Ta Dựa Vào Mỹ Thực Thịnh Hành Thập Niên 80 - Chương 7: Hết lời ca ngợi món cháo thần tiên

Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:15:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoa Dạng đương nhiên xe đạp, nhưng xuống đôi chân ngắn ngủn và vòng n.g.ự.c phẳng lì của , cô khẽ thở dài một tiếng.

 

Cơ thể vẫn phát triển hết.

 

"Vậy thì..." Tâm trí cô chuyển động nhanh như chớp, nhanh tìm phương án giải quyết: "Để họ cả chở con , lát nữa sẽ đón ."

 

Trương Tuệ chần chừ: "Như e là ? Anh họ con liệu chịu ?"

 

"Thế chẳng lẽ để đống đồ ăn thiu hết ? Lãng phí lương thực sẽ trời đ.á.n.h đấy." Hoa Dạng gạt tay chạy ào sân. Anh họ cả ? Chạy mất ?

 

Một chiếc xe máy cày nổ máy xình xịch chạy tới, đỗ xịch cổng sân. Cậu thiếu niên xe vẫy tay gọi cô: "Để đưa hai con ."

 

Đôi mắt Hoa Dạng sáng rực lên. Thế thì còn gì bằng, hơn xe đạp gấp vạn : "Cảm ơn họ cả."

 

Ba cùng xúm vác nồi niêu xoong chảo lên xe máy cày. Hoa Dạng lấy một tấm vải ướt phủ lên thau mì, còn khéo léo lấy thêm đồ che chắn bên để ngụy trang.

 

Lên xe máy cày, Hoa Dạng lúc nãy còn tràn trề sinh lực bỗng chốc trở nên yếu ớt, ẻo lả tựa lòng Trương Tuệ, đôi mắt nhắm hờ, dáng vẻ như sắp ngất đến nơi.

 

Hoa Chí Hồng thấy mà khóe miệng giật giật. Cô em họ đúng là một nhân tài xuất chúng. Đã diễn giỏi còn lóc ỉ ôi, giả ngây giả dại xuất sắc, da mặt cũng thật dày.

 

Dọc đường , dân làng thấy cảnh chẳng ai mảy may nghi ngờ, ngược còn xúm hỏi han, tỏ vẻ vô cùng lo lắng.

 

Tốc độ của xe máy cày nhanh hơn xe đạp nhiều, chỉ chừng hai mươi phút , bọn họ mặt cổng lớn của nhà máy thép.

 

Bên ngoài cổng vài gian hàng bày bán, xếp thành một hàng dài. Thấy họ xuất hiện, những bán hàng đều lộ vẻ ngạc nhiên tột độ.

 

Lần đầu tiên họ thấy lái hẳn xe máy cày bán hàng rong.

 

Trương Tuệ tay chân lóng ngóng, vô cùng bỡ ngỡ, trong lòng cứ đ.á.n.h trống kêu liên hồi.

 

Kiếp , khi những buổi phát sóng trực tiếp về ẩm thực, để thu hút xem, Hoa Dạng tự xây dựng cho hình tượng đại tiểu thư xinh , thiện lương và hiền thục. Ngày nào cô cũng vắt óc suy nghĩ cách thu hút khán giả, nên việc diễn các loại vai đối với cô dễ như trở bàn tay.

 

Tố chất tâm lý của cô thực sự vô cùng vững vàng.

 

Vừa đến nơi, cô tự nhiên và dõng dạc phân công Hoa Chí Hồng và Trương Tuệ việc. Tấm ván gỗ trải ngay ngắn đuôi xe máy cày, nồi niêu xoong chảo bày biện chỉnh tề. Cô còn cẩn thận mang theo một chiếc ô, tìm một cây gậy buộc chặt tạo thành chiếc ô che nắng hảo, ăn đứt những sạp hàng phơi cái nắng gay gắt bên cạnh.

 

Cô bày các nguyên liệu mang theo . Hai loại thức ăn kèm xếp thành một hàng ngang. Thức ăn kèm ba sợi gồm giá đỗ, ớt xanh và củ cải thái sợi, màu sắc sặc sỡ, tươi tắn bắt mắt.

 

Thức ăn kèm xốt tương ớt là hỗn hợp đậu phụ khô, khoai tây và thịt heo thái hạt lựu. Cho dầu chảo đun nóng đổ đảo đều, nêm thêm nước tương, rượu nếp, ớt, đường và các gia vị khác, tạo nên một sắc màu óng ả rực rỡ, vô cùng hấp dẫn.

