Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 106: Lời kinh thiên động địa

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:20
Lượt xem: 243

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tần Sinh, lời nhiều ắt lỡ, nhiều ắt sai. Ba ngày nữa là kỳ thi, ngươi tự lo cho !”

Bóng lưng Cố Trường Bình rời thẳng tắp như cây trúc, khi đến khúc rẽ, ánh mắt lướt về phía , thiếu niên tuấn tú , thần sắc càng thêm lạnh nhạt.

Con mà, thật trải qua trăm rèn ngàn luyện mới bản nặng nhẹ bao nhiêu.

Cô nhóc từ khi kinh, tuy gặp nhiều chuyện hiểm nghèo nhưng nhờ sự che chở của y mà đều bình an vượt qua. Thế nhưng, y cũng những điều lực bất tòng tâm.

Là “nam tử” chút che giấu mà lớn tiếng bàn luận về đàn ông, chẳng sẽ khiến khác nghi ngờ ?

Cố Trường Bình thở dài nặng nề.

Người , thôi cũng thấy phiền lòng!

Tĩnh Bảo cũng phiền lòng.

Hai câu của Tế tửu đại nhân như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu, khiến nàng lạnh buốt tận tim, lúc nãy vì tình thế cấp bách, những lời nàng chỉ bộc lộ quá nhiều, mà còn vấn đề về lập trường.

Nàng đang từ góc của nữ giới để bênh vực nữ giới. phận hiện tại của nàng, là một nam tử.

Về đến phủ, Tĩnh Bảo tự trách suốt một hồi!

Đến chập tối, Lục Hoài Kỳ sai tiểu đồng đến đưa thư, rằng Ngô tỷ phu sẽ đến đúng hẹn.

Tĩnh Bảo chỉnh đốn một chút lập tức xuất phát. Rút kinh nghiệm từ , nàng chỉ mang theo A Nghiễn, Nguyên Cát, mà còn gọi cả hai Sử Minh và Sử Lượng cùng.

Đến Tầm Phương Các, Tĩnh Bảo bỏ một khoản lớn để bao trọn phòng tầng hai, từ cửa sổ thể thẳng hí đài.

Trên sân khấu lúc đó đang diễn vở Trường Sinh Điện, vai nữ chính mặc áo thanh y, tạo hình nổi bật.

Chờ nửa tuần , Lục Hoài Kỳ và Ngô Thành Cương trò chuyện mà bước .

Ngô Thành Cương tưởng rằng Tĩnh Bảo mời ăn uống đáp lễ, tít mắt : “Ta dám với Nhược Tố là hôm nay mời khách, sợ nàng mà đến nơi thì sẽ mắng cho một trận.”

Tĩnh Bảo đảo mắt một cái: “Nàng mắng gì?”

Ngô Thành Cương chỉ nàng: “Không lẽ học nhiều quá đến ngốc ? Nơi là nơi đắn gì hả?”

Tĩnh Bảo đáp tỉnh queo: “Nơi thì ? Uống rượu, kịch thôi mà. Tỷ phu kìa, đóng vai ngọc quan bao, dễ chịu, thích.”

Ngô Thành Cương xong, giật , thầm nghĩ thằng nhóc đừng bảo là sa đó , còn thi cử nữa chứ!

“Tĩnh Thất , thích thì cứ thích thôi, nhưng tuyệt đối thể coi là thật! Người ở chốn , đều là vì bạc của mà đến thôi!”

Tĩnh Bảo chậm rãi : “Thì tỷ phu... cũng rõ nhỉ.”

“Ta dĩ nhiên ...”

Câu dứt, Ngô Thành Cương bỗng sực tỉnh, đột ngột câm miệng.

Tĩnh Bảo rót cho một chén rượu, dịu giọng : “Cổ nhân câu: Tham tài đạo, háo sắc cũng cần phẩm. Tỷ phu , việc gì cũng cần điểm dừng, mới thể lâu dài.”

Sắc mặt Ngô Thành Cương biến đổi mấy , lúc mới nhận hôm nay là một bữa tiệc Hồng Môn.

“Trước khi đại tỷ gả , từng khuyên tỷ : Tỷ bạc, nhà, ruộng, còn một đứa em trai sách, tình nguyện nuôi tỷ, hà tất lấy chồng mà chuốc khổ ?”

Lục Hoài Kỳ trố mắt suýt rớt tròng, lời ... lời ...

“Kết hôn thì hầu hạ cha chồng, chăm sóc tỷ nhà chồng, còn sinh con đẻ cái, dạy dỗ bọn nhỏ nên . Đợi đến lúc tuổi già sắc tàn, đàn ông đưa từng phòng . Nếu may gặp loại tâm địa độc ác, giật dây chồng tham của hồi môn, đoạt mạng của tỷ, thế khổ ?”

Tĩnh Bảo ngừng một chút, oán hận : “Đại tỷ , cứ nhảy cái hố lửa , cản cũng nổi. Thế nên chỉ còn cách tiếp tục khuyên.”

