Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 105: Tô Bỉnh Văn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:19
Lượt xem: 224

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái tử đến nhà họ Tô, nàng giả vờ tình cờ gặp gỡ, kể cho nỗi khổ trong lòng, còn rơi mấy giọt nước mắt.

Thái tử vốn cảm tình mơ hồ với Tô Uyển Nhi, giờ nàng than thở, bèn lập tức hạ quyết tâm.

Thái tử : “Bỉnh Văn, những , thật kỹ, đừng đợi đến lúc sinh tử mới nhận , khi đó thì muộn."

Tô Bỉnh Văn liếc : “Ý ngươi là thấu Uyển Nhi ?"

“Nàng cần thấu, chỉ cần ngươi thấu là ."

Tô Bỉnh Văn kinh ngạc: “Ta nuôi từ nhỏ đến giờ, vẫn thấu?"

Quả nhiên, đàn ông ai cũng ngốc cả, dung mạo xinh che mờ mắt.

Cố Trường Bình nhấp một ngụm rượu, khóe miệng thoáng ý lạnh, lảng: “Không chuyện đó nữa, ngươi định khi nào dạy vỡ lòng cho con trai?"

Tô Bỉnh Văn ngẩn : “Nó mới năm tuổi mà, Tử Hoài?"

“Năm tuổi bái sư học ở Tô phủ ."

Cố Trường Bình: “Ngươi giao thằng bé cho dạy . Tuy còn kiêm việc ở Hộ bộ, bận rộn thật đấy, nhưng chuyện dạy vỡ lòng thì tốn bao nhiêu công sức."

Tô Bỉnh Văn hơn sáu tuổi, mười tám cưới vợ là Mai thị.

Mai thị là con gái út của Mai Giang Tĩnh, Tổng binh Ngũ thành Binh Mã Ti, dung mạo thể gọi là tuyệt sắc nhưng tính cách lạc quan, luôn tươi .

Tô Bỉnh Văn yêu nàng chính bởi tính cách , khi thành , vợ chồng hòa thuận, tình cảm mặn nồng.

Ba năm , Mai thị khó sinh qua đời, để một đứa con trai. Tô Bỉnh Văn dồn hết tình yêu dành cho vợ đứa con, đến giờ vẫn tái hôn.

Tô Bỉnh Văn : “Uyển Nhi đang dạy nó học đấy, cần gì ngươi, ông quan Tế tửu Quốc tử giám !”

Giọng Cố Trường Bình chợt nghiêm nghị: “Đường đường là nam nhi, thể lớn lên trong tay đàn bà? Ngày mai ngươi đưa nó tới cho .”

“Cố Trường Bình, ngươi đúng là… nó…”

“Nàng mười tám sẽ lấy chồng, chẳng lẽ ngươi cũng định gửi con trai theo nàng sang đó?”

Tô Bỉnh Văn nghẹn họng, gì.

Cố Trường Bình đôi mắt đen trắng rõ ràng của , trong lòng thở dài: mắt to cũng vô ích, nên rõ thì !

*

“Tiểu Thất, ngươi uống nhiều nước thế, nhà xí ?”

Mặt Tĩnh Bảo cứng đờ.

Luôn cảm thấy Lục Hoài Kỳ gần đây gì đó lạ lạ, hình như để ý đến chuyện nàng nhà xí … chẳng lẽ điều gì ?

Lục Hoài Kỳ: “Nhịn tiểu tiện hại sức khỏe, dễ sinh bệnh lắm. Ngươi thì đây!”

Nói sợ khiến Tĩnh Bảo nghi ngờ, tự bước ngoài.

Người khỏi, Tĩnh Nhược Tố lo lắng hỏi: “A Bảo, là…”

“Hắn chỉ là thích bám lấy thôi, cũng hiểu vì . Người thì lỗ mãng nhưng lòng vẫn .”

Tĩnh Bảo đổi chủ đề: “Mẹ bảo tỷ giúp xem mắt cho Ngũ tỷ và Lục tỷ, nào hợp ?”

“Người thì kén chọn, gia cảnh phù hợp, gì dễ tìm đến thế!”

Hai vị tỷ tỷ cùng cha khác của Tĩnh Bảo thực đều xinh , nhưng cha vô dụng lỡ dở.

Gả thế gia thì đủ tư cách, dù cũng chỉ là thứ thất;

Nhà thấp hơn coi trọng, dù gì Tĩnh gia cũng là danh gia vọng tộc của phủ Lâm An.

Tuổi xuân của nữ tử ngắn ngủi, quá hai mươi mà lấy chồng thì ở phủ Lâm An gọi là “gái ế”.

Tuy Lục thị mấy quan tâm đến con riêng, nhưng trong nhà hai cô gái đến tuổi lấy chồng, thể diện bà cũng khó giữ.

