Ta Dựa Vào Mỹ Thực Thịnh Hành Thập Niên 80 - Chương 10: Làm mưa làm gió

Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:15:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Tuệ dạo gần đây kiếm tiền nên lòng tự tin cũng tăng lên đáng kể. Sau mấy ngày rèn luyện buôn bán ngoài xã hội, bà cũng dám dõng dạc cất lời: "Tiểu Dạng nhà ngoan hết phần thiên hạ, thông minh hiểu chuyện. Đời một đứa con gái như là phúc phần lớn nhất của , t.h.ả.m hại ở chứ? Chắc các đang ghen tị thì ."

 

Bà nhận rằng, Tiểu Dạng thực sự là một cao thủ kiếm tiền. Đầu óc con bé vô cùng lanh lợi, lời khéo léo, nấu những món ăn tuyệt hảo. Dù ở bất cứ cảnh nào, con bé cũng sẽ sống , sắc mặt ai mà sống, càng cần chịu cảnh bán mặt cho đất bán lưng cho trời.

 

Mỗi ngày tiền bạc cứ thế chảy túi, lợi nhuận một ngày kiếm bằng cả tháng lương của khác, cảm giác hạnh phúc đó thật khiến con mê đắm.

 

Bữa ăn thức uống trong nhà cũng cải thiện rõ rệt, thịt cá ê hề. Bà ăn uống đầy đủ nên sắc mặt hồng hào, hình cũng da thịt hơn.

 

Đời sống cõi tạm , ai mà chẳng ước ao một cuộc sống an nhàn, thịt cá để ăn mỗi ngày?

 

Làm nông dân trồng lúa khổ sở bao, quanh năm suốt tháng cũng chẳng dư dả đồng nào.

 

Người dân trong làng Hoa Dạng với ánh mắt vô cùng kỳ lạ, chút xót xa, xen lẫn sự coi thường và cả những lời chê trách.

 

"Trương Tuệ , đến giờ phút mà chị vẫn còn giấu giếm ? Chúng hết cả ."

 

Trương Tuệ bận rộn buôn bán, thời gian hóng hớt chuyện nhà khác: "Chuyện gì ?"

 

Thím Lý bày vẻ mặt đau xót khôn tả: "Chuyện con bé gian lận trong kỳ thi đồn ầm lên khắp nơi . Đã thế còn nhà trường xử phạt nặng, đúng , là đuổi học!"

 

"Cả đời mới đầu tiên đến chuyện đuổi học vì lý do đấy, thật là mất mặt quá ."

 

"Làm cả thể diện của làng . Sao chị đẻ cái loại rác rưởi thế cơ chứ?"

 

Thực thì, chuyện gian lận thi cử cũng là chuyện gì quá to tát, nhưng một khi to thì sẽ trở thành vết nhơ của cả một vùng. Mỗi khi ai nhắc đến Hoa Dạng, sẽ nhớ ngay đến ngôi làng . Mất mặt đến mức những dân làng cũng cảm thấy hổ .

 

"Ai mà chẳng thành tích học tập của con Hoa Dạng kém, nhưng dốt đến mấy cũng phép gian lận chứ, đây là vấn đề về đạo đức ."

 

"Mang cái tiếng thế , ai thèm rước nó về vợ nữa."

 

" , cho dù nhà ế cũng đời nào rước cái loại con dâu thế ."

 

Bọn họ càng càng quá đáng. Hoa Dạng vẫn còn là một đứa trẻ cơ mà. Trương Tuệ tức giận đến mức mặt mũi đỏ bừng: "Sao các lôi chuyện nữa?"

 

Hoa Dạng nhíu mày, trong đầu những suy nghĩ bắt đầu bay lượn: "Cháu gian lận? Bị xử phạt? Bị đuổi học? Sao chính bản cháu hề gì cả?"

 

Chuyện cũ khơi , còn thổi phồng lên mức độ , rõ ràng là dìm thanh danh của cô xuống bùn đen. Kẻ giật dây trò quả thực quá đỗi thâm độc.

 

Ngoài Hoa Vũ thì còn ai đây nữa? Sao cô ả cứ bám riết lấy cô buông như thế? Có cơ may trọng sinh cuộc đời lớn đến trân trọng, suốt ngày chỉ rắp tâm hãm hại khác, đầu óc chắc chắn là bệnh .

 

là loại đ.á.n.h mà gục, kế thành bày trò khác.

