Ta Dựa Vào Mỹ Thực Thịnh Hành Thập Niên 80 - Chương 5: Cháo thịt nạc trứng bắc thảo và bánh bao nhân củ cải miến
Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:15:32
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì trời quá nóng nực nên đêm qua Hoa Dạng ngủ chẳng ngon giấc, cứ trằn trọc lăn qua lộn giường, mãi đến gần sáng mới một lúc.
Khi cô thức dậy, mặt trời lên cao chót vót, trong nhà còn một bóng .
Những khác cũng chẳng nhà. Đang mùa thu hoạch bận rộn, dù thuê thì cũng chẳng thể phó mặc hết việc , ngay cả ông bà nội Hoa cũng đồng.
Riêng hai chị em Hoa Vũ thì túc trực ở tiệm tạp hóa tại trụ sở đội sản xuất. Hoa Chí Cường vốn bản tính ham chơi, yên một chỗ, thường xuyên lẻn ngoài chơi, nên Hoa Vũ đành canh chừng cửa hàng rời nửa bước.
Không ai quấy rầy, Hoa Dạng cảm thấy vô cùng thoải mái. Cô một bộ quần áo sạch sẽ, tết gọn mái tóc khô xơ vàng vọt thành bím. Bữa sáng của cô là hai quả trứng luộc và một bát cháo trắng mà bà Trương Tuệ cố ý phần .
Cô lục tìm một chiếc nón lá rách tươm đội lên đầu hăm hở bước khỏi nhà.
Cô đến tiệm tạp hóa ở trụ sở đội sản xuất mà quyết định thẳng lên thị trấn.
Vận may của cô cũng tồi, gặp chú Hai Vương trong làng đang đạp xe lên thị trấn mua đồ, thế là cô xin nhờ một đoạn.
Chú Hai Vương là một thanh niên trẻ tuổi, vẫn lập gia đình. Chú một trai đang tòng quân, thường xuyên gửi tiền về nhà phụ giúp gia đình, nên gia cảnh Vương gia cũng khấm khá hơn mặt bằng chung đôi chút.
Ít nhất thì, Vương gia cũng là một trong ít những hộ gia đình trong làng sở hữu một chiếc xe đạp. Thời buổi , xe đạp vẫn coi là một món đồ quý giá hiếm .
Trên đường , Hoa Dạng bắt chuyện vô cùng nhiệt tình và thu thập ít thông tin hữu ích. Chú Hai Vương là cởi mở, chuyện làng xóm trong phạm vi trăm dặm chú đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Khi sắp sửa tiến thị trấn nhỏ, Hoa Dạng thấy một nhà máy thấp thoáng phía xa, liền tò mò hỏi: "Chú Hai Vương ơi, đó là nhà máy thép mà chú nhắc tới ? Nhà máy ăn khấm khá nhất vùng ạ?"
Giọng điệu chú Hai Vương mang theo chút ghen tị: " đấy cháu, công nhân ở đó đông lắm, gần 500 cơ, nhưng đa phần đều là nhân viên thời vụ thôi."
Sở hữu một công việc định mang biên chế nhà nước là ước mơ đổi đời đối với bao nông dân, chẳng chịu cảnh dãi nắng dầm mưa, mỗi tháng thu nhập đều đặn.
Ai cũng chen chân một đơn vị nhà nước như , nhưng đối với những nông dân chân lấm tay bùn thì chuyện đó quả là khó như lên trời.
Hoa Dạng như một đứa trẻ tò mò khám phá thế giới, thấy cái gì cũng thắc mắc hỏi han: "Lương của họ cao chú?"
Cô bé thể hiện dáng vẻ ngây thơ, hoạt bát nên chú Hai Vương chẳng mảy may nghi ngờ gì: "Cao chứ, tất nhiên là cao . Đơn vị nhà nước mà, nhân viên chính thức kiếm tới 50-60 đồng một tháng đấy."
Khi ngang qua cổng nhà máy, Hoa Dạng chợt ồ lên kinh ngạc. Ở đó đến hai sạp hàng rong, một sạp bán bánh bao, sạp thì bán cơm hộp.
Chà, cũng đấy chứ. Bất cứ nơi nào cũng những con mang tầm xa trông rộng.
"Chú Hai Vương, họ bày bán ở cổng nhà máy thế thì bán ạ?"
Chú Hai Vương liếc qua, khẽ lắc đầu: "Cái thì khó lắm, còn xem hương vị thế nào, rẻ và no bụng nữa."
Khóe môi Hoa Dạng khẽ nhếch lên: "Chú Hai Vương am hiểu nhiều chuyện thật đấy."