 

Chờ thêm một lát, nhà máy thép tan ca, công nhân lục tục tuôn ngoài.

 

Công nhân mới nhận lương, thấy những sạp hàng rong liền nổi hứng tìm chút đồ ăn ngon.

 

Món Hoa Dạng bán là mì lạnh, thứ mà chẳng mấy ai mặn mà vì chỉ cần mang về nhà luộc một nồi là xong.

 

Có ai sẵn sàng bỏ hai hào để mua một bát mì lạnh bình thường cơ chứ.

 

Gian hàng bán bánh bao bên cạnh buôn bán đắt khách. Trời nóng nực thế , mua vài cái bánh bao về là khỏi nấu bữa tối.

 

Thấy chẳng ai ngó ngàng tới hàng của , trong lòng Trương Tuệ hụt hẫng tột độ, thần sắc buồn bã ủ rũ.

 

Hoa Dạng hề hoang mang. Cô chậm rãi lấy hai chiếc bát inox, tay thoăn thoắt trộn hai bát mì lạnh, rưới thêm loại sốt bơ đậu phộng đặc chế, giấm và dầu mè của cô.

 

"Anh họ cả, cho món ăn kèm nào?"

 

Hoa Chí Hồng chút tò mò. Thấy cô em họ vẫn bình tĩnh như , cô đang ấp ủ chiêu trò gì đây: "Ba sợi ."

 

Hoa Dạng nhanh tay lẹ chân đưa bát mì lạnh ba sợi cho Hoa Chí Hồng, sang đang thấp thỏm lo âu: "Còn thì ạ?"

 

Trương Tuệ cau chặt mày, vẻ mặt lộ rõ sự ưu phiền: "Tiểu Dạng , bây giờ lúc ăn uống..."

 

Chưa kịp để bà hết câu, Hoa Dạng tự quyết định : "Vậy thì xốt tương ớt nhé."

 

Trương Tuệ vốn định từ chối, nhưng cầm bát lên, hương vị mỹ vị từng nếm thử ùa về, khiến bà bất giác gắp một đũa lên ăn thử. Sợi mì chạm đầu lưỡi, bà lập tức chinh phục . Đây là mì lạnh thêm bơ đậu phộng ? Ngon hơn cả trăm ! Cả vạn !

 

Bên , Hoa Chí Hồng cũng cúi gầm mặt, mải mê tận hưởng món ăn đến mức màng ngẩng lên, chẳng buồn một lời.

 

Thơm, quá thơm! Đây là đầu tiên ăn loại mì sợi ngon đến , khác biệt so với những sợi mì thông thường. Nó dai hơn, mượt hơn, độ đàn hồi cũng hơn hẳn.

 

Tất nhiên là khác , đây là sợi mì do chính tay Hoa Dạng nhào nặn cơ mà.

 

Hoa Dạng hờ hững liếc hai họ, dõng dạc cất tiếng rao: "Mì lạnh do chính tay hậu duệ ngự trù đây, Thái hậu ăn xong cũng khen ngon! Đi ngang qua xin đừng bỏ lỡ nhé, chỉ hai hào, hai hào thôi là thể thưởng thức món mì lạnh đẳng cấp như Thái hậu và Hoàng thượng. Cơ hội hiếm đây!"

 

Giọng của cô lảnh lót, nội dung vô cùng độc đáo, mới mẻ, lập tức thu hút sự chú ý của .

 

Một đàn ông trẻ tuổi sang, trong mắt đong đầy sự tò mò: "Tổ tiên nhà cháu là ngự trù thật ?"

 

Hoa Dạng híp mí gật đầu: " chú ạ. Chú đừng thấy món mì lạnh trông bình thường, thực ai ăn mới hương vị của nó tuyệt hảo đến mức nào. Cháu đảm bảo chú ăn một là sẽ ăn thêm. Chú một bát nhé?"

 

Người đàn ông trẻ tuổi hai đang xổm một bên ăn uống ngon lành đến quên cả hình tượng. Trông hấp dẫn quá, khiến cơn thèm ăn của trỗi dậy. Anh bèn lấy chiếc hộp cơm bằng thiếc của : "Vậy lấy cho chú một bát ăn thử xem ."

