TA ĐƯA TIÊN QUÂN ĐI NGỒI TÙ - Chương 85: Vĩ Thanh: Thế Kỷ Mới

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:03:36
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sử sách ghi:

Bát hoang công nguyên năm thứ nhất, cựu chủ sự Thái Âm điện Tiên giới - Chúc U thượng thần Nhiếp Chiêu, bôn ba hai giới Tiên, Phàm, bắt tay với các đồng nghiệp khắp nơi, hợp lực chặt đứt thiên trụ "Kiến Mộc" do ngụy thần tạo , quét sạch ma khí bát hoang, từ đó tuyệt địa thiên thông.

Kể từ đó, thế gian còn thuyết phi thăng, cũng còn sự phân biệt tiên ma, sự mê tín của phàm nhân đối với "Thiên Đế" và "Thần tộc" theo đó mà tiêu tan.

Linh khí vốn rễ cây Kiến Mộc cướp đoạt, liên tục chuyển lên Tiên giới, sự vận hành của thiên đạo, cách khác là quy luật tự nhiên, như mưa móc cam lộ chảy ngược về đại địa, trở thành một loại năng lượng tái tạo ai ai cũng thể sử dụng.

Trong thế giới thần tiên, vạn vật vẫn thể thông qua hấp thu linh khí để tu luyện, cường kiện thể, kéo dài tuổi thọ, sử dụng các loại phép thuật tiện lợi cho cuộc sống.

Khác với đây, giờ đây linh khí phân bố đều khắp bát hoang đại địa, trời nắp, đất tường, ai cũng thể giường nhà mà tu tiên.

Tài nguyên tu luyện còn các danh môn đại phái độc chiếm, sẽ còn xuất hiện những đại năng c.ắ.n t.h.u.ố.c như nhà họ Kim ở Chấn Châu, nhà họ Ngụy ở Đoài Châu nữa. Có thể là rút củi đáy nồi, triệt tiêu tận gốc cơ sở phục hưng của các thế gia.

Cùng lúc đó, Nhiếp Chiêu chủ trì xây dựng các trạm phát sóng linh lực ở khắp nơi, dùng tốc độ nhanh nhất tạo "Internet Bát Hoang", và sự hỗ trợ của các đại phái tu tiên như Hồng Trần Độ, Bích Hư Hồ, chia sẻ miễn phí các loại khóa học tu luyện trực tuyến, để đều thể trải nghiệm dạy học từ danh sư với cách bằng , trong đó bao gồm cả chân tiên đắc đạo viên mãn như Nguyễn Khinh La.

Tu tiên, từ nhập môn đến nâng cao, chỉ cần một nút tải xuống!

Thỉnh thoảng cũng xuất hiện những khóa học vi diệu như "Toàn tập d.ư.ợ.c thiện tẩm bổ Tu chân giới" (Giảng viên: Lê U), "Phương pháp cấp tốc trở thành Nam thần Kiếm tiên trong 30 ngày" (Giảng viên: Diệp Vãn Phong), "Từ hái bổ phi pháp đến song tu hợp pháp" (Giảng viên: A Anh)...mấy cái thì cứ bỏ qua nhé.

Về phần Tam đại phái ngày xưa, nay trở thành ba trường đại học top đầu Tu chân giới, hàng năm nhận hồ sơ thi tuyển thống nhất của học t.ử thiên hạ, chế độ thi cử thoát t.h.a.i từ Tiên thí ngày xưa.

Không đỗ top 3 cũng , tiếp theo còn 411 (11 ngôi trường tự xưng top 4), 666 (66 ngôi trường thể khiến bạn trở nên 'pờ rồ' hơn) để lựa chọn, chỉ tiêu tuyển sinh bao la bát ngát, kiểu gì cũng một trường hợp với bạn.

Cùng với sự phổ cập giáo d.ụ.c bắt buộc ở Tu chân giới, chỉ cần chịu khó bỏ công sức, các môn phái thế giới đều sẽ mở rộng cửa đón chào bạn.

Tông môn trưởng lão ngày xưa xa thể với, thể chính là giáo sư hướng dẫn cao học của bạn mười năm .

Nhân tiện thêm, các trường ngoài tu luyện , cũng sẽ dạy các môn cơ sở như kinh tế, xã hội... t.ử thể tự do chọn môn, học xong mới quyết định xuất thế nhập thế.

Muốn xuất thế, lựa chọn hàng đầu là Đại học Hà Cốc phái Bế Quan.

trời thần tiên , thầy trò trường vẫn kiên trì phương châm "Cửa lớn đóng chặt, hai tay buông xuôi, phàm trần tục thế, liên quan gì ", quán triệt việc bế quan ngộ đạo đến cùng.

