Ta Dựa Vào Mỹ Thực Thịnh Hành Thập Niên 80 - Chương 3: Chị ruột chẳng bằng một miếng cơm chiên
Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:15:30
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Thục Phương thể tin nổi đứa cháu gái ngày thường lầm lì, cạy miệng cũng một câu nay dám buông lời sắc mỏng như thế. Thế là phản chắc?
"Cái con ranh con , mày đang hươu vượn cái gì đấy?"
Bà càng nghĩ càng sôi máu, cảm thấy một con nhóc vắt mũi sạch tát thẳng mặt: "Chú ba, thím ba, hai dạy dỗ con cái kiểu gì thế hả? Thật là thể thống gì nữa."
Hoa Quốc Khánh cau chặt mày, vẻ mặt lộ rõ sự hài lòng: "Tiểu Dạng, mau xin bác hai con."
Quan niệm giáo d.ụ.c con cái của nhiều bậc cha ở nước là: Bất luận đúng sai, việc đầu tiên là bắt con nhận .
Dù cho đứa trẻ xuất sắc đến , trong lòng cha tự hào nhường nào, thì ngoài miệng vẫn luôn dùng những lời lẽ hạ thấp để răn đe.
Hoa Dạng vô cùng ác cảm với phương pháp giáo d.ụ.c kiểu . Cô sầm mặt , đanh giọng đáp: "Bác hai, con do bác đẻ thì bác lo mà dạy dỗ cho , đừng tí là vác mặt sang nhà khác xin xỏ miếng ăn. Còn con nhà khác, bác bớt lo chuyện bao đồng ."
Thích thò tay can thiệp chuyện nhà khác thì ghét là đúng . Trưởng bối thì cư xử cho dáng trưởng bối, như mới mong bề kính trọng chứ.
Mọi trong Hoa gia đều sửng sốt đến câm nín. Con bé hôm nay ? Cứ như biến thành một khác, sắc sảo và ngoa ngoắt đến lạ thường.
lúc , một bóng từ bất thình lình xuất hiện, dùng giọng điệu đầy vẻ chính nghĩa mà khiển trách: "Em họ , em ở trường kích động, về nhà liền kiếm cớ trút giận lên nhà, thế là nhé."
Đó là một thiếu nữ mái tóc đen dài xõa thẳng, làn da trắng trẻo, diện một chiếc váy hoa nhí màu xanh lục, dáng vẻ trông vô cùng thanh thuần và xinh xắn.
Đây chính là Hoa Vũ - cô tiểu thư cành vàng lá ngọc của nhà bác hai, gặp thích, đồng thời cũng là chị họ của Hoa Dạng. Cô lớn hơn Hoa Dạng một tuổi, lẽ học lớp 7, nhưng hồi nhỏ vì phụ giúp gia đình trông em trai nên học muộn một năm.
Vì , cả ba đứa trẻ Hoa gia đều học cùng một khối. Hoa Dạng học một lớp, còn hai chị em nhà bác hai học chung một lớp, ngày ngày cùng học cùng về.
Trước mặt ngoài, Hoa Vũ lúc nào cũng sắm vai một chị gái dịu dàng, hiền thảo, khiến ai nấy đều xuýt xoa khen ngợi. Thế nhưng, ở lưng, cô dùng đủ cách để chà đạp, khinh miệt và chèn ép Hoa Dạng.
Tóm , đây chính là một cô nàng "miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm". Tuy tuổi còn nhỏ nhưng tâm tư cực kỳ thâm sâu khó lường.
Trương Tuệ vốn dĩ bản tính yếu đuối, nhưng hết mực yêu thương đứa con gái duy nhất của . Nghe những lời đó, lòng bà bỗng chốc quặn thắt : "Bị kích động ? Đã xảy chuyện gì ? Tiểu Vũ, cháu mau ."
Hoa Quốc Khánh cũng tỏ vẻ căng thẳng kém. Dù hắt hủi thế nào nữa, thì đó vẫn là cốt nhục do chính ông dứt ruột sinh cơ mà.