 

Lời đồn đại thực sự đáng sợ, nó sức mạnh hủy hoại cả một con . Nữ minh tinh nổi tiếng Nguyễn Linh Ngọc thời Dân quốc c.h.ế.t vì ? Chính là vì sự tàn nhẫn của miệng đời đồn thổi!

 

Thế nhưng, Hoa Vũ lấy cơ sở gì để chắc mẩm rằng cô sẽ thể gột sạch vết nhơ nhục nhã ? Sự tự tin đó rốt cuộc từ ?

 

Chị Phương khẩy: "Đừng giả vờ nữa, cả vùng ai mà chuyện của mày."

 

Trương Tuệ tức đến phát điên: "Các đừng ăn xằng bậy, Tiểu Dạng nhà hề gian lận! Ai tung tin đồn nhảm ? Bước đây đối chất ba mặt một lời xem nào."

 

Bà hiểu quá rõ sức mạnh tàn sát của những lời đồn đại. Lời đồn thể g.i.ế.c dao, bao nhiêu sinh mệnh hủy hoại búa rìu dư luận.

 

Cho dù bạn chuyện đó, nhưng nếu đều cho rằng bạn , thì bạn trăm miệng cũng thể chối cãi, thanh danh phút chốc tan thành mây khói.

 

Những dân làng tin lời bà. Họ chỉ trỏ bàn tán, những lời lẽ khó ngớt rót tai, khiến mắt Trương Tuệ hằn lên những tia m.á.u đỏ vì phẫn nộ.

 

Bỗng nhiên, đám đông xôn xao hẳn lên: "Đừng nữa, Trưởng thôn đến kìa."

 

"Trưởng thôn ơi, chú đến đúng lúc lắm. Đây là cháu gái ruột của chú, nó gây chuyện động trời như thế, chú định bao che cho nó đấy chứ?"

 

Hoa Quốc Lập mang một vẻ ngoài đường bệ, oai phong. Khuôn mặt vuông vức vuông vức của ông mang đến một vẻ chính trực, liêm khiết.

 

Sắc mặt ông lúc xanh mét, ngọn lửa giận hừng hực bốc lên ngùn ngụt. Suốt ngày chịu ăn đàng hoàng, chỉ bôi gio trát trấu mặt Hoa gia.

 

"Hoa Dạng, lập tức một bản kiểm điểm ngay cho bác, loa phát thanh của làng, cho sâu sắc . Cháu nhận thức rõ ràng mức độ nghiêm trọng của lầm do gây ..."

 

Ông dùng giọng điệu công tư phân minh, vô cùng nghiêm khắc.

 

bấy nhiêu đó đủ để dọa nạt Hoa Dạng. Bác Cả coi cô là cháu gái, cô cũng chẳng buồn bận tâm. Cả cái Hoa gia , cô chỉ dành tình cảm cho cha , và cũng chỉ trách nhiệm phụng dưỡng vợ chồng Hoa Quốc Khánh mà thôi.

 

Cô nở nụ tươi tắn, kéo nhẹ tay Trương Tuệ: "Con đói , ơi, chúng về nhà nấu đồ ăn ngon ."

 

Con bé còn ? Hoa Quốc Lập cảm thấy uy quyền của thách thức nghiêm trọng, ông quát lớn tức giận: "Những lời bác , cháu lọt tai hả?"

 

"Bác Cả." Hoa Dạng sớm thấu con đàn ông mặt. Ông thích tỏ vẻ công tư phân minh, nhưng thực chất chỉ là một kẻ đạo đức giả, miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm.

 

Nước giếng phạm nước sông chẳng hơn ? Cứ thích gây chuyện cơ!

 

"Dạ , thưa Trưởng thôn, bác đang khẳng định cháu gian lận ? Bác đến trường hỏi rõ ngọn ngành ? Bác trao đổi với thầy hiệu trưởng ? Không chứng cứ rõ ràng thì đừng ăn hàm hồ. Cho dù bác là Trưởng thôn chăng nữa, cũng phép , chụp mũ đổ oan cho cháu."

 

những chút e dè, sợ sệt mà còn ngẩng cao đầu tự đắc, kiêu ngạo đến mức coi ai gì.

 

Hoa Quốc Lập sững sờ. Con bé như trở thành một con khác, còn vẻ rụt rè, nhút nhát như . Chứ bình thường, nó gì dám to tiếng với ông như thế.