Ưu điểm là thể sống thọ đến chín trăm chín mươi chín tuổi như ông nội của Tiểu Minh, nhược điểm là sống nhạt nhẽo, chủ yếu phù hợp với dân dead-otaku nhu cầu xã giao.

Muốn nhập thế, đương nhiên đến Đại học Hồng Trần do sư Nguyễn Khinh La hiệu trưởng, Mộ Tuyết Trần cố vấn, hoặc Đại học Bích Hư lột xác cải cách.

Đại học sẽ mở chuyến xe việc trực tiếp cho bạn, nhưng bạn thể bắt đầu tham gia thực tiễn xã hội từ khi còn học, bồi dưỡng sâu sắc phẩm chất và tinh thần "phục vụ chúng sinh".

Lại đó nữa, đối mặt với các trường học mọc lên như nấm mưa khắp thế giới, đến con ngựa bảy màu Hoa Tưởng Dung cũng thấy cơ hội kinh doanh, một tay sáng lập nên "Học viện Thương mại Thất Sắc Lưu Hà" danh tiếng lẫy lừng, khẩu hiệu tuyên truyền là "Chọn Học viện Lưu Hà, bạn cũng thể xinh và giàu như , diễm áp hồ ly tinh thiên hạ".

Lê U: Phui! .jpg

Tuy nhiên, so với chính trị và kinh doanh, môn học chào đón nhất trong các trường học đương đại, vẫn kể đến "Công nghệ Tu tiên" do Nhiếp Chiêu khai sáng.

thì, bây giờ là thời đại tu tiên Cyber mà!

Đã là đắc đạo ít càng ít, tại đổi một con đường lớn khác, để kỹ thuật công nghệ do chính tay tạo lưu truyền?

Người xưa "tam bất hủ" là lập đức, lập công, lập ngôn, nay đạt cảnh giới đó, cũng thể lập lầu, lập cầu vượt, lập website mà!

Cứ như , lấy Yêu Đô hiện đại hóa bản mẫu, cuộc cách mạng công nghiệp và tiến trình đô thị hóa mang đặc sắc Tu chân giới phát triển rầm rộ.

Theo tốc độ , chẳng bao lâu nữa, sẽ Yêu Đô thứ hai, thứ ba...vô Yêu Đô xuất hiện mặt đất, để đường là thể gọi xe công nghệ, đường cũng uống sữa trân châu.

Tất cả đều tràn đầy nhiệt huyết, đồng thời cũng tràn đầy hy vọng và ước mơ...

Trăm năm tiếp theo khi thời đại mới đến, nhân gian sẽ khí tượng thế nào đây?

Những đứa trẻ sinh trong thời đại , sẽ đ.á.n.h giá thế giới chúng đang sống ?

Nếu đây là một thời đại khiến lũ trẻ tự hào, thì thật bao.

...

Cái gì?

Bạn hỏi Nhiếp Chiêu của thời đại mới, bây giờ đang gì ư?

Câu trả lời thể đoán .

"Đương nhiên là tăng ca !"

Đối với phát ngôn hùng hồn của Nhiếp Chiêu, Lê U tỏ vẻ:

Ngoài tình lý, trong dự liệu.

Không ngược .

Không , thế thì quá thấu tình đạt lý !

Đã bảo là về quê kết hôn cơ mà!

"A U , chỗ ."

Nhiếp Chiêu thấm thía an ủi tiểu yêu phi: "Trong thế giới của , nhân viên công chức đều tuân thủ nghiêm ngặt tám quy định, đời sống cá nhân cũng tối giản thứ, đặc biệt là cưới xin tang ma nên tổ chức linh đình, kiên trì nguyên tắc liêm khiết tiết kiệm, bày tiệc lớn, nhận nhiều tiền mừng, ..."

Lê U: "...A Chiêu, phai thôi."

Nhiếp Chiêu kiên quyết hết: "Tóm , thấy chúng lên Cục Dân chính đăng ký một cái, thêm một trang hộ khẩu của ."

Nói đến đây, thể nhắc đến "Cục Dân chính" hiện tại.

Kể từ khi tuyệt địa thiên thông, Tiên giới cai quản việc trần gian còn tồn tại, sáu đại thần điện phân giải thành hàng chục bộ ngành, mỗi bộ phận thực hiện chức trách riêng để duy trì xã hội vận hành.

Ví dụ như Nã Vân Ty của Thần Tinh điện chủ trì Tiên thí, nay đổi tên thành "Cục Nhân sự Cán bộ", bên các cơ quan tuyển chọn nhân tài, lương thưởng phúc lợi, đ.á.n.h giá hiệu quả công việc... tiếp tục chịu trách nhiệm quản lý thế hệ công chức mới.