Hoa Vũ khẽ thở dài thườn thượt, vẻ kinh ngạc tột độ: "Chú ba, thím ba, hai vẫn chuyện gì ? Em họ hôm nay bắt quả tang gian lận trong giờ thi đấy ạ..."
Trương Tuệ giận xót xa, bà khẽ đập nhẹ lưng Hoa Dạng: "Cái gì? Tiểu Dạng, con hồ đồ đến mức hả? Thi thì thôi, cha cũng mong đợi con ông nọ bà gì , con ơi là con, haiz."
Bà giận con nên , nhưng lực đ.á.n.h nhẹ như phủi bụi.
Hoa Vũ đảo mắt một vòng, dùng giọng điệu bề vẻ đạo mạo dạy dỗ: "Em họ , học kém , nhưng đạo đức suy đồi, nhân phẩm thấp kém thì sẽ đời phỉ nhổ đấy. Cả chị và Chí Cường đều vạ lây, học mà cứ chỉ trỏ bàn tán lưng..."
Cô vẻ một chị lớn đang giáo huấn em nhỏ, từng câu từng chữ đều vô cùng chói tai khó .
Hoa Dạng cô chằm chằm, ấn tượng đầu tiên về cô chị họ tồi tệ đến mức thể tồi tệ hơn.
Sự ác ý dâng trào mạnh mẽ rốt cuộc là vì cái gì? Chẳng là chị em họ ? Trong ký ức của thể , hai cũng thù hằn sâu nặng gì.
Cô linh cảm chuyện chắc chắn hề đơn giản như .
Cảnh Thục Phương xong thì nổi trận lôi đình: "Cái gì? Mày còn liên lụy đến Tiểu Vũ và Chí Cường nhà tao á? Cái đồ phá hoại gia phong, mất mặt hổ ..."
Một giọng lanh lảnh chợt vang lên cắt ngang: "Anh họ Chí Cường ơi, ăn cơm chiên trứng ?"
Hoa Chí Cường chằm chằm bát cơm chiên trứng, nước bọt ứa ngừng, gật đầu lia lịa: "Muốn."
Hoa Dạng lấy một chiếc thìa nhỏ, xúc một thìa cơm chiên, khóe môi khẽ nhếch lên: "Vậy hãy cho , em gian lận ? Phải thật đấy nhé, nếu thì một hạt cơm thừa cũng ."
Cô dứt lời, Hoa Chí Cường vội vàng lắc đầu quầy quậy: "Không , thầy hiệu trưởng tuyên bố trường là em hề gian lận."
Hoa Dạng cong mắt híp mí, ý lan tỏa khắp khuôn mặt: "Tốt lắm, thưởng cho một miếng."
Hoa Chí Cường giật lấy chiếc thìa, nhét gọn thìa cơm miệng. Đôi mắt nhóc lập tức trợn tròn. Hương vị đậm đà lan tỏa trong khoang miệng. A a a, ngon quá mất!
Thảo nào thơm nức mũi đến thế. Cơm nhai miệng vị mặn mặn ngọt ngọt, từng hạt cơm mềm dẻo bao bọc bởi lớp trứng vàng ươm, quyện cùng vị thanh mát của dưa chuột và vị ngọt của cà rốt, tạo nên một kết cấu vô cùng phong phú và hấp dẫn.
Đến cả món cà rốt mà ghét cay ghét đắng nhất cũng trở nên ngon tuyệt cú mèo.
Nhìn dáng vẻ say sưa tận hưởng của em trai, Hoa Vũ giữ nổi bình tĩnh: Bộ ăn cơm chiên trứng bao giờ ? Có thấy mất mặt cơ chứ?
Cảnh Thục Phương khẽ cau mày, bà cũng cảm thấy biểu cảm của con trai quá: "Thế rốt cuộc chuyện là ? Chí Cường, con giải thích rõ ràng cho xem nào."
Hoa Chí Cường lúc trong đầu chỉ đồ ăn, tỏ vẻ mất kiên nhẫn mặt: "Chắc là chị hiểu nhầm, hoặc là hết câu chuyện . Dù thì con cũng thừa Tiểu Dạng hề gian lận."