Chú Hai Vương thì tít mắt. Cô bé Hoa gia khéo ăn khéo thật. Người cứ khen Hoa Vũ thế thế nọ, nhưng xem con bé cũng chẳng kém cạnh chút nào.
Hai chú cháu chia tay cửa bưu điện, hẹn một tiếng sẽ gặp ở chính chỗ .
Hoa Dạng hai lời, thẳng một mạch đến Hợp tác xã mua bán của thị trấn. Ở đây bán đủ thứ đời, từ mắm muối tương giấm cho đến t.h.u.ố.c lá, diêm, gia vị các loại. Mua đồ ở đây tem phiếu, nhưng bù giá cả rẻ.
Còn các tiệm tạp hóa tư nhân thì cần tem phiếu, nhưng giá cả nhỉnh hơn đôi chút.
Thời điểm hiện tại đang là giai đoạn giao thời giữa cái cũ và cái mới. Lác đác đó đây bắt đầu xuất hiện những hộ kinh doanh cá thể, nhưng lượng nhiều, tư duy của đại đa vẫn kịp chuyển đổi.
Cũng chính vì lý do đó, những tiên phong buôn bán từ sớm mới cơ hội phất lên giàu.
Hoa Dạng mua mười mấy cân bột mì, mua thêm ít gia vị, nhưng tìm đỏ mắt cũng chẳng thấy thứ bơ đậu phộng mà cô cần nhất. Nếu thật sự mua , lẽ cô đành tự tay lấy .
Cô rẽ một tiệm tạp hóa tư nhân để hỏi thử. Ông chủ béo ịch lôi từ trong góc tủ hai lọ bơ đậu phộng, hớn hở đưa cho cô.
Đây là thứ hàng mà ông trót nhập nhầm, tưởng chừng như ế ẩm ai thèm ngó ngàng tới. Người dân ở đây vốn thói quen ăn bơ đậu phộng, nấu ăn thường ngày cũng hạn chế dùng dầu mỡ.
Hoa Dạng thở phào nhẹ nhõm, cô mua thêm dầu ăn, dầu mè, giấm, các loại gia vị nêm nếm, và sắm luôn một chiếc phích đựng cơm giữ nhiệt.
Hàng hóa ở đây đa dạng hơn hẳn Hợp tác xã, chỉ điều giá chát.
Các bạn có thể nghe truyện trên Youtube Họa Âm Các nếu bận nhé.
Điểm dừng chân cuối cùng của cô là khu chợ quê thị trấn. Đây là nơi những nông dân tự phát họp , đem những nông sản tự trồng mang trao đổi lấy tiền.
Cô dạo quanh một vòng, nhận thấy mặt hàng bày bán nhiều nhất là trứng gà, rau củ và lương thực.
Lục lọi trong một góc chợ, cô tìm thấy một mớ giá đỗ bèn mua luôn một bó to, thứ là rẻ nhất. Cô mua thêm chút đậu phụ và đậu phụ khô. Ô kìa, cả trứng bắc thảo nữa , mua luôn mười mấy quả.
Tiếc là cô chợ muộn nên chỉ mua một miếng thịt nạc nhỏ xíu.
Lúc cô xách lỉnh kỉnh đồ đạc cửa bưu điện, chú Hai Vương đợi sẵn ở đó. Nhìn thấy cô khệ nệ xách theo một đống đồ, chú giật nảy : "Sao cháu mua nhiều đồ thế?"
Hoa Dạng đành tùy tiện bịa một lý do: "Mẹ cháu bảo mua đấy ạ. Dạo bận quá phân ."
Chú Hai Vương thế thì gãi đầu khó hiểu: "Nhà cháu mở tiệm tạp hóa cơ mà? Cớ lặn lội lên tận thị trấn để mua?"
"Đó là nhà cháu, là nhà bác Hai ạ. Nhà cháu ở riêng ." Hoa Dạng một biểu cảm tinh tế mang hàm ý sâu xa: "Tính khí của bác gái Hai nhà cháu chú cũng đấy. Để tránh phiền phức, nhà cháu thà chịu khó xa một chuyến còn hơn."
Chú Hai Vương vốn là thạo tin tức nên đương nhiên Cảnh Thục Phương là keo kiệt, thích chiếm đồ rẻ. Hồi phân chia tài sản, bà là ầm ĩ nhất.
Sau khi ở riêng, nhà bác Hai mở tiệm tạp hóa, cuộc sống dần trở nên khá giả. Nhìn kiểu gì cũng thấy đó là những con lắm mưu nhiều kế, giỏi toan tính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-dua-vao-my-thuc-thinh-hanh-thap-nien-80/chuong-5-chao-thit-nac-trung-bac-thao-va-banh-bao-nhan-cu-cai-mien.html.]