Tĩnh Bảo thầm nghĩ, thì để Uông Tần Sinh cưới một trong hai tỷ tỷ .

nghĩ : thế thì Ngũ cô nương ?

Thôi quên , vẫn nên để cho Ngũ cô nương thì hơn!

“A Bảo, đại tỷ còn thêm việc buôn bán."

Tĩnh Bảo ngạc nhiên: “Lầu Ngoại Lâu còn thu hồi vốn mà?"

Tĩnh Nhược Tố : “Tỷ tính , cửa tiệm đó thuê giá , đến cuối năm là thu vốn . Bạc rỗi cứ để cũng uổng, nghĩ cách sinh thêm lời."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-105-to-binh-van.html.]

Tĩnh Bảo nàng chăm chú: “Có nhà họ Ngô xảy chuyện gì ?"

“Nhà họ Ngô thể chuyện gì chứ, đừng nghĩ vẩn vơ. Chỉ là mấy đứa nhỏ ngày một lớn, cần dùng tiền nhiều chỗ, tính dần cho chúng nó thôi."

“Được , để suy nghĩ kỹ. Đại tỷ, nhà xí, đợi chút."

Tĩnh Bảo rời khỏi phòng riêng, xuống hậu viện tầng một, lúc thấy Lục Hoài Kỳ đang vẩy hai tay ướt bước , nàng lập tức kéo áo , lôi sang một bên.

“Tiểu Thất, ngươi…"

“Suỵt!"

Tĩnh Thất hiệu giữ im lặng, hạ giọng: “Ta hỏi ngươi, dạo gần đây Ngô tỷ phu tìm đến ngươi ?"

Lục Hoài Kỳ ngạc nhiên: “Hắn tìm gì?"

“Thế gần đây chuyện gì ?"

“Không gì, chẳng qua là nạp thêm một tiểu thôi mà."

“Nạp tiểu ?"

Sắc mặt Tĩnh Thất tái : “Hắn dám nạp ? Là thế nào?"

Lục Hoài Kỳ gượng: “Nghe là đào kép, dáng dấp đoan chính, cũng yểu điệu, từng gặp !"

Lại là đào kép!

Tĩnh Bảo giận đến nỗi n.g.ự.c phập phồng: chẳng trách sắc mặt đại tỷ . Chồng rước đào kép về nhà, phụ nữ vui cho ?

Tên Ngô Thành Cương sống yên mấy ngày quên là ai !

Tĩnh Thất c.ắ.n môi: “Lát nữa ngươi tìm Ngô Thành Cương giùm , mời đến Tầm Phương Các xem hát!"

Lục Hoài Kỳ thấy nàng c.ắ.n môi đến in dấu, khổ: “Chỉ là một tiểu , Tiểu Thất ngươi cần gì …"

“Cần, cần, cần!"

Tĩnh Bảo tức tối: “Đàn ông đều tham lam, ăn trong bát, ngó trong nồi, đũa còn gắp thêm phì, là thứ chẳng gì!"

Lục Hoài Kỳ: …

“Sao gì?"

Lục Hoài Kỳ đảo mắt, giơ tay chỉ phía nàng…

“Ai ? Tỷ hả?"

Tĩnh Bảo , sững cách vài trượng, Cố Trường Bình đang lạnh lùng nàng.

Nếu là ngày thường, nàng nhất định sẽ nheo mắt vô tội lon ton chạy tới.

vẻ mặt âm trầm khó lường , nàng đành ngoan ngoãn cúi đầu, bộ dạng “ mắng thì cứ mắng, chịu mà”.

Lục Hoài Kỳ đau lòng, vội bước tới giải thích: “Cố đại nhân, Tiểu Thất với chỉ đang đùa thôi!"

Cố Trường Bình lạnh nhạt hai , ánh mắt sâu thẳm: “Đã đùa vẫn đến Quốc Tử Giám học?"

Lục Hoài Kỳ gượng : “Tiểu Thất định mai , hôm nay là tiễn biệt."

Cố Trường Bình: “Quốc Tử Giám xa tới mười vạn tám ngàn dặm ?"

Lục Hoài Kỳ nghẹn lời: …

Tĩnh Bảo đối thoại vài câu, hôm nay qua cửa nổi, vội xắn áo định quỳ xuống.

“Ta bảo ngươi quỳ ?"

“Ơ?"

Tĩnh Bảo ngẩng đầu, chằm chằm Cố Trường Bình, bĩu môi, tới mặt , uất ức chìa tay .

“Xin phạt ạ?"

Cố Trường Bình suýt bật vì tức.

Tên tiểu quỷ đúng là ranh ma, cố ý chìa cái tay khỏi bệnh , xem nhẫn tâm đ.á.n.h ?

“Ta sẽ đ.á.n.h ngươi ?"

Đã cho quỳ, chẳng chịu đánh…

Tĩnh Bảo bó tay: “Cố đại nhân, ngài thì tùy!"

 

Loading...