Mọi ngơ ngác . Không gian lận ư? Vậy thì Hoa Vũ hớt hải chạy sang đây những lời bịa đặt là ý gì?
Hoa Dạng chằm chằm Hoa Vũ, càng càng cảm thấy cô vấn đề. Trông ánh mắt đó giống ánh mắt của một đứa trẻ mười mấy tuổi chút nào.
Cô buột miệng bóng gió để thăm dò: "Chị họ , chị thật sự chuyện thầy hiệu trưởng minh oan cho em ? Ngay cả họ cũng , thì gì lý nào chị chứ. Em nghi ngờ chị cố tình , chị hãm hại em! Muốn hủy hoại danh tiếng của em!"
Lời thốt , bầu khí lập tức đổi. Sắc mặt Hoa Vũ biến sắc, lộ rõ vẻ khó tin.
Cảnh Thục Phương nhảy cẫng lên, gầm gào giận dữ: "Mày ăn xằng bậy gì thế hả? Tiểu Vũ năm nào cũng đầu khối, thành tích học tập xuất sắc ai mà chẳng khen ngợi. Nó lý do gì để hại mày chứ? Mày thì cái giá trị gì để nó hãm hại? Rõ ràng là mày vấn đề, chắc chắn là mày gian lận . Chí Cường ..."
Bà đảo mắt liên hồi, cố tìm một lý do bao biện: "Chắc là chị mày thấy mày đáng thương nên mới định bao che cho mày đấy. Chú ba, thím ba, hai nuôi dạy cái thể loại gì thế ? mách ông bà nội mới ."
Bà vốn chỉ định dọa dẫm trẻ con thôi, nhưng Hoa Quốc Khánh thì hoảng hốt thực sự: "Tiểu Dạng, con cư xử như thế? Bình thường cha dạy con thế nào hả?"
Hoa Dạng thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt họ lấy một cái: "Chị họ, em cho chị một cơ hội cuối cùng, rốt cuộc em gian lận ?"
Ánh mắt Hoa Vũ tối sầm , trông phần đáng sợ: "Em ."
Các bạn có thể nghe truyện trên Youtube Họa Âm Các nếu bận nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-dua-vao-my-thuc-thinh-hanh-thap-nien-80/chuong-3-chi-ruot-chang-bang-mot-mieng-com-chien.html.]
Đến nước mà vẫn còn cố cãi chày cãi cối, đây rõ ràng là vấn đề về nhân phẩm . Hoa Dạng cuối cùng cũng dám chắc chắn rằng bà chị họ đang cố tình nhắm , hố đây mà.
Sự ác ý là ảo giác, nhưng rốt cuộc lý do là gì mới chứ?
Cô kịp phản ứng thì Hoa Chí Cường bên cạnh nhảy dựng lên bênh vực: "Chị, chị thể nhắm mắt dối trắng trợn như thế? Có vì Tiểu Dạng thi điểm cao hơn chị nên chị đ.â.m ghen tị ? Tính cách như là nhé."
Nhận ngay một đòn chí mạng từ em trai ruột, Hoa Vũ tức đến méo cả miệng: "Em bớt ăn hàm hồ , điểm thi còn công bố, chị thi kém hơn nó? Chí Cường, rốt cuộc ai mới là chị ruột của em hả?"
"Em chỉ bênh vực lẽ , bênh vực nhà." Sau khi thốt câu đầy nghĩa khí, Hoa Chí Cường lập tức ngoắt sang hì hì lấy lòng Hoa Dạng: "Tiểu Dạng , cho ăn thêm một miếng nữa ."
Hoa Vũ: ... Mẹ kiếp, cái gì mà bênh vực lẽ bênh vực nhà cơ chứ, rõ ràng là vì một miếng cơm chiên trứng! Cả một chị ruột như cô chẳng bằng một miếng cơm chiên!!
Cô tức tối đóng sầm cửa bỏ . Cảnh Thục Phương chần chừ một lát cũng kéo tuột con trai ngu ngốc của lôi ngoài.
