.t, c.h.ế.t còn liên lụy đến !”

“Phu nhân… phu nhân…”

“Phu nhân, bà nhà đó oan uổng lắm!”

“Bà nhà mua hung thủ g.i.ế.c , bà nhà thể nào trùng hợp như , chuyện lão gia…”

“Bịt miệng cho !”

Triệu thị vung tay, chiếc bình hoa lập tức vỡ tan, tiếng thét sắc nhọn và thê lương: “Ai dám để đây nữa, sẽ lấy mạng đó!”

 

Loading...