Lục Hoài Kỳ buồn bất lực: “Tĩnh Thất, ngươi khuyên kiểu gì thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-106-loi-kinh-thien-dong-dia.html.]

“Ta khuyên nếu thật sự đến bước đó thì hòa ly!”

Tĩnh Bảo liếc mắt Ngô Thành Cương, nhếch môi.

“Có ai mà thiếu ai sống ? Con trai thì giao cho đàn ông, còn cần truyền tông nối dõi. Con gái thì giữ bên mà nuôi dạy. Đừng sợ sống nổi, chúng tiền, nhà, ruộng, còn đứa em trai là , quan to, sợ cái gì?”

Nói xong, nàng tươi: “Tỷ phu, khuyên đúng ?”

Như sấm sét giữa trời quang, khiến Ngô Thành Cương hồn bay phách tán, thốt nổi một lời.

Tĩnh Bảo híp mắt, nâng ly cụng với Lục Hoài Kỳ đang trợn tròn mắt.

“Những lời , chỉ khuyên đại tỷ, nhị tỷ, tam tỷ cũng từng khuyên. Chỉ tiếc, trời mưa, gả chồng, ngăn . Ta chỉ thể lấy đau thương động lực, chuẩn sẵn đường lui cho họ.”

Lục Hoài Kỳ tò mò: “Tĩnh Thất, ngươi chuẩn thế nào?”

“Chuẩn thế nào thì thể cho ngươi . chỉ một câu thôi: Chỉ cần họ , thể khiến họ sống cuộc đời sung sướng gấp mười hiện tại, hầu hạ cha chồng, chăm sóc tỷ , càng tiểu hãm hại.”

Tĩnh Bảo mỉm: “Ngô tỷ phu, chuẩn chứ?”

Ngô Thành Cương bỗng hồn, chợt thấy mặt mát lạnh. Đưa tay lau, mới phát hiện từ khi nào mồ hôi lạnh đổ đầm đìa. Hắn dọa thật !

“Được, !”

Hắn nốc một ngụm rượu, bật dậy: “Cái đó… Tĩnh Thất , tỷ phu còn việc, nhé, các ngươi cứ từ từ uống, từ từ uống!”

“Tỷ phu thong thả!”

Tĩnh Bảo cũng dậy tiễn.

“Tiện thể nhắn với đại tỷ một câu: Làm vợ , cần lòng bao dung, nhường nhịn, đừng suốt ngày ghen tuông vặt vãnh, thể thống; nhưng nếu thật sự nhịn nổi, thì cũng đừng tự khổ . Tỷ tỷ của Tĩnh Thất , cần sống ấm ức. Hãy ngẩng cao đầu lên cho !”

Nói đến câu cuối, nàng vỗ mạnh bàn một cái, khí thế hừng hực, đến cả Lục Hoài Kỳ cũng dọa giật .

Chờ Ngô Thành Cương rời trong dáng vẻ chật vật, Lục Hoài Kỳ cầm chén rượu than: “Tĩnh Thất, ngươi xem ngươi dọa Ngô tỷ phu sợ đến trắng bệch mặt mày kìa!”

“Dọa ?”

Tĩnh Bảo nở một nụ .

Nụ khác hẳn với vẻ giả vờ thiện thường ngày, nếp nhăn nơi khóe mắt, đôi mắt đen láy lạnh lẽo như nước đá, phản chiếu ánh sáng yếu ớt, sắc nhọn sang: “Chuyện khác thể dọa , nhưng riêng chuyện dọa.”

Ánh sáng lạnh trong mắt nàng khiến Lục Hoài Kỳ giật thót, trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ...

Ánh mắt sắc lạnh thế , tuyệt đối xuất hiện trong mắt một nữ tử.

Chẳng lẽ nghi ngờ sai?

Ngô Thành Cương , Tĩnh Bảo lập tức gọi tiểu nhị tính tiền, nàng còn vội đến Quốc Tử Giám nữa!

Bàn tiệc còn nguyên, lãng phí, nàng bảo tiểu nhị dùng giấy dầu gói , đem về cho A Nghiễn và mấy ăn.

Bước xuống lầu.

Nàng lời từ biệt với Lục Hoài Kỳ: “Biểu ca, về . Bên Ngô phủ nhờ để ý giúp , động tĩnh gì thì nhắn tin cho .”

Lục Hoài Kỳ nàng: “Ngươi đối với ba tỷ tỷ của thật !”

Tĩnh Bảo ngẩng cao đầu: “Tất nhiên , họ nuôi khôn lớn mà! Huynh khỏi tiễn, sang đường đây.”

Xe ngựa đậu bên đường, Cao thúc cầm cương, A Nghiễn vén rèm chờ nàng, Tĩnh Bảo thu ánh , : “Tiện thể nhắn với một tiếng: Chuyện của Tĩnh phủ, bảo ngươi đừng lo, thể…”

“Tĩnh Thất, cẩn thận!”

 

Loading...