Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 107: Không thể nói ra
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:21
Lượt xem: 255
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo theo phản xạ đầu , cách đó mấy trượng một kỵ sĩ đang cưỡi ngựa lao tới như tên rời cung.
Nàng sợ hãi lùi , ngờ Lục Hoài Kỳ bất ngờ đưa tay kéo nàng, thể chao đảo, nàng ngửa mặt ngã nhào Lục Hoài Kỳ.
Ngay khoảnh khắc , Lục Hoài Kỳ dang tay đỡ lấy nàng.
Bịch…
Cơn đau mà nàng tưởng tượng hề xuất hiện, trái , Tĩnh Bảo cảm thấy bên mềm mềm, định thần , lông tơ khắp nàng dựng cả lên.
Lưng nàng đang tựa lên Lục Hoài Kỳ.
Mà hai tay của Lục Hoài Kỳ... đặt ngay hai bên n.g.ự.c nàng.
Một tư thế như xếp chồng lên .
Tĩnh Bảo giận điên , hất tay Lục Hoài Kỳ , luống cuống bò dậy, chui tọt cỗ xe ngựa phía bên đường, đó đầy phiền muộn cúi n.g.ự.c , tim đập thình thịch.
Ngực nàng băng bằng vải trắng!
Chắc phát hiện gì nhỉ!?
Tĩnh Bảo vội đưa tay lên n.g.ự.c , bóp thử một cái vẫn nhô lên...
Cô rên rỉ một tiếng, ngã vật trong xe, chẳng còn chút khí thế như khi nãy mắng mỏ Ngô tỷ phu.
Tên cưỡi ngựa đáng c.h.ế.t , thể chậm một chút !?
Tĩnh Bảo bực bội đập trán, ôm sầu một .
Lúc Lục Hoài Kỳ đang đất, đôi tay của , trong lòng cũng rối bời trăm mối.
Mềm mềm?
Nhô lên?
Tuyết Thanh chạy tới: “Gia, gia, ngài thương ở ?”
“Hả?”
Lục Hoài Kỳ ngẩng đầu lên, trong mắt là hoảng hốt và mơ màng, một lúc , bỗng giơ tay tự tát cho một cái.
Đau thật!
Không mơ!
“Gia, ngài ?” Tuyết Thanh sợ đến tái mặt.
“Ha ha ha ha ha…”
“Ha ha ha ha ha…”
Lục Hoài Kỳ đẩy Tuyết Thanh , như điên từ mặt đất dậy: “Gia ! Gia khỏe! Gia từng khỏe thế ! Gia khỏe đến phát rồ ! Về phủ, về phủ, gặp cha!”
Tuyết Thanh trố mắt ngây .
Gia là sợ hầu gia nhất, giờ chủ động đòi gặp?
Xong , xong !
Chắc chắn là lúc nãy đập đầu bậc thềm, đập hỏng !
Lục Hoài Kỳ hớn hở đẩy cửa thư phòng bước .
Tuyên Bình Hầu gia đang chuyện cùng vài mưu sĩ, thấy con trai lập tức sa sầm mặt: “Tự tiện xông , còn phép tắc gì nữa?”
“Cha, con chuyện gấp!”
“Ra ngoài!”
“Cha!”
Tuyên Bình Hầu gia lập tức bật dậy, Lục Hoài Kỳ sợ đến co rụt cổ , vội vàng lùi .
Một mưu sĩ vội khuyên: “Hầu gia cần gì nặng lời như thế, Hoài Kỳ là đứa nhỏ thông minh mà.”
“Thông minh?”
Tuyên Bình Hầu lắc đầu: “Sách vở chẳng học hành t.ử tế, trong đầu mấy lời nhảm nhí, còn gì đến thông minh!”
“Trẻ con còn nhỏ, vài năm nữa sẽ hiểu chuyện thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-107-khong-the-noi-ra.html.]
“Tĩnh Thất sắp mười lăm, thể gánh vác việc trong nhà; nó mười bảy tuổi, vẫn ngơ ngơ ngác ngác, đến phép tắc căn bản còn chẳng hiểu, lấy gì mà dựng gia lập nghiệp? Lấy gì để công thành danh toại?”
Ngừng một chút, ông : “Không hạ thấp nó, ngày xưa Hầu phủ tịch biên, chỉ sợ nó chẳng nghĩ gì tới sống c.h.ế.t của họ hàng, mà còn đang nhớ dở vở kịch sân khấu diễn xong kìa!”
“Hầu gia nặng lời quá !”
“Nặng lời?”
Tuyên Bình Hầu phất tay: “Ngươi cái Hầu phủ rộng lớn xem, ai gánh nổi đại sự ? Một đám chỉ hưởng vinh hoa, duy nhất thể trông cậy là Tĩnh Thất. Đứa nhỏ tuy còn trẻ, nhưng tầm và gan như thế, thật hiếm .”
Tuy âm thanh trong thư phòng lớn, nhưng cách một cánh cửa, Lục Hoài Kỳ bên ngoài vẫn rõ mồn một, như một chậu nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống.
