Phùng Chương đang vươn cổ trông ngóng, đôi mắt mong mỏi chờ của Hình bộ tới, nào ngờ thấy Trương công công trong cung xuất hiện, khiến sợ đến nỗi vội vàng chạy tới.
Trương công công chẳng buồn liếc lấy một cái, giọng the thé cất lên: “Người nào là Tĩnh Thất gia?"
Tĩnh Bảo vội bước hành lễ: “Là vãn sinh."
Trương công công âm thầm quan sát một lượt, lạnh lùng : “Về , lo chôn cất Tứ cô nương cho đàng hoàng."
"Đại nhân?" Tĩnh Bảo ngỡ ngàng.
"Về chờ !"
Trương công công ném bốn chữ, xoay bỏ . Phùng Chương cuống quýt chạy theo, phủ nha rộng lớn chỉ còn một Tĩnh Bảo trơ trọi giữa sảnh đường.
Về?
Chờ?
Tĩnh Bảo lặp lặp hai chữ trong đầu, nghiền ngẫm từng chút một, cuối cùng mới thở một thật dài.
Nàng cúi đầu, ánh mắt hiện lên vẻ chua xót thể tả, khom , nhẹ nhàng phủ tấm vải trắng lên thi thể.
"Lục Tứ cô nương, chúng về nhà thôi!"
…
Hầu phủ, sân khấu vẫn còn đó, nhưng sự náo nhiệt chẳng còn.
Tĩnh Bảo thẳng trong.
Một tiểu đồng trông thấy từ xa, bèn chạy báo, quản gia đích đón, dẫn Tĩnh Bảo phòng chính.
Trong phòng chính, Tuyên Bình Hầu gia nghiêm trang ghế thái sư, sắc mặt âm trầm.
Ba ngày giam, cứ như một cơn ác mộng.
Ngẩng đầu trông thấy Tĩnh Bảo, sắc mặt ông mới dịu : “Đến ?"
"Nhị cữu!"
Tĩnh Bảo định hành lễ, nhưng Tuyên Bình Hầu đưa tay nhẹ nhàng đỡ lấy, cho nàng quỳ.
Hai cháu đối diện , trong mắt cả hai đều điều khó , nhưng tâm tư của cả hai chẳng hề giống ...
Tuyên Bình Hầu nghĩ: Hầu phủ may mắn thoát nạn, đều là nhờ công lao của Tĩnh Bảo.
Còn Tĩnh Bảo nghĩ: dùng mạng hai phụ nữ để đổi lấy sự bình yên cho cả một phủ lớn, qua thì tưởng là một món hời, nhưng ai từng nghĩ, mạng của các nàng cũng là mạng, các nàng cũng từng sống cõi đời , cũng từng rực rỡ bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-11-do-danh-truong-boi.html.]
Người hầu dâng lên, Tuyên Bình Hầu nhấp vài ngụm, trầm giọng : “Chuyện , con , cữu cữu ghi nhớ trong lòng."
Tĩnh Bảo dậy, bước đến mặt ông, ngập ngừng giây lát : “Nếu cữu thật lòng cảm kích, thì hãy từ quan , một vị Hầu gia nhàn tản, chắc chuyện . Xem kìa, tóc mai của cữu bạc cả ."
Tuyên Bình Hầu ngơ ngác nàng, ánh mắt như xuyên thấu qua đáy mắt .
Tĩnh Bảo mỉm : “Lần Hoàng thượng buông tha cho Hầu phủ, là vì niệm tình phu thê với Lục nương nương. thì đây, nhị cữu?"
Lòng Tuyên Bình Hầu nghẹn như ai bóp chặt.
…
Từ thư phòng bước , nàng đến thăm Lưu di nương, ruột của Tứ cô nương.
Vừa bước sân, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nồng nặc.
Vén rèm , chiếc giường lớn cạnh cửa sổ là một phụ nữ hình tiều tụy, má hóp , đôi mắt vô hồn.
Lưu di nương Tĩnh Bảo, nỗi đau xé lòng khiến bà còn rơi nổi nước mắt.
Một rể như , con bé bạc mệnh đến thế…
Tĩnh Bảo dịu dàng : “Con đáng nên gọi một tiếng di nương theo Tứ cô nương. Về nếu di nương việc gì, cứ đến tìm Tĩnh Bảo. Khi rảnh, con cũng sẽ thường xuyên đến thăm. Xin hãy giữ gìn sức khỏe, những ngày tháng mà Tứ cô nương dùng mạng đổi lấy, thể uổng phí."
Đôi mắt trống rỗng của Lưu di nương cuối cùng cũng rơi lệ.
Lời hàm ý sâu xa, bà hiểu rõ.
Cả Hầu phủ , từ xuống , đều là con gái và con rể bà cứu. Từ nay về , ai dám khinh thường bà dù chỉ nửa phần.
"Con ơi!"
Lưu di nương vùng dậy, ôm chặt lấy Tĩnh Bảo, nức nở.
Tĩnh Bảo vỗ nhẹ lưng bà, dịu dàng dỗ: “Đừng , đừng , con đây . Những ngày lành của di nương còn ở phía , đừng nữa."
Ngoài sân, đám nha và bà tử lời , ai nấy đều đưa khăn tay lên lau nước mắt.
Tĩnh Bảo ở thêm một canh giờ, dỗ Lưu di nương uống t.h.u.ố.c xong mới rời .
Từ viện Lưu di nương trở , Tĩnh Bảo thẳng đến viện Vinh Hỉ.
Vừa bước , hành lang bên ngoài năm sáu a sẵn, trông thấy biểu thiếu gia đến, thì vén rèm, kẻ thì báo.
Viện vốn yên ắng như c.h.ế.t lặng, nay bỗng chốc tràn đầy sinh khí.