Hoa Chí Cường bám chặt lấy khung cửa, c.h.ế.t sống chịu , khiến Cảnh Thục Phương tức điên , dí ngón tay trán mắng mỏ một trận đùng đùng bỏ .
Hoa Chí Cường nhanh nhảu chạy vụt về phía Hoa Dạng, ánh mắt khao khát dán chặt bát cơm của cô.
Cướp thì dám cướp , linh cảm rằng nếu dám cướp, con nhóc em họ chắc chắn sẽ bổ vỡ đầu mất.
Đừng hỏi lý do tại , đó chỉ là trực giác mách bảo mà thôi.
Lần , Hoa Dạng hào phóng chia cho hai thìa nhỏ. Đôi mắt Hoa Chí Cường sáng rực lên. Thơm quá, quá thơm ! Cảm giác như mười mấy năm qua ăn cơm thừa canh cặn , mùi vị khác biệt.
Rốt cuộc bát cơm chiên trứng nêm nếm gia vị gì nhỉ? Rõ ràng chỉ là những nguyên liệu đơn giản nhất, hương vị khác biệt đến thế.
Trong nhà, phụ nữ thường là đảm nhận việc nấu nướng, nhưng tài nghệ nấu nướng của mấy phụ nữ Hoa gia chỉ dừng ở mức chín thức ăn, nuốt trôi là .
Trước ăn thấy dở, nhưng bây giờ so sánh thì cảm thấy đống đồ ăn đó chẳng khác gì cám lợn!
Trương Tuệ gẩy gẩy bát cơm, đưa mắt con gái, khuôn mặt hiện lên nét quan tâm lo lắng: "Tiểu Dạng , con kể cho xem rốt cuộc chuyện là thế nào?"
Hoa Dạng mặt , đáp lời đôi vợ chồng . Bọn họ thà tin lời ngoài chứ cũng chịu tin tưởng cô.
Cô giữ nguyên khuôn mặt lạnh tanh, ăn xong bữa cơm liền chạy tót phòng, một chút cũng mở lời.
Trương Tuệ thử đẩy cửa nhưng cánh cửa hề lay chuyển. Chốt cửa ?
"Cái con bé tính tình ngày càng kỳ quặc, haiz."
"Con gái đúng là vô tích sự, giá như một đứa con trai thì mấy." Hoa Quốc Khánh nhịn buông tiếng thở dài thườn thượt.
Hoa Dạng giường, hết lời của hai tai. Cô khẽ lắc đầu, đôi cha vấn đề lớn.
Hoa Quốc Khánh luôn đau đáu khao khát một đứa con trai, nhưng mãi vẫn thể sinh , nên mới đem lòng yêu thương thằng cháu trai cùng cha khác còn hơn cả cô con gái ruột của .
Mọi hy vọng lúc tuổi già đều đặt hết lên vai đứa cháu đó.
Còn Trương Tuệ, thực chất bà yêu thương con gái, nhưng thiếu tự tin, bản tính nhu nhược, chỉ cắm cúi lụng vất vả với hy vọng kiếm thêm chút tiền dưỡng lão.
Đó là hạn chế của thời đại, cần cải tạo đàng hoàng!
Khoan , Hoa Vũ? Hoa Chí Cường? Một tia sáng xẹt qua đầu Hoa Dạng. Cô bật dậy như một cái lò xo. Đây chẳng là bối cảnh của một cuốn tiểu thuyết thập niên cô cách đây lâu ? Nữ chính tên là Hoa Vũ, cô một em trai tên là Hoa Chí Cường.
Câu chuyện kể về cuộc đời nữ chính kiếp vô cùng lận đận. Lấy chồng quá hiền lành, nhu nhược nên cô sống trong cảnh nghèo khó suốt cả đời. Họ hàng, bạn bè còn thường xuyên lấy cô so sánh với cô em họ cuộc sống viên mãn hạnh phúc.