Hồng Loan Ty cải tổ thành bộ phận trực thuộc Cục Dân chính, chức năng liên quan đến hôn nhân đổi, địa điểm việc cũng sẵn, các miếu Nguyệt Lão, đền Nhân Duyên, cây Cầu Nguyện khắp nơi cái biển hiệu, là lắc biến thành "Phòng Đăng ký Kết hôn Tu chân giới".

Đồng bộ mắt còn khám sức khỏe tiền hôn nhân bắt buộc bằng Kính Chiếu Yêu, công chứng tài sản hôn nhân bằng Đá Tam Sinh, và "giai đoạn bình tĩnh kết hôn" đang nghiên cứu ban hành...

Ngoài , Tuế Tinh điện tách thành Cục Khí tượng, Cục Thủy lợi, Cục Xây dựng...tên gọi ngắn gọn súc tích, nội dung nghiệp vụ rõ ràng, thích hợp cho sinh viên khối kỹ thuật đăng ký thi tuyển;

Thái Bạch điện mở rộng quy mô lớn nền tảng cũ, nay chỉ phụ trách dẫn độ vong hồn, mà còn trở thành bộ phận an sinh xã hội bao phủ thể sinh linh, cung cấp dịch vụ trọn gói "từ khi sinh đến khi dưỡng lão", "từ cái c.h.ế.t đến đầu thai" cho chúng sinh;

Trấn Tinh điện trải qua một cuộc m.á.u từ trong ngoài, hiện giờ cửa treo tấm biển vàng chữ đen oách xà lách, Đội Thi hành pháp Quản lý Đô thị.

Còn về Thái Âm điện do Nhiếp Chiêu một tay gây dựng, thì chi tiết hóa và phân quyền hơn nữa, dần dần phát triển thành các cơ quan Công an, Viện kiểm sát, Tòa án, Kỷ luật...hình thành nên cục diện giám sát lẫn , bổ trợ cho .

Cuối cùng, cơ quan quyền lực tối cao các điện, cũng còn là Linh Tiêu cung do Thiên Đế tọa trấn, mà là "Đại hội Đại biểu Vạn linh Bát hoang" mới thành lập.

Đại biểu đại hội do bầu cử bỏ phiếu sinh , hội trường đặt tại di chỉ bí cảnh Hồng Mông, nhằm cảnh báo hậu thế vết xe đổ, chuyện quên, là bài học cho chuyện .

Đến ngày nay, ma thụ đen kịt chọc trời trở thành truyền thuyết, quảng trường cửa hội trường, một mầm cây nhỏ trắng muốt như ngọc, tỏa sáng lung linh nhú lên.

Xung quanh mầm cây nhỏ thiết lập trận pháp bảo vệ, còn dựng một tấm biển do chính tay Nhiếp Chiêu , đó : “Mọi chụp ảnh check-in vui lòng giữ cách, bảo vệ Kiến Mộc, trách nhiệm của !"

...

Có thể tưởng tượng , sự đổi long trời lở đất như , tuyệt đối thể thành trong một sớm một chiều.

Chuyến trăng mật mà Lê U mong đợi, cũng trì hoãn hết năm qua năm khác trong sự an ủi và hứa hẹn của Nhiếp Chiêu, cho đến khi chính cũng sắp quên mất .

"Bảo trì và cập nhật Internet Bát Hoang, chế độ và quy trình bầu cử đại biểu đại hội, sửa đổi luật pháp Tu chân giới bản mới nhất..."

Nhiếp Chiêu bẻ ngón tay đếm từng công việc của , mỗi khi đếm một hạng mục, sắc mặt Lê U xanh thêm một phần, tạo thành sự tương phản thú vị với bộ y phục màu hồng đào kiều diễm .

"Chàng xem, A U."

Cuối cùng cô nghiêm túc dang hai tay : "Ta qua loa với , thực sự bận, bận đến mức thời gian ăn cơm với ."

Lê U ai oán lườm cô: " rõ ràng thấy nàng với Tiểu Đào Hồng uống sữa ở quán cà phê gấu trúc..."

Nhiếp Chiêu bình tĩnh đáp : "Ý là, thời gian ăn 'cơm nấu' cùng . Ăn cơm ba phút, hôn mê ba tiếng, chuyện như đều mà, ?"

Lê U: "..."

Kế hoạch "bán" ẩm thực đặc sắc thượng cổ cho Nhiếp Chiêu, hôm nay cũng thất bại t.h.ả.m hại.

Thấy hình nũng hiệu quả cao, Lê U giở trò cũ, hóa thành nguyên hình cáo hồng chui lòng Nhiếp Chiêu, chóp đuôi xù lông cọ qua cọ cổ và má cô, mang cảm giác tê dại ngứa ngáy khó gãi.