Mình đang gì ?
Là cầu với Tiểu Thất ?
chẳng sẽ khiến phận nữ cải nam trang của Tiểu Thất lộ hết ? Bao nhiêu năm nàng mưu tính, bao nhiêu công sức, chẳng sẽ vì mà tan thành mây khói? Thậm chí… còn mất mạng?
Lúc , Lục Hoài Kỳ như mất cha .
Nỗi sợ như ngọn lửa băng, cháy lan trong ngũ tạng lục phủ, thiêu đốt trở nên tỉnh táo rõ ràng.
Không thể !
Tuyệt đối thể cho bất kỳ ai!
Dù trời sập, đất nứt cũng thể !
nếu , thì nỗi tương tư trong lòng đây? Chẳng lẽ trơ mắt nàng thi, quan, cưới vợ sống giả tạo cả đời ?
Lục Hoài Kỳ nghĩ mãi mà cách, đành tiu nghỉu về viện.
*
“Phu nhân, đại gia về, đang ở thư phòng, là lát nữa sẽ sang.”
“Hôm nay về sớm thế?”
Tĩnh Nhược Tố ném sổ sách xuống: “Bảo phòng bếp nấu chút canh giải rượu mang sang, dặn tiểu đồng hầu hạ cẩn thận.”
“Dạ!”
Tĩnh Nhược Tố xem thêm một lúc thì thấy mỏi, gọi nha đến hầu rửa mặt tẩy trang. Vừa tẩy lớp phấn, Thu Hiểu lập tức hấp tấp bước , thấp giọng: “Phu nhân, con hồ ly tinh đang quỳ ngoài viện, gặp phu nhân một .”
“Tìm gì?”
Thu Hiểu hạ thấp giọng: “Nghe ngoài thư phòng tin truyền , đại gia đuổi nàng khỏi phủ.”
“Sao thể?”
Tĩnh Nhược Tố thoáng hiện vẻ phức tạp trong ánh mắt.
Dạo Ngô Thành Cương cưng chiều cô gái tên Lưu Niên đến cực điểm, , trăng trăng. Nếu nàng ở bên cạnh giữ gìn, thì chắc hẳn bày tiệc rước nàng cửa đàng hoàng .
Vừa mới nồng nàn bao lâu, đuổi ? Mà cũng nàng chuyện gì .
Tĩnh Nhược Tố dậy khỏi bàn trang điểm, khoác áo bước ngoài.
Con gái học hát, cái ở dáng . Tĩnh Nhược Tố eo thon như liễu của Lưu Niên, lạnh nhạt hỏi: “Ngươi tìm gì?”
Lưu Niên ngẩng đầu, nước mắt tuôn rơi: “Xin phu nhân rủ lòng thương, cho một con đường sống. Ta tình nguyện một nha quét dọn trong viện, chứ đuổi ngoài.”
Tĩnh Nhược Tố cau mày: “Việc ở của ngươi quản, ai đuổi thì ngươi cầu đó.”
“Đại gia tôn trọng phu nhân, việc đều theo . Ta chỉ là một đào hát, nhà đẻ, theo đại gia chỉ để miếng cơm ăn. Chưa từng nghĩ tới tranh giành gì cả. Xin phu nhân thương xót một chút!”
Nói xong, Lưu Niên dập đầu thật mạnh xuống đất, chỉ vài cái mà trán rớm máu.
“Nếu phu nhân dung nạp , chỉ còn đường c.h.ế.t.”
“Chẳng lẽ tiếng , nên ngươi hiểu? Hay ngươi nghĩ là dễ ức hiếp?”
Tĩnh Nhược Tố lạnh lùng trong lòng, giọng cứng rắn: “Nếu uống ngươi dâng, dung nổi ngươi là của . ngươi đến cả danh phận cũng , chỉ là nha mà đại gia mua về từ bên ngoài, tư cách gì mà bảo dung nạp ngươi? Ngươi tưởng ngươi là ai?”
Lưu Niên c.h.ế.t lặng. Nàng từng nghĩ, trong mắt Tĩnh Nhược Tố, nàng chỉ là một kẻ sai vặt.
Nàng kêu lên: “Nếu phu nhân cho sống, thì c.h.ế.t cũng ! Dù cũng chỉ là một con hát, mạng tiện mà thôi!”
Nói xong, nàng lao về phía tường định đập đầu, nhưng lập tức hai hầu giữ , kẹp hai bên.
Tĩnh Nhược Tố lạnh lùng nàng, giọng rõ ràng chậm rãi: “Ngươi cũng ngươi là một con hát. Được đại gia để mắt, mua phủ nha thì nên phận. Dù trong lòng cao vọng thế nào, thì tiên cũng danh phận thất. Còn ngươi thì ? Chưa danh phận xúi đại gia mua cái cái , dựa thể mới mẻ mà ngăn đại gia đến chỗ các khác. Đó là việc mà một nha nên ?”