Cô em họ nhờ sự nỗ lực của bản thi đỗ trường sư phạm, trở thành một giáo viên. Tình cờ, cô kết hôn với một đàn ông việc trong ngành giáo dục, sinh một con trai vô cùng kháu khỉnh và thông minh.
Còn cô , học hết cấp hai bỏ học thuê, lấy một chồng cũng chung nghề tạp vụ. Có thể tưởng tượng cuộc sống của hai vợ chồng học vấn những công việc tay chân vất vả thế nào. Ngày tháng trôi qua vô cùng khó khăn, thậm chí chuyện học hành của con cái cũng cậy nhờ cô em họ.
Mỗi thấy cô em họ sống trong căn nhà khang trang rộng rãi, khoác lên những bộ quần áo đẽ, chồng yêu chiều cưng nựng, cô càng thêm ghen ghét, trong lòng tràn ngập sự đố kỵ và bất mãn.
Những lúc cô em họ thường xuyên giúp đỡ, chu cấp tiền bạc, cô cho rằng em đang màu, mượn cớ đó để mua danh chuộc tiếng.
Trong một cãi vã với chồng, cô bỏ nhà , may xe tông trúng. vì bỏ mạng, cô may mắn sống từ đầu.
Sau khi sống , cô thề sẽ sống một cuộc đời vinh hoa phú quý như cô em họ.
Cô chỉ xúi giục cha lao con đường kinh doanh buôn bán, mà còn điên cuồng cắm đầu học tập. Tư chất kém cỏi thì lấy cần cù bù thông minh, nhờ nỗ lực ngừng nghỉ, cô vươn lên đầu khối, khiến trong gia đình bắt đầu nhận cô bằng con mắt khác.
Chưa dừng ở đó, cô còn âm thầm giở trò chèn ép cô em họ, khiến tính cách của em ngày càng trở nên tự ti, thu và chán ghét việc học.
Văn phong của tác giả mượt mà, cuốn hút. Câu chuyện kể góc của nữ chính vô cùng sống động và chân thực. Nữ chính một đường lật mặt những kẻ cản đường, trải qua những giây phút thăng hoa và sảng khoái tột độ.
Ngay cả khi nữ chính chèn ép cô em họ, cô cũng luôn lấy danh nghĩa " cho em " lá chắn, biến chuyện thành do cô em họ tự chuốc lấy.
Oái oăm , cô em họ xui xẻo cái tên giống hệt cô - Hoa Dạng. Cô tự nhiên đặt góc của cô em họ, mới vài dòng mở đầu thấy ớn lạnh sống lưng nên quyết định bỏ ngang nữa. Chính vì thế, cô mù tịt về những diễn biến tiếp theo của câu chuyện.
khi phần tóm tắt chỉnh sửa, cô mới nữ chính chỉ cướp vận may của cô em họ, mà còn trắng trợn cướp luôn cả chồng tương lai của cô . Tất nhiên, hành động tồi tệ của nữ chính đều tác giả tô vẽ vô cùng mỹ miều.
Và bây giờ, Hoa Dạng vô tình xuyên vai cô em họ xui xẻo đó.
Cô khẽ day day trán, âm thầm thở dài. Nếu sống , chọn một lối sống thanh thản, hơn? Tại cứ vướng bận những ân oán vụn vặt thế ?
Xem , trọng sinh giúp tăng thêm chỉ IQ, cũng chẳng thể cho tâm hồn và tầm của con trở nên bao dung và rộng lớn hơn.
Cô mang theo những suy tư trĩu nặng chìm giấc ngủ miên man. Khi tỉnh dậy, ráng chiều nhuộm đỏ cả một vùng trời, căn phòng vẫn chìm trong bầu khí tĩnh mịch.
A, đột nhiên cô thèm thuồng món mì lạnh chua ngọt quá đỗi. Sợi mì lạnh mát rượi, rưới đẫm lớp nước sốt bơ đậu phộng béo ngậy, quyện cùng hương vị giấm đen chua thanh mặn mà, ăn kèm với đủ loại rau củ tươi ngon, chao ôi, mới sảng khoái !