 

"Có ngay ạ." Hoa Dạng thoăn thoắt đơm cho một phần, gia giảm gia vị trực tiếp ngay tại chỗ, động tác mượt mà như nước chảy mây trôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-dua-vao-my-thuc-thinh-hanh-thap-nien-80/chuong-7-het-loi-ca-ngoi-mon-chao-than-tien.html.]

"Chú là vị khách mở hàng, cháu sẽ tặng thêm cho chú một ít thức ăn kèm. Cảm ơn chú chiếu cố, chúc chú sự như ý, gia đình hạnh phúc viên mãn."

 

Người đàn ông tươi roi rói khép miệng: "Cô bé dẻo miệng thật đấy."

 

Nghe những lời chúc tụng mát tai thế , dù mì dở một chút cũng chẳng thấy thiệt thòi gì.

 

Vốn định mang về nhà ăn vì bụng đang đói meo, nhưng Trương Tuệ và Hoa Chí Hồng ăn uống ngon miệng quá, kìm lòng bèn gắp một đũa ăn ngay tại chỗ. Mới c.ắ.n miếng đầu tiên, hương thơm đậm đà tràn ngập khoang miệng, vị ngon như rụng cả lông mày. Bơ đậu phộng trộn cùng mì lạnh quả thực là linh hồn của món ăn .

 

Sợi mì to dai sần sật, từng sợi tách rời rõ rệt mà khô cứng, độ mềm . Tỉ lệ pha chế nước sốt chuẩn xác vô cùng. Vị ngọt, ngọt thanh, mặn mòi bùng nổ trong khoang miệng. Sự tận hưởng về mặt vị giác khiến chẳng còn thiết nghĩ ngợi gì nữa, trong mắt chỉ còn bát mì lạnh, cứ thế ăn ngừng nghỉ.

 

Một cùng tò mò tột độ: "Tiểu Trương, mùi vị thế nào? Cậu đừng ăn như thế, cho một câu ."

 

Món ngon đang bày ngay mắt, ai còn tâm trí chuyện? Miệng Tiểu Trương nhồi đầy ắp mì sợi, cảm giác như cả cơ thể đang thăng hoa.

 

Vài lanh lợi nắm bắt tình hình, vội vàng rút tiền mua ngay một phần, mua xong hấp tấp ăn ngay. Chỉ ăn một miếng thôi là coi như xong đời, thể dừng .

 

Một đám đông tụ tập ven đường điên cuồng xì xụp ăn mì sợi, biểu cảm của ai nấy đều vô cùng say sưa, như thể Trư Bát Giới đang nếm quả nhân sâm .

 

Cảnh tượng thu hút sự chú ý của vô công nhân. Cảnh ăn uống ngon mắt như thì ai mà cưỡng ? Gen đam mê ăn uống của dân Hoa Quốc trỗi dậy, tranh rút tiền mua. Chỉ trong một thời gian ngắn, bộ mì lạnh vét sạch sành sanh.

 

Hoa Dạng thong thả, điềm tĩnh múc mì, thu tiền, thao tác diễn trơn tru, liền mạch.

 

Tiểu Trương ăn xong một phần, mua thêm một phần nữa mang về cho nhà. Nào ngờ, lúc chen chân còn chẳng lọt. Anh trơ mắt nồi mì vét cạn, tức đến mức trợn trừng cả mắt.

 

Những chậm chân hụt hẫng buông những tiếng thở dài ảo não, tựa như đ.á.n.h rơi mất một trăm triệu.

 

Hoa Dạng dọn dẹp thau nhựa , bảo xách một phích đựng cơm . Cô tươi rạng rỡ mở nắp phích: "Các chú ơi, vẫn còn món cháo thịt nạc hột vịt bắc thảo nữa đây ạ. Đây cũng là món gia truyền của nhà cháu, ai ăn cũng đều khen ngon. Giá trị dinh dưỡng cao, giải nhiệt, bồi bổ tỳ vị, cường tráng cơ thể..."

 

Chưa đợi cô quảng cáo xong, Tiểu Trương dứt khoát đưa chiếc hộp cơm : "Lấy cho chú một phần."

 

Anh vô cùng tin tưởng tay nghề của sạp đồ ăn !

 

Nhìn bát cháo bốc khói thơm lừng, nhịn nuốt nước bọt, húp thử một hớp nhỏ. Đứng mỹ thực, mất khả năng kháng cự.