"A Chiêu, cái đó, tối nay ..."

Nhiếp Chiêu lạnh lùng từ chối ngay: "Cấm nấu cơm."

Lời đến bên miệng Lê U phanh gấp, dựa kỹ thuật lái xe điêu luyện drift tại chỗ: "Không , thực ..."

Nhiếp Chiêu: "Cũng cấm 'xếp hình'. Tinh lực quý giá, nhất vẫn nên để dành cho công việc."

Lê U: "..."

Cô là chủ hội "Cai sắc" đấy !

Hơn nữa định cái !

Rốt cuộc là ai đang nghĩ bậy bạ hả!

"A Chiêu, nàng hiểu lầm . Ý là, Yêu Đô đang tổ chức 'Lễ hội Ẩm thực Tiên nhạc Bão Hương Quân thứ nhất', hướng dẫn viên cho nàng, đưa nàng tham quan du ngoạn một chuyến."

Cáo hồng tủi chớp chớp mắt, đáy mắt long lanh sóng nước, đến cả đao phủ sắt đá vô tình thấy cũng động lòng, nỡ lột da áo khoác.

Nhiếp Chiêu nỡ lột con cáo khỏi , hai tay xốc nách đặt sang một bên, giống như di dời một vật trang trí vô tri.

Tuy cô cũng vuốt ve , nhưng mà...

"A U, ngoan nào. Đợi xong mấy việc trong tay, nhất định cùng ."

Nói thật lòng, cái tên lễ hội quỷ dị quá mất!

Không những lấy tên "Bão Hương Quân" đặt tên, còn kèm theo hai từ "Tiên nhạc" và "Ẩm thực", qua là lễ hội an !

Lần đổi cái tên bình thường chút !

"A, đúng ."

Không đợi Lê U lộ vẻ ảm đạm đau thương, trong lòng Nhiếp Chiêu chợt động, ngẩng đầu lên khỏi núi hồ sơ bàn, trầm ngâm tự : “Tuy thể cùng dạo lễ hội, nhưng nếu ngoài giải khuây, mấy chỗ ho đấy. A U, cùng ?"

"Thật ?"

Lê U mừng rỡ mặt, đôi tai nhọn như cắm điện dựng lên, cái đuôi to phía xòe thành một đóa hoa đào kép.

"Thật."

Nhiếp Chiêu khẳng định chắc nịch, đưa tay đập tay thề với , tiện thể bóp nhẹ đệm thịt mềm mại trong lòng bàn tay .

...

Nửa canh giờ ...

"...A Chiêu. 'Chỗ ho' mà nàng , là đây hả?"

Lê U xa, vẻ mặt đầy sự phản đối và tuyệt vọng trong im lặng.

Nằm mặt hai họ, quả thực là một ngọn tiên sơn mây mù lượn lờ, phong cảnh như tranh vẽ. Nhìn thế nào cũng là khu nghỉ dưỡng 5 chê .

Nếu như tấm biển cổng tiên sơn, dòng chữ rồng bay phượng múa "Cục An sinh Xã hội" to tướng.

...Đây chẳng là nơi việc của Cục trưởng Thường Đại Căn ?!!

Tạo hình y hệt Thái Bạch điện, đừng tưởng áo nhận !

" . Trường Canh dùng bùa truyền tin nhắn cho , bảo chuyện quan trọng cần thương lượng, bèn tính tranh thủ qua đây một chuyến."

Nhiếp Chiêu chẳng hề thấy , cảm thấy đúng là thiên tài cân bằng giữa công vụ và đời sống cá nhân, khỏi đắc ý chống nạnh một lúc.

"Cậu vẫn chú trọng môi trường việc như xưa, sửa Cục Bảo hiểm thành phong cách tiên sơn, bên cạnh còn Viện dưỡng lão công lập kèm."

"A U, mấy ngày nay quấy...khụ, bầu bạn tăng ca vất vả , đúng lúc cùng du sơn ngoạn thủy, thả lỏng thể xác và tinh thần. , chúng còn thể tiện đường thăm hỏi già về hưu, trong đó ít cựu binh thời Tiên Ma đại chiến..."

Lê U: "..."

Khá lắm, hẹn cô tân hôn, cô đưa thẳng viện dưỡng lão.

Một phát từ tân hôn nâng cấp lên đám cưới kim cương, còn cảm ơn cô ?

Hắn đang định bi phẫn bày tỏ " du sơn ngoạn thủy ở viện dưỡng lão", bỗng thấy tiếng tranh cãi ồn ào truyền từ trong sơn môn, khỏi liếc mắt sang.

"Cục trưởng! Trường Canh cục trưởng!"

Hai vị tiên quan quen mặt, đúng, là công chức Cục Bảo hiểm chạy bước nhỏ, đuổi sát theo Trường Canh đang như bay, đuổi gọi lớn: “Đây thứ bảy ngài chuồn êm trong tháng ! Tháng mới qua tám ngày, thế thì quá đáng đấy ạ?"

"Chúng đều hiểu tâm trạng của ngài, chăm sóc sống quả thực phiền phức hơn chăm sóc vong hồn nhiều, nhưng xin ngài đừng dễ dàng bỏ cuộc, chúng tin ngài nhất định ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-dua-tien-quan-di-ngoi-tu/chuong-85-vi-thanh-the-ky-moi.html.]

" đấy! Chúng đều chủ nhiệm Nhiếp , hồi trẻ ngài thích tăng ca nhất, thể lâm trận bỏ chạy chứ?"

"Không lý do chính đáng, 'trận pháp cửa cấm lười biếng’ ở cổng sẽ mở , khuyên ngài từ bỏ ý định !"

"..."

Không ảo giác , sự bi phẫn và tuyệt vọng trong mắt Trường Canh, dường như còn nồng đậm và sâu sắc hơn cả Lê U.

Cũng chẳng còn cách nào, ai bảo là cục trưởng, Lê U chỉ là một hiền nội trợ chủ nhiệm bình thường gì lạ?

như cấp , Trường Canh cũng thể tăng ca, nhưng đưa tiễn vong hồn tan đúng giờ suốt một trăm năm, sớm quen giao tiếp với những hồn ma dứt khoát một trở , chịu nổi bảo hiểm dưỡng lão, bảo đảm việc , tranh chấp lao động vô tận ?

Không quen, tóm là cả quen.

Không chỉ một nghĩ: Hay là đơn xin Nhiếp Chiêu, để cô điều sang nhà tang lễ !

cần nghĩ cũng , hiện đang lúc dùng , đừng Nhiếp Chiêu, chính bản Trường Canh cũng sẽ đồng ý cho từ chức.

Đã , chỉ đành dăm bữa nửa tháng bày chút trò, dụ cấp vây quanh la hét ầm ĩ một trận, giải tỏa áp lực công việc thể với ngoài.

, Trường Canh tới cửa, đập mắt là Đông Hi cùng Lạc Tương, Cát Chức Nương đang vội vã tới. Hắn tránh kịp, mấy cô nương vẻ mặt cấp thiết bắt tại trận.

"Trường Canh tiền bối, cuối cùng cũng tìm ngài !"

Đông Hi sải một bước chặn đường : "Về vấn đề phân biệt giới tính còn tồn đọng ở một khu vực Đoài Châu, chúng dự thảo một bản phương án cải tiến, mời ngài xem giúp..."

"..."

Trường Canh lập tức đeo mặt nạ đau khổ, ánh mắt quét qua băng tay chữ "Hội Phụ nữ" tay họ, chột liếc về phương xa.

"Hôm nay Chúc U tỷ sẽ qua đây, các cô vấn đề gì, cứ hỏi thẳng tỷ . Chỉ cần tỷ ở đây, mấy công việc tỷ sẽ tranh xử lý thôi."

Nhiếp Chiêu: "..."

Thằng em lớn , ném đá giấu tay !

Đông Hi bám riết lấy , buông tha: "Hiện giờ Chiêu tỷ tỷ vẫn tới, thời gian quý báu, ngài cứ tiếp chuyện chúng một lát ! Cho chút ý kiến cũng mà!"

"Cái ..."

Trường Canh ngờ cô trở nên mạnh mẽ như , do dự mãi, cuối cùng vẫn thở dài nhận mệnh: "Đã , thì ."

"Nói nhé, chỉ thể đưa gợi ý, quyết định vẫn là cô. Cô của hiện tại, chắc còn vấn đề gì nữa nhỉ?"

"Đông Hi thần nữ... đúng, Đông Hi phó chủ tịch. Những năm qua, đổi lớn nhất trong chúng chính là cô đấy."

Đông Hi thoạt tiên sững sờ, đó hai má ửng hồng, ngượng ngùng cúi đầu .

"Năm xưa khi cha tù, cũng suy nghĩ nhiều. Tuy vẫn còn nhiều chuyện nghĩ thông, nhưng một chuyện rõ."

"Chiêu tỷ tỷ , kể từ khoảnh khắc tỷ chặt đứt Kiến Mộc, bất kể quá khứ là , là ma là thần, đều về cùng một vạch xuất phát, dựa chính bước vững chắc."

"Vậy thì, cũng đến lúc cất bước, những việc mà thể ."

...

Cuối cùng, Nhiếp Chiêu và Lê U vẫn qua cửa mà , lặng lẽ tạm biệt Cục An sinh Xã hội mà chào hỏi.

Về việc Nhiếp Chiêu giải thích: “Tuy yêu công việc, nhưng hôm nay hứa giải khuây cùng , thì đành xin Trường Canh . Phàm việc gì cũng , ?"

Lê U ban đầu cảm động rưng rưng nước mắt, mặt đầy chữ "trong lòng cô ", đó mới muộn màng hồn, cảnh giác hỏi ngược : “Vậy trạm tiếp theo, chúng ?"

"Chúng đến Cục Giáo d.ụ.c !"

Nhiếp Chiêu thâm tình nắm lấy hai tay , nụ rạng rỡ như hoa: "Gần đây Tần cô nương trổ tài ở bên đó, xây dựng thư viện và bảo tàng mới, còn xem !"

Lê U: "..."

Ngoài tình lý, trong dự liệu.

Cái lộ trình hẹn hò phần sai sai đấy!

, tài năng và gu thẩm mỹ của Tần Tranh quả thực đáng khen ngợi.

Thư viện do cô chủ trì thiết kế rộng rãi sáng sủa, mặt đất tổng cộng hơn hai mươi tầng, từ sách cổ quý hiếm đến văn học thịnh hành mới nhất đều đủ, phân loại sắp xếp ngăn nắp trật tự.

Người đương thời tất nhiên thể chọn online, nhưng cũng nhiều tác giả tương đối bảo thủ thận trọng, chia sẻ tác phẩm Internet mới đời, vì thư viện thực thể vẫn là cơ sở vật chất thể thiếu.

Thư viện trang hệ thống dẫn đường mục lục mới nhất, chỉ cần theo sự chỉ dẫn của nhân viên "hoa công cụ", là thể dễ dàng tìm thấy cuốn sách yêu thích.

Hoa công cụ đương nhiên là do Trường Canh tài trợ tình bạn, để kỷ niệm, Tần Tranh giữ tên gốc của chúng.

Nhiếp Chiêu: ...Có lẽ, cô thể hỏi ý kiến của chính Hoa Linh xem ?

Còn về bảo tàng, thì càng đáng xem hơn.

Trong đó chỉ ghi chép lịch sử do các tộc lưu giữ từ nhiều góc độ khác như , tiên, ma...mà còn trưng bày lượng lớn văn vật và tư liệu video, để xem tự quan sát, so sánh và suy ngẫm, xác lập ký ức lịch sử chỉ thuộc về .

Nhân tiện thêm, ở cuối phần "Lịch sử thống trị của ngụy thần", vật trưng bày là một bộ hài cốt khổng lồ lấp đầy cả căn phòng, đến từ tên ma đầu ngạo mạn một thời La Phù Quân, do Tức Dạ Quân Cửu Họa và Xích Tiêu thượng thần liên thủ tiêu diệt.

La Phù Quân cả đời giỏi sai khiến thi ma, thao túng vô di thể, bản sớm trở thành con rối trong tay Thiên Đế, luôn ma khí Hỗn Độn tiêm cơ thể điều khiển. Sau khi ma khí tan biến nhanh chóng suy yếu, rốt cuộc vẫn tuẫn táng theo Thiên Đế.

Cửu Họa và Xích Tiêu tranh công, cùng thủ tục hiến xác cho La Phù Quân, để trưng bày lâu dài trong bảo tàng, tưởng niệm tất cả những vô tội hy sinh vì và Thiên Đế.

Về phần Thiên Đế, Thừa Quang và Trọng Hoa áp giải từ Ma giới về, cùng những tiên quan kiên định theo họ đến cùng, trong cuộc công thẩm dân lượt định tội lượng hình, đưa đến nhà tù (gọi tắt là "địa ngục") mới xây tại các trung tâm địa mạch để thụ án, dùng một linh lực họ cướp đoạt từ nhân gian để nuôi dưỡng địa mạch.

Thời gian của quá trình dài ngắn, ví dụ như án tù của Thiên Đế là một con thiên văn khiến líu lưỡi, hơn nữa cuối cùng của án tù là mãn hạn tù thả , mà là "nghiệm minh chính bản, áp giải pháp trường, thi hành án t.ử hình".

Trong bảo tàng, quần chúng tham quan cũng thể kết nối video với Thiên Đế, quan tâm tình hình cải tạo lao động của , gửi đến những lời hỏi thăm ấm áp từ dương gian.

"Cố gắng hướng về cái c.h.ế.t mà sống nhé, thiếu gia!"

"Tuy ai cũng c.h.ế.t, nhưng ít nhất bây giờ, ngươi còn thể sống trong đau khổ, tận mắt chứng kiến chúng đổi thế giới mà!"

Viết là bảo tàng, là sở thú, lớn trẻ nhỏ đều thích.

...

Nhiếp Chiêu và Lê U cùng dạo bảo tàng nửa ngày, đó thăm Ma giới ngày xưa, giờ đây chẳng khác gì nhân gian, khởi nghiệp thì khởi nghiệp, ruộng thì ruộng, về quê kết hôn thì về quê kết hôn.

Ngải Quang dùng tu vi cả đời để tu sửa địa mạch Ma giới, đưa tiểu Ngải Phương sống cùng về quê ở ẩn. Hai em dùng phận phàm nhân mở một phòng tập gym, dạy cử tạ, dạy yoga, kinh doanh cũng phát đạt, là mấy trai cơ bắp cuồn cuộn cao mét tám.

Trứng của rắn tự kỷ và chim sợ xã hội nở, may mà sinh chim đầu rắn, mà là một cặp rắn rồng phượng cánh chim, nhan sắc qua là , khiến kìm mong chờ lúc đám nhỏ hóa hình.

"Ái chà. Không ngờ đến giờ ."

Dọc đường thấy nhiều rộng, gần như khiến hoa cả mắt, Lê U cũng dần quên nỗi tiếc nuối từ chối "Lễ hội Ẩm thực Tiên nhạc Ôm Hương Quân thứ nhất", bắt đầu tâm ý tận hưởng thời gian nhàn nhã hiếm .

Cho đến khi màn đêm buông xuống, định chủ động nhắc Nhiếp Chiêu về tăng ca (nhân cơ hội thể hiện sự dịu dàng hiền thục của ), thấy Nhiếp Chiêu dừng bước , chỉ bầu trời cách đó xa ánh đèn nhuộm thành màu đỏ tía, mỉm : “Xem , hôm nay kịp về văn phòng . A U, chi bằng cùng đến phía tìm chỗ qua đêm ?"

Và hướng cô chỉ, nơi nào khác, chính là Yêu Đô đang tổ chức lễ hội lớn, đèn đuốc sáng trưng như ban ngày.

"A Chiêu...?"

Lê U nhất thời dám tin tai , thấy Nhiếp Chiêu bước lên một bước, ghé sát môi tai , thở ấm nóng thổi từ vành tai tận đáy lòng : “Nhớ nhé, tìm chỗ nào cơm ăn , ăn c.h.ế.t ."

"..."

Lê U biện giải cho một câu "Lễ hội Ẩm thực Tiên nhạc Bão Hương Quân chứa bất kỳ Bão Hương Quân nào, âm nhạc và thực phẩm đều an ", cảm thấy một khi , sẽ thua t.h.ả.m hại theo một ý nghĩa khác.

Hắn tin, đời thể trở thành một tên mặt trắng ăn bám đạt chuẩn!

Thế là nuốt lời biện giải bụng, dùng sức nắm chặt bàn tay Nhiếp Chiêu đưa , kéo cô chạy về phía ngọn đồi xa.

"A Chiêu, theo ."

"A U? Khoan , đừng kéo , thế cứ như học sinh tiểu học ..."

Miệng Nhiếp Chiêu trêu chọc , nhưng trong giọng mang theo ý , mặc cho kéo lôi , hai như thường chút linh lực, lảo đảo trèo qua sườn đồi.

"A U, rốt cuộc cho xem cái..."

Câu hỏi của cô kịp thốt , tiếng nổ vang trời nhấn chìm giữa trung.

Sau lưng Lê U...

Trên bầu trời Yêu Đô náo nhiệt ồn ào, nơi tận cùng màn đêm ánh đèn thắp sáng, nở rộ những đóa pháo hoa vàng rực rỡ hơn cả ánh đèn.

Khi thì là chiếc búa và cái liềm khổng lồ, khi thì là ngôi năm cánh lấp lánh, khi thì là hoa đỗ quyên đỏ rực như gió xuân quét khắp bầu trời...

Cùng với pháo hoa bay lên, "Tiên nhạc" trong truyền thuyết cũng đồng thời tấu vang, nhưng bất kỳ giai điệu cổ điển thường thấy nào của thế giới , mà là bài "Quốc tế ca" Nhiếp Chiêu từng buột miệng ngâm nga , còn lạc điệu một chút.

Không đúng, thể là lạc điệu chỉ một chút.

"..."

Nhiếp Chiêu còn kịp uyển chuyển chỉ điểm , pháo hoa âm nhạc bắt đầu chuyển bài, vẫn là những giai điệu quê hương cô từng hát mặt Lê U. Đầu tiên là bài hát quảng trường thần thánh mười năm "Tối Huyễn Dân Tộc Phong", đó là "Quả Táo Nhỏ"...

Nhiếp Chiêu: "..."

Không chứ, cũng cần thiết nhớ mấy bài !

"A Chiêu."

Dưới ánh sáng vàng đỏ đan xen rợp trời, trong tiếng nhạc quảng trường thần thánh thế kỷ 21 phát vòng lặp, Lê U từ tốn về phía cô, khuôn mặt lúc sáng lúc tối, vẻ mặt trang trọng và nghiêm túc từng .

Nhiếp Chiêu: "..."

Không !

Để bảo vệ tôn nghiêm của Đại tế tư, cô c.h.ế.t cũng , nhất định nhịn!

Lê U nhận biểu cảm cứng đờ co giật của Nhiếp Chiêu, chỉ tưởng cô vui quá hóa , nắm chặt hai tay cô chân thành từng chữ: “A Chiêu, nàng đến từ một thế giới khác, cũng nơi đối với nàng, chung quy là tha hương chứ cố hương."

"Ta thể chia sẻ quá khứ của nàng, chỉ thể ghi nhớ những câu chuyện nàng kể trong lòng, dốc lực hiểu cô thêm một chút, đến gần nàng thêm một chút, để vùng đất cai trị, giống với quê hương nàng thêm một chút. Rồi đó...hy vọng một ngày, khi nàng trở về Yêu Đô, cũng thể nảy sinh tình cảm 'về nhà' từ tận đáy lòng."

"Cho nên A Chiêu, thể để trở thành một trang trong hộ khẩu của nàng, cũng trở thành một trang trong cuộc đời nàng ?"

"..."

Nhiếp Chiêu há miệng, định vài câu ho đáp , thì thấy một chùm pháo hoa vàng rực bay lên bầu trời đêm, nổ tung ầm ầm đỉnh đầu Lê U:

[Giàu mạnh - Dân chủ - Văn minh - Hài hòa]

Nhiếp Chiêu: "Phụt...!!!"

Lê U: "..."

Lê U: "???"

Hắn sai cái gì, sai cái gì ?

Nhiếp Chiêu nhất thời màng giải thích, ôm bụng nghiêng ngả, nước mắt bay tứ tung. Cuối cùng dứt khoát dùng hành động cho lời , dang hai tay ôm chầm lấy Lê U, vỗ "bộp bộp" tấm lưng gầy gò mỏng manh của .

"A U, đúng là... thì ...nhưng đúng là..."

Lê U vốn tuyển thủ hệ cận chiến, hồn phách suýt cô vỗ bay khỏi miệng, mơ màng thấy hai chữ " thì", run rẩy tiếp thêm cho một , giơ tay ôm Nhiếp Chiêu.

Tuy nhiên, vòng tay qua lưng Nhiếp Chiêu, bèn cảm thấy lực vỗ của cô ngày càng nhỏ, tiếng ngày càng thấp, cuối cùng chìm tĩnh lặng.

"A Chiêu?"

Lê U lo lắng cúi đầu , chỉ thấy Nhiếp Chiêu hai mắt nhắm nghiền, hô hấp đều đều, mặt là vẻ an nhiên và thư thái từng , ôm ngủ .

...Chắc là do tinh thần căng thẳng mấy ngày liền, giờ phút đột nhiên thả lỏng, cơn buồn ngủ tích tụ bèn trong nháy mắt nhấn chìm lý trí .

"...Haizz. Thật hết cách với nàng."

"May mà pháo hoa b.ắ.n xong, nếu lỗ to ."

Lê U khổ lẩm bẩm một , nửa kéo nửa ôm Nhiếp Chiêu xuống bãi cỏ, biến thành hình dáng cáo hồng cao bằng , để cô gối đầu lên bụng , đắp đuôi lên, để cô ngủ thoải mái hơn bầu trời .

Tạm thời ở đây một lát, đợi cô tỉnh , sẽ giới thiệu cho cô khách sạn đặc sắc Đào Nguyên mà dày công chuẩn .

Lần bài hát vàng phát vòng lặp ở sảnh khách sạn là "Tinh Trung Báo Quốc" và "Hoắc Nguyên Giáp", thích nhỉ?

Nhìn cô nãy vui vẻ như thế, chắc là thích lắm đấy nhỉ?

Mang theo sự mong chờ biểu cảm của Nhiếp Chiêu khi tỉnh dậy, Lê U ngáp một cái thật dài, trải đuôi đắp cho cô kín hơn một chút.

"Ngủ ngon, A Chiêu."

"Hẹn gặp ngày mai."

Loading...