Còn nhà Ba thì hiền lành giành giật, nên hồi chia tài sản thiệt thòi nhiều nhất.
Nghĩ , chú khỏi chép miệng đồng tình, phụ giúp Hoa Dạng sắp xếp đồ đạc lên xe cẩn thận.
Về đến nhà thì mặt trời bóng. Hoa Dạng rửa mặt qua loa bắt tay ngay việc. Việc đầu tiên là vo gạo nấu cháo, vặn lửa thật to cho mau nhừ.
Cô múc một bát bột mì lớn, thêm nước, đập trứng gà, cho thêm chút xíu muối, dùng sức nhào bột cho đến khi bột tạo thành một khối tròn mịn màng, dẻo dai. Cô để khối bột sang một bên ủ trong nửa tiếng.
Cô chạy vườn rau nhổ vài củ cải, rửa sạch sẽ thái thành những sợi mảnh như tăm. Cô rắc chút muối lên củ cải thái sợi, trộn đều lên để đó cho bớt nước.
Lục lọi trong góc tủ, cô tìm một nắm miến rong, liền đem ngâm nước cho mềm cắt nhỏ, nêm nếm gia vị. Vì thích ăn cay nên cô cho thêm chút sa tế để dậy mùi, cho thêm dầu ăn và nước tương.
Động tác của cô thoăn thoắt, đôi tay thoăn thoắt như múa. Trên trán cô lấm tấm những giọt mồ hôi bằng hạt đậu.
Thời tiết hôm nay quá đỗi oi bức, mới hoạt động tay chân một chút mà mồ hôi ướt đẫm áo.
Lúc , phần củ cải ngâm muối vắt khá nhiều nước. Cô dùng sức vắt kiệt phần nước thừa, đem trộn chung với miến để nhân bánh.
Cô chọc ngón tay khối bột kiểm tra. Ừm, bột nở đủ độ . Cô chia nhỏ khối bột thành từng viên tròn, dùng cán cán mỏng vỏ bánh, nhồi nhân trộn sẵn khéo léo nặn thành từng chiếc bánh bao. Những chiếc bánh kích cỡ đều tăm tắp, nếp gấp tinh xảo vô cùng, tựa như một tác phẩm nghệ thuật.
Bắc nồi nước lạnh lên bếp để hấp bánh. Ở nồi bên cạnh, mùi thơm quyến rũ bắt đầu tỏa ngào ngạt. Cô mở vung, những hạt gạo nở bung mềm nhuyễn, nước cháo sánh mịn. Cô lượt trút phần thịt nạc băm ướp gia vị và trứng bắc thảo thái hạt lựu nồi cháo. Tay cô khuấy đều liên tục, mùi thơm của thức ăn ngày càng nồng đậm. Khi cháo sắp chín, cô cho nốt phần rau xanh thái nhỏ , đun thêm một phút nữa nêm nếm chút muối cho miệng.
Thế là xong nồi cháo thịt nạc trứng bắc thảo tuyệt hảo! Khắp căn phòng lan tỏa mùi thơm nức mũi. Cô nhịn múc một bát nhỏ nếm thử. Ngon đến mức tưởng chừng như thể nuốt luôn cả lưỡi! Vị cháo trơn tuột, đặc sánh, tan ngay trong miệng. Trứng bắc thảo bùi bùi hề chút mùi tanh, thịt băm nhừ hòa quyện trong cháo, quả thực là cực phẩm!
Cánh cửa khép hờ bỗng xô , một thiếu niên khuôn mặt tròn trịa lao . Cậu ngay lập tức mùi thơm quyến rũ đ.á.n.h gục, hít lấy hít để:
"Tiểu Dạng? Có mỗi em ở nhà thôi ? Là em nấu cơm đấy ? Sao thơm đến mức ?"
Theo sát phía là một thiếu niên cao gầy, ánh mắt sâu thẳm tĩnh lặng như nước.
Họ chính là hai em trai nhà bác cả Hoa gia: Hoa Chí Hồng và Hoa Chí Vĩ. Bọn họ mới bắt đầu kỳ nghỉ hè, hối hả đường suốt cả buổi sáng mới về đến nhà. Vừa bước chân sân mùi hương thức ăn ngào ngạt dẫn dụ.
Hoa Dạng khẽ nhíu mày. Người trong cái sân dường như chẳng ai thói quen gõ cửa, cứ thích là .
Khoảng cách tuổi tác giữa cô và hai họ khá lớn, chẳng mấy thiết, nên cô chỉ hờ hững liếc một cái, tiện miệng chào hỏi lấy lệ một câu, tiếp tục xì xụp bát cháo của .