 

Đột nhiên, mắt sáng lên. Anh lôi trong túi một chiếc bát tráng men: "Chú mua thêm một phần nữa, , hai phần ."

 

Lần rút kinh nghiệm, nhanh tay chớp lấy thời cơ, kẻo lỡ mất thì tiếc hùi hụi.

 

Ở nhà còn cha , chị em, mua ít thì lấy đủ chia.

 

Mấy năm còn chịu cảnh thiếu ăn thiếu mặc, khiến ngày nay mang trong niềm đam mê cuồng nhiệt với ẩm thực. Chỉ cần chút tiền dư dả, trong cảnh cuộc sống tạm , ai cũng sẵn sàng chi tiền để tìm kiếm những món ăn ngon.

 

Mọi từng thấy món cháo thịt nạc hột vịt bắc thảo bao giờ nên cảm thấy vô cùng tò mò: "Tiểu Trương, mùi vị thế nào ?"

 

Tiểu Trương ước gì thể tâng bốc tài nghệ nấu nướng lên tận mây xanh. Thực sự là tuyệt cú mèo! "Cháo thần tiên! Chỉ một từ để diễn tả: Đỉnh! Quá tuyệt vời! hổ danh hậu duệ ngự trù. Cô bé ơi, ngày mai cháu bán nữa ? Chú mua mì lạnh."

 

Hôm nay ăn vẫn thỏa cơn thèm! Hương vị đó đọng mãi phai.

 

Các bạn có thể nghe truyện trên Youtube Họa Âm Các nếu bận nhé.

"Dạ ạ, nhất định cháu sẽ đến." Nụ của Hoa Dạng ngọt ngào, khiến ai thấy cũng thấy dễ chịu.

 

Món cháo ca ngợi lên tận mây xanh như lập tức tranh giành mua sạch.

 

Miệng Hoa Dạng tía lia, tay cũng thoăn thoắt ngừng nghỉ. Mọi việc diễn vô cùng ngăn nắp, múc cháo và thu tiền đều trơn tru, một ba việc cùng lúc, thật là đỉnh cao.

 

Trương Tuệ ngẩn ngơ . Đây thực sự là đứa con gái do bà sinh ? Sao nó thông minh lanh lợi đến thế?

 

Bà liếc mắt thùng đựng tiền, hai mắt đờ . Tiền, nhiều tiền!

 

Hoa Chí Hồng ăn uống no nê, cơ thể và tinh thần đều thỏa mãn đến tột độ, gì cũng thấy thuận mắt.

 

Đặc biệt là với Hoa Dạng. Chỉ riêng tài nấu nướng thôi cũng đáng để tạo mối quan hệ .

 

Vấn đề là, từ đến nay từng ai tài nấu ăn của cô giỏi đến . Cô học ở nhỉ?

 

"Thiên phú dị bẩm thôi. Có những học hành giỏi, học một hiểu mười; những khéo tay, đan len thì mẫu mã nào cũng . Còn em thì ? Vị giác của em cực nhạy bén, chỉ cần nếm qua một ngay thành phần, thế nào mới vị ngon."

 

Nghe Hoa Dạng trả lời, Hoa Chí Hồng mới giật nhận nãy giờ mải suy nghĩ nên buột miệng hỏi thành lời.

 

cũng lý.

 

Anh ý định kéo gần cách với cô, lúc bắt đầu cũng muộn. Anh trêu ghẹo: "Cô em họ nhỏ , tài nghệ lớn nhất của em là đóng kịch đấy."

 

Quá giỏi ngụy trang! Anh lừa suốt mười mấy năm ròng. Còn tưởng cô chỉ là một bé gái vô cùng bình thường, chẳng gì nổi trội cơ đấy.

 

Hoa Dạng nghiêm túc gật gù: "Ồ, em còn tưởng đây là kỹ năng gia truyền của Hoa gia cơ. Bác Cả diễn, Hoa Vũ diễn, diễn, em cũng diễn, tất cả chúng đều là bậc thầy diễn xuất cả mà."

 

Bác Cả mặt luôn thể hiện sự công bằng vô tư, thích giúp đỡ khác, là một đội trưởng gương mẫu ai ai cũng khen ngợi. đằng lưng thì...

 

Hoa Chí Hồng: "..."

 

Luôn cảm thấy chỗ nào đó sai sai!

 

(Lời tác giả: Đã kiếm thùng vàng đầu tiên!)

 

 

Loading...