 

"Bác điều tra kỹ càng , cháu quả thực chuyện ..."

 

Hoa Dạng giật . Thôi , nếu thì xé mặt mà đấu, xem ai thắng ai bại mới .

 

"Bác hỏi thăm ai ? Có từ cô cháu gái Hoa Vũ bảo bối của bác ?"

 

Hoa Vũ học giỏi, dẻo miệng ngọt xớt, cách nịnh nọt chiều lòng bề . Cô ả luôn đặt lớn lên hàng đầu, dỗ dành khiến ai nấy trong Hoa gia cũng đều cưng chiều cô .

 

Ngay cả vợ chồng Hoa Quốc Lập cũng dành cho cô cháu gái vài phần chân tình, vô cùng yêu mến.

 

"Con bé là chị họ của cháu, luôn đỡ cho cháu, mà cháu dùng sự ghen ghét để báo đáp nó ? Bác thực sự thất vọng."

 

Hoa Dạng bật thành tiếng: "Phụt, cháu ghen ghét chị á? Bác nhầm đấy? Chỉ là một kẻ thua cuộc phục mà thôi, cháu đây thèm để mắt tới."

 

Với cái IQ của Hoa Vũ, cô thực sự coi cô là đối thủ, suốt ngày cô còn đang bận rộn với công việc ăn của cơ mà.

 

Những dân làng xem đều lắc đầu ngán ngẩm. Ai cũng Hoa Vũ là học sinh xuất sắc nhất làng, còn Hoa Dạng thì chỉ là một đứa trẻ mờ nhạt, chẳng điểm gì nổi trội.

 

Tất nhiên, luôn thiện cảm với những đứa trẻ học giỏi, vì họ tự nhiên về phía Hoa Vũ.

 

"Thật là ngông cuồng vô lối, mày tư cách gì mà khinh thường đầu khối? Xem là do mày ghen ghét với chị họ nên mới giở những trò đồi bại đó. Trưởng thôn, bác nhất định xử lý nghiêm minh, để răn đe bọn trẻ khác học theo."

 

Hoa Quốc Lập khẽ nhíu mày, buông tiếng thở dài thườn thượt: "Hoa Dạng, mặc dù cháu là cháu gái của bác, nhưng bác tuyệt đối sẽ vì tình riêng mà thiên vị..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-dua-vao-my-thuc-thinh-hanh-thap-nien-80/chuong-10-lam-mua-lam-gio.html.]

Hoa Dạng buồn đến xỉu. Đừng là cô gian lận, ngay cả khi cô chuyện đó thật, cũng đến lượt mấy mặt xử phạt cô. Diễn sâu đấy.

 

Một giọng bất thình lình vang lên: "Có chuyện gì mà náo nhiệt thế? Cha ơi, con mới mua một miếng thịt heo ngon lắm, tối nay nhà nấu món gì ngon ngon ăn nhé."

 

Hoa Chí Hồng lách qua đám đông, tự nhiên chắn mặt Hoa Dạng che chở cho cô. Cậu giơ một túi kẹo ngọt, nở nụ ấm áp đầy nuông chiều: "Tiểu Dạng, Cả mua kẹo sữa Đại Bạch Thỏ cho em , em lấy ."

 

Hoa Chí Vĩ theo sát phía , thèm thuồng túi kẹo: "Em gái ơi, cũng ăn."

 

Ánh mắt Hoa Dạng dửng dưng, hề đưa tay nhận lấy túi kẹo. Cô đang cảm thấy vô cùng phiền phức với những nhà bác Cả: "Sao chuyện với em? Anh họ cả mua mà."

 

Hoa Chí Vĩ đang ở tuổi ăn tuổi lớn, túi kẹo mà thèm nhỏ dãi: "Anh Cả bảo túi kẹo giao cho em quyền phân phát, em cho ai ăn thì cho. Em gái nhỏ ơi, Hai chỉ cần năm viên... , ba viên thôi cũng ."

 

Khóe miệng Hoa Dạng khẽ giật giật, chán nản trời.

 

Hoa Chí Hồng xoa đầu cô, dúi túi kẹo tay cô, trong đôi mắt đen láy lấp lánh ánh khẩn khoản cầu xin. Cô gái quả thực là tổ tông nhỏ của !

