Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 97: Các người Rốt Cuộc Là Ai?

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:53
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông lão tộc Nữ Oa?!

Phạm Lam bay quanh trưởng thôn hai vòng để cho kỹ. Quả nhiên khí của ông khác thường, lẫn màu xanh băng nhàn nhạt, chắc là thuộc hệ Thủy.

Dung Mộc Vinh Mậu chăm chú cụp mắt xuống, vẫn giữ thái độ im lặng vàng ngọc.

Vinh Mậu thở dài, cũng về phía xa xăm như Dung Mộc: "Thời gian , tin đồn từ xa truyền đến rằng Thanh Khâu Cảnh xảy đại biến. Cửu Vĩ Hồ hiến tế chín đuôi để vá kết giới, yêu lực cạn kiệt nên yên nghỉ lòng đất."

Dung Mộc vẫn cụp mắt, phản ứng.

" cũng , Hồ tộc nhẫn tâm chặt đứt chín đuôi của Cửu Vĩ Hồ để dung nhập Thanh Khâu. Cửu Vĩ nổi điên, may mắn một vị tiên nhân từ trời giáng xuống, phong ấn nó Trận pháp Thiên Sơn Bạch Cách mới giữ Hồ tộc."

Vinh Mậu sang hỏi: "Rốt cuộc câu chuyện nào mới là sự thật?"

Dung Mộc bất động như tượng đá.

Vinh Mậu tiếp tục: "Lệ khí mà Cửu Vĩ phun lúc hấp hối vô cùng độc địa, nếu bám thần quang thì như dòi trong xương. Nếu lúc cưỡng ép khởi động Trận pháp Thiên Sơn Bạch Cách thì đúng là họa vô đơn chí."

Đuôi lông mày Dung Mộc khẽ giật, nhưng vẫn chịu mở miệng.

Phạm Lam kinh ngạc: Má ơi! Lệ khí của Ly Trạch lợi hại đến thế ?

Nói cách khác, lệ khí đó giống như virus ăn mòn thần quang. Dung Mộc trong tình trạng thương còn cố mở trận pháp nên mới nông nỗi ?

Vinh Mậu nhẹ: "Ngôi làng tuy nghèo, nhưng dân làng đều chân chất lương thiện. Anh cứ yên tâm ở đây tịnh dưỡng."

Dung Mộc liếc Vinh Mậu, dường như định gì đó thì thấy Bếp bưng một cái bát tới.

Từ xa Phạm Lam thấy cái bát đen sì, bốc khói đen nghi ngút như t.h.u.ố.c độc.

Vinh Mậu đưa bát t.h.u.ố.c cho Dung Mộc: "Dung Mộc đại nhân, với tình trạng hiện tại, vẫn nên ăn chút gì , nếu ..."

Dung Mộc chần chừ vài giây, cuối cùng cũng đưa tay nhận lấy cái bát.

Phạm Lam trố mắt Dung Mộc từng ngụm từng ngụm nuốt hết bát nước đen ngòm đó.

Thật đáng sợ! Uống xong khi nào đăng xuất luôn ?

Dung Mộc cố giữ vẻ bình thản nhưng thất bại tập. Đuôi mắt, gò má giật liên hồi, sắc mặt tái xanh, yết hầu trồi sụt liên tục như nôn nhưng cố nuốt xuống.

kỳ diệu , Phạm Lam thấy da nổi lên lớp thần quang định hơn nhiều.

"Canh mật rắn quả nhiên tác dụng." Vinh Mậu hài lòng gật đầu, hành lễ chào rời cùng Bếp.

Phạm Lam cạn lời. Này, hai đang lấy Dung Mộc chuột bạch thử t.h.u.ố.c đấy chứ?

Dung Mộc dường như cũng ngạc nhiên. Anh thử vận khí, thời gian duy trì thần quang kéo dài hơn một chút.

[Thần kỳ thật,] Phạm Lam bay lơ lửng nhận xét. [Lẽ nào vì cũng là tộc Nữ Oa, ăn rắn thì tính là "lấy hình bổ hình" ?]

Nói xong cô cũng tự thấy nhảm nhí.

Dung Mộc thử vài nữa nhưng cũng chỉ duy trì mười mấy giây. Anh bỏ cuộc, tiếp tục thừ gốc cây.