Hoa Chí Vĩ trân trân bát cháo tay Hoa Dạng, cái bụng đói meo bắt đầu réo lên sùng sục, nước miếng ứa ròng ròng.
"Tiểu Dạng, cho một bát ."
Chẳng là cháo gì, nhưng mùi vị tỏa đúng là thơm điếc mũi.
Hoa Dạng giờ luôn giữ vững nguyên tắc bảo vệ đồ ăn của . Huống hồ cảnh gia đình hiện tại đang khó khăn, càng cần chắt bóp chi tiêu, bữa nào cũng tính toán kỹ lưỡng: "Anh họ , chúng dường như thiết đến mức thể chia sẻ đồ ăn cho nhỉ."
Họ bao giờ cho cô đồ ăn ngon, cũng chẳng bao giờ quan tâm chăm sóc cô. Đối với cô mà , họ chẳng khác gì những dưng nước lã.
Hoa Chí Vĩ sững một lát, theo bản năng đầu cả. Ánh mắt Hoa Chí Hồng hiện lên một tia dò xét. Đây là đầu tiên thực sự để mắt đến cô em họ bé nhỏ .
Hoa Dạng cũng chẳng ngại ngần ánh mắt dò xét . Thân thể là của cô, gì mà sợ hãi?
Nồi bánh bao bếp phát những tiếng lục bục, lục bục. Cô lật nắp vung lên. Hơi nóng tỏa nghi ngút mang theo những chiếc bánh bao trắng trẻo, mập mạp, trông vô cùng hấp dẫn.
Cô gắp một chiếc bánh bao nhân củ cải miến ăn thử. Vị nhân mặn mà, tươi ngon, độ ngon miệng chẳng hề thua kém bất kỳ loại bánh bao nhân thịt nào. Vỏ bánh xốp mềm, dai thơm. Cô nhắm nghiền mắt , vẻ mặt tận hưởng niềm hạnh phúc tột độ.
Tiếng nuốt nước bọt "ực ực" vang lên liên hồi. Hoa Dạng đưa mắt sang, chỉ thấy khuôn mặt Hoa Chí Vĩ đỏ bừng lên vì hổ và lúng túng.
Dù thì cũng ở riêng , cũng tiện mặt dày cướp cơm của nhà em họ.
Bất thình lình, một cuốn sổ tay bìa đen đưa tới mặt cô. Chàng thiếu niên khẽ nhoẻn miệng , ánh mắt chan chứa ý : "Cuốn sổ mới mua, tặng cho em đấy."
Hoa Dạng nhướng mày. Anh họ cả quả là điều. Cô thoải mái nhận lấy cuốn sổ, đầu múc hai bát cháo thịt nạc trứng bắc thảo bưng .
Hoa Chí Vĩ vội vàng bưng bát húp lấy húp để. Đôi mắt lập tức trố tròn, hệt như chứng kiến một điều kỳ diệu tưởng. Thế ... thể ngon đến mức cơ chứ?
Ngay đó, chẳng thèm dùng thìa nữa mà trực tiếp bê nguyên bát húp sồn sột, ăn như rồng cuốn, gió cuốn mây tan.
So với em, cách ăn của Hoa Chí Hồng phần từ tốn và nhã nhặn hơn, nhưng tốc độ cũng chẳng hề kém cạnh. Đôi mắt híp , vẻ mặt lộ rõ sự thỏa mãn vô bờ bến.
Hoa Chí Vĩ l.i.ế.m sạch sành sanh cả những giọt cháo cuối cùng dính đáy bát. Đây là bát cháo tuyệt hảo nhất mà từng ăn trong đời. Ngon đến mức tưởng chừng như nuốt luôn cả lưỡi bụng.
Cháo ninh nhừ tơi mềm. Chẳng cô em họ nêm nếm thứ gia vị gì, nhưng hương vị đặc biệt tươi mới và đậm đà, khiến ăn là thể dừng . Húp cạn một bát, dày nóng ran, cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể.
Cậu lấy tay quệt mép: "Anh xin tuyên bố, từ hôm nay trở , chúng chính là em ruột thịt khác cha khác ."
Hoa Dạng suýt chút nữa thì sặc cháo. Anh họ hai , khờ khạo ngốc nghếch thế , cha ?
Hoa Chí Vĩ ăn vẫn cơn thèm, liền nhe răng nịnh nọt với Hoa Dạng: "Em gái nhỏ , cho thêm một bát cháo với hai cái bánh bao nữa ."
Đấy, xưng hô bằng "em gái nhỏ" luôn cơ đấy, thiết cứ như ruột thịt .
Hoa Dạng chỉ lắc đầu ngao ngán. Nói trắng thì cũng chỉ là ăn chực mà thôi, tất cả đều là bài vở cả!