 

Mặc dù Hoa Dạng mấy thiện cảm với cách hành xử của gia đình bác Cả, nhưng thừa nhận sự hợp tác với họ cả vô cùng suôn sẻ.

 

Hoa Chí Hồng là sáng suốt, việc vô cùng việc. Anh là thực thi công việc cực , chỉ đ.á.n.h đó, giao nhiệm vụ gì cũng thành xuất sắc.

 

Việc thu mua nguyên liệu nấu ăn do một tay lo liệu. Ngay cả lượng thịt heo cần mỗi ngày, cũng vắt óc suy nghĩ, lặn lội sang các thôn lân cận để gom mua bằng .

 

Hoa Chí Vĩ và Trương Tuệ đóng vai trò là phụ bếp, còn cô là đầu bếp chính. Bốn phối hợp vô cùng ăn ý, nhịp nhàng đấy.

 

Sau một lúc cân nhắc, cô quyết định nể mặt . Cô mở gói kẹo, chia cho Hoa Chí Vĩ một nửa.

 

Hoa Chí Vĩ vội vàng bóc lớp giấy bọc, ném viên kẹo miệng, ngay lập tức nở một nụ rạng rỡ. Kẹo ngọt quá mất.

 

Các bạn có thể nghe truyện trên Youtube Họa Âm Các nếu bận nhé.

"Em gái của thật ."

 

Cảnh tượng tình em gắn bó, thắm thiết, em một tiếng em gái, tình còn hơn cả ruột thịt khiến tất cả mặt ở đó sửng sốt.

 

Chẳng đều bảo bé gái cưng chiều nhất Hoa gia là Hoa Vũ ?

 

Hoa Vũ vẫn khoe khoang rằng trong nhà cưng chiều cô như thế nào, các họ thương yêu cô . Sao bây giờ tình hình vẻ đúng lắm nhỉ?

 

Hoa Quốc Lập càng hoang mang tột độ. Quan hệ của mấy đứa trẻ trở nên từ khi nào ?

 

Theo như ông nhớ, ba đứa trẻ vốn hề thiết, quan hệ nhạt nhẽo như nước lã cơ mà.

 

Một dân trong làng nhịn bèn lên tiếng hỏi: "Hoa Chí Hồng, cháu chuyện Hoa Dạng gian lận thi cử ?"

 

Hoa Chí Hồng ngạc nhiên vô cùng. Chuyện thể? Bộ óc của Hoa Dạng đỉnh lắm, tính toán sổ sách bao giờ sai một ly, một ba việc cùng lúc mà hề hấn gì.

 

"Em gái cháu thông minh như , việc gì gian lận chứ? Chỉ dựa khả năng của thôi cũng đủ điểm cao ."

 

Người dân ngớ : "Người em gái mà cháu chắc là Hoa Vũ chứ gì. Con bé đó thì công nhận là thông minh lanh lợi, luôn đầu khối. mà cô đang đến là Hoa Dạng của nhà bác Ba cơ."

 

Dạo gần đây, bữa trưa nào Hoa Dạng cũng phần cho em họ một suất đồ ăn thơm ngon, vì họ là đối tác ăn mà.

 

Hoa Chí Vĩ tay nghề nấu nướng của Hoa Dạng chinh phục. Cậu cứ bám lấy cô bé rời, ngoan ngoãn lời răm rắp.

 

Lời của Hoa Dạng đối với còn uy lực hơn cả lời của cha . Trong mắt lúc , cô em họ nhỏ nhắn chính là một cô tiên nhỏ đáng yêu.

 

"Cô gì lạ ? Đứa thông minh nhất Hoa gia chúng cháu chính là Tiểu Dạng đó."

 

Cậu thực sự nghĩ như . Bởi vì tất cả những việc mà Hoa Dạng , đều thể nào theo nổi.

 

Đầu óc thông minh cũng chẳng , cứ bám theo thông minh mà học hỏi là .

 

Hoa Chí Hồng tươi phụ họa theo: " ạ, sự tinh túy, linh hoạt của Hoa gia đều dồn hết Tiểu Dạng . Con bé là thông minh nhất nhà, công nhận, trí tuệ còn vượt xa hai em cháu nữa."

 

Tài năng của Hoa Dạng phô diễn , đều hết tầm mắt và tâm phục khẩu phục.

 

Con bé mới chỉ mấy tuổi đầu mà bộc lộ thiên bẩm kinh doanh đáng kinh ngạc. Đợi đến khi nó lớn lên, tương lai chắc chắn sẽ còn rực rỡ hơn nhiều.

 

Lúc lo ôm chặt đùi, thì còn chờ đến bao giờ nữa? Bởi , chút chần chừ mà công khai bày tỏ lập trường.

 

Giữa Hoa Vũ và Hoa Dạng, dứt khoát chọn .

 

Tất cả : "...? Uống lộn t.h.u.ố.c ?"

 

Hoa Quốc Lập: "... Đây con trai ?"

 

Lời của giống như một cú tát trời giáng đối với Hoa Vũ. Bao nhiêu tâm tư, công sức lấy lòng họ cả của cô ả đều đổ sông đổ biển. Rốt cuộc chọn bảo vệ Hoa Dạng.

 

Rốt cuộc là vì cái gì?

 

"Anh họ cả, ? Bị nó bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú ? Ở trường con nhãi ..." Cô ả c.ắ.n chặt môi, tỏ vẻ ngập ngừng như điều khó , khuôn mặt ửng đỏ: "Đã an phận , ngờ về nhà nó cũng giở trò..."

 

Lời lấp lửng mập mờ nhưng khơi gợi vô vàn sự suy đoán tò mò từ xung quanh.

 

Càng ngẫm nghĩ, họ càng thấy câu chuyện điều gì đó sai sai. Còn nhỏ tuổi như thế mà loạn ở trường học ? Lại còn dám quyến rũ cả họ ngay trong nhà nữa? Không thể nào chứ?

 

Hoa Chí Hồng nổi da gà khắp , thầm kinh hãi trong lòng. Dụng tâm của cô ả thật quá thâm độc! Từng câu từng chữ đều chứa đầy sát khí, còn cố tình lôi cả vũng bùn dơ dáy .

 

Anh từng ngờ rằng Hoa Vũ là một kẻ thủ đoạn, đê tiện đến mức .

 

Sắc mặt Hoa Quốc Lập tối sầm . Sao cô thể kéo con trai ông mớ bòng bong ? Nếu chuyện đồn ngoài, còn mặt mũi nào mà sống nữa?

 

Hoa Dạng phản ứng cực nhanh, hai lời, lập tức vung tay tát thẳng mặt cô ả.

 

"Bốp bốp."

 

Trò đùa vớ vẩn thì cô thể nhẫn nhịn bỏ qua, nhưng những lời lẽ vu khống chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng của cô.

 

Tiếng tát chát chúa vang lên đinh tai nhức óc. Hoa Vũ đ.á.n.h cho xây xẩm mặt mày. Phản ứng đầu tiên của cô ả là trả đũa , nhưng cô ả cố gắng kìm nén . Khóe mắt cô ả đỏ hoe, nước mắt trực trào: "Tiểu Dạng, chị là chị họ ruột của em mà, em tay độc ác như ? Chị đau lòng lắm."

 

Hoa Dạng cảm thấy buồn nôn tột độ, nể nang gì đáp trả: " thấy hổ vì một chị họ như chị. Nếu chị còn dám ăn xằng bậy, thì sự việc sẽ dừng ở hai cái tát . Chờ mà hầu tòa ."

 

Trong mắt Hoa Vũ lóe lên một tia lạnh lẽo, nhưng miệng vẫn thốt những lời đường mật: "Tiểu Dạng, chị thực sự cho em thôi. Chị chỉ mong em về con đường chính đạo. Em quá nhiều chuyện sai trái, nhưng chị vẫn luôn bao dung tha thứ. Tiểu Dạng , chị thật sự yêu thương em."

 

Lời thắm thiết ân tình của cô ả chỉ khiến bản tự cảm động, mà còn khiến những dân làng xung quanh cũng mủi lòng.

 

là một chị gái .

 

Hoa Dạng thầm khẩy trong lòng. Được thôi, nếu chị tự tìm đường c.h.ế.t, thì sẽ thành cho chị.

 

Sắc mặt cô đột nhiên biến đổi dữ dội, vội vàng lùi phía vài bước như thể thấy một thứ gì đó cực kỳ kinh tởm và đáng sợ: "Cái gì? Chị yêu á? Trời đất ơi, đừng dọa ! Hoa Vũ, chị hãy tỉnh táo . Chị là nữ, chúng quan hệ huyết thống, tuyệt đối sẽ bao giờ đồng ý ở bên cạnh chị ."

Loading...