Thằng bé Nhị Đản uy tín, cứ một lúc chạy đến ép Dung Mộc uống nước. Nó còn tết cho một cái mũ lá. Mấy đứa trẻ khác thấy thế cũng hùa theo, một đống mũ lá, áo lá khoác lên Dung Mộc, biến thành một " rừng" chính hiệu. Chúng vây quanh hát múa tưng bừng.

Dung Mộc bất lực im như khúc gỗ, mặc kệ lũ trẻ gì thì .

Đến khi đám trẻ chơi chán bỏ , Dung Mộc mới từ từ gỡ đống lá cây xuống và tiếp tục... ngẩn .

Phạm Lam vẫn luôn ở bên cạnh ngắm .

Dưới bóng nắng lốm đốm, góc nghiêng của tựa tạc tượng. Mây trời lướt qua trong đáy mắt . Anh như hòa một với gió, với mây, với đất trời, trở thành một phần tĩnh lặng của Tam Giới.

Trái tim Phạm Lam nhói lên.

"Đội săn về !"

Tiếng hô lớn vang lên từ đầu làng.

Các thợ săn vây quanh Đại Hắc tiến . Họ khiêng một con mãng xà khổng lồ, to hơn cả cây cổ thụ, vảy rắn ánh lên tia sáng lạnh lẽo. Trên đầu và rắn cắm những mũi tên lông vũ sắc nhọn - dấu ấn của Đại Hắc.

"Không hổ danh là xạ thủ một của làng !"

"Đại Hắc lợi hại quá!"

Dân làng reo hò ầm ĩ. Nhị Đản chạy đòi nợ: "Đại Hắc, thỏ của em ?"

Đại Hắc lôi từ trong túi một con thỏ què chân ném cho thằng bé. Nhị Đản sướng rơn ôm thỏ chạy biến.

Anh Bếp thò đầu , thấy rắn thì mặt mày mới tươi tỉnh đôi chút.

Đại Hắc đến mặt Dung Mộc, xổm xuống hỏi: "Khúc Gỗ hôm nay ?"

Dung Mộc cụp mi, từ chối giao tiếp.

"Anh Bếp! Khúc Gỗ hôm nay ăn uống thế nào?" Đại Hắc sang hét lớn.

"Uống một bát canh mật rắn ." Anh Bếp vọng : "Trưởng thôn bảo mật rắn cho ."

"Được, để săn thêm mấy con rắn nữa, vỗ béo cho mau khỏe!" Đại Hắc tuyên bố hùng hồn: "Tối nay mở tiệc lửa trại ăn thịt rắn nhé bà con!"

Tiếng hoan hô vang dậy đất trời.

Đại Hắc kẹp Dung Mộc nách như kẹp một bao gạo, hiên ngang về nhà trong sự ngưỡng mộ của dân làng.

bước cửa nhà, cơ thể Đại Hắc đột nhiên loạng choạng ngã rầm xuống đất.

Dung Mộc ngã văng , ngạc nhiên lồm cồm bò dậy Đại Hắc.

Vũng m.á.u đỏ tươi dần lan rộng cô gái. Con ch.ó Tiểu Hắc rên ư ử, húc đầu chân chủ. Mùi m.á.u tanh nồng nặc bốc lên.

Dung Mộc nhíu chặt mày, dường như khó chịu với mùi máu. Anh kéo tay áo che mũi, nhẹ nhàng vỗ vai Đại Hắc.

lúc , trong đầu Phạm Lam vang lên tiếng "Ting". Một luồng điện chạy dọc sống lưng, mắt cô gợn sóng. Bụng cô đột nhiên đau quặn thắt như ai cầm d.a.o đ.â.m khuấy đảo lục phủ ngũ tạng.

"Á á á! Vãi chưởng, đau quá!"

Phạm Lam kinh hãi bịt miệng. Cô phát tiếng ư? Cô chỉ là một luồng ý thức thôi mà?

Cảm giác tê dại ở tứ chi dần biến mất, đó là cảm giác chân thực khi chạm tay xuống nền đất lạnh lẽo và ươn ướt. Phạm Lam khó nhọc bò dậy và thấy khuôn mặt Dung Mộc.

Mặt trắng bệch, tóc đen nhánh... Ngoài còn màu sắc nào khác. Trong tầm mắt của cô, thế giới chỉ còn hai màu đen trắng.

Phạm Lam hoảng hốt dụi mắt liên tục nhưng vẫn chỉ thấy một màu đơn sắc.

Dung Mộc cảnh giác vịn tường dậy, lạnh lùng cô.

Phạm Lam xuống tay . Đây tay cô! Bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn, các đốt ngón tay to bè... Đây là tay của Đại Hắc?!

Cô nhập xác Đại Hắc ? Không thể nào! Lẽ nào Luân Hồi Cảnh hệ thống?

"Đùa kiểu gì trời... Đệt, đau quá!" Lúc Phạm Lam mới phát hiện bụng quấn băng gạc đẫm máu, đang rỉ thứ chất lỏng màu đen.

Máu đen? Trúng độc ?

"Dung... Dung Mộc! Anh mau xem hộ , m.á.u của màu gì thế ?!”

Phạm Lam hét toáng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-97-cac-nguoi-rot-cuoc-la-ai.html.]

Đồng t.ử Dung Mộc co rút mạnh, lùi một bước.

"Đừng bảo là m.á.u đen thật nhé?!"

Dung Mộc: "..."

Phạm Lam run rẩy tháo băng gạc. Vừa thấy vết thương, cô suýt ngất xỉu. Da thịt lộn ngược ngoài, trông như thứ gì xé toạc, vô cùng đáng sợ.

"Thuốc! Thuốc ở ? Á á á!"

Tiểu Hắc như hiểu tiếng , vèo cái nhảy lên giường, tha một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong là một đống lá cây đen sì, mốc meo.

"Mày chắc thứ dùng đấy?"

"Gâu gâu!"

"Đắp tao c.h.ế.t chứ?"

"Gâu gâu!"

Phạm Lam định dậy hỏi khác nhưng cử động, m.á.u tuôn xối xả khiến cô hoa mắt chóng mặt.

"Cứu mạng! Có ai ? Sắp c.h.ế.t ..."

"Chỉ là vết thương ngoài da thôi.”

Dung Mộc bất ngờ lên tiếng: "Đó là cỏ cầm m.á.u lên men."

Phạm Lam ngẩn . Dung Mộc đang dựa tường, mặt vẫn lạnh tanh. Nếu cô nhớ nhầm thì đây là đầu tiên mở miệng chuyện từ khi Luân Hồi Cảnh.

"Thật ?"

Dung Mộc im lặng cô một lúc lâu khẽ gật đầu.

Phạm Lam đ.á.n.h liều vơ nắm lá đắp lên vết thương. Cơn đau buốt tận óc khiến cô chỉ kịp kêu "Oái" một tiếng tắt đài, nước mắt giàn giụa, tay đ.ấ.m thùm thụp xuống đất.

Một lúc , cơn đau dịu , bằng cảm giác tê dại. Máu ngừng chảy. Cô chấm ít m.á.u đưa lên mắt : Vẫn đen. Ngửi thử, đ.á.n.h liều nếm thử.

"Là màu đỏ.”

Dung Mộc lên tiếng. Anh di chuyển xa tít góc giường, cô như sinh vật lạ.

Phạm Lam vịn bụng dậy, lòng vòng tìm cách thoát nhưng vô vọng. Cô thử nhảy nhót để "văng" hồn ngoài nhưng chỉ tổ vết thương đau thêm.

Toang , kẹt thật ! Bình tĩnh nào, đây chỉ là một đoạn phim thực tế ảo thôi, chắc lát nữa kỹ thuật viên sửa xong là .

Đột nhiên, cửa lớn đạp tung "rầm" một cái. Anh Bếp xuất hiện.

Phạm Lam hình. Lỡ dân làng phát hiện cô "nhập xác" đem thiêu sống thì ? Cô dám động đậy.

Anh Bếp cũng im chằm chằm cô. Vẻ mặt vô cảm mà quen thế...

"Má ơi, lẽ là..."

"Quả nhiên là cô!" Khóe mắt Bếp giật giật: "Đây là cái nơi quỷ quái nào thế hả?"

"Kế Ngỗi?! Sao ở đây?"

" còn hỏi cô đấy! Đang ngủ ngon trong ký túc xá, mở mắt thấy ở đây, còn...”

Kế Ngỗi bộ dạng trần của : "... ăn mặc hở hang thế ."

"Lại là cô lôi đúng ?"

"Hai ... đang cái gì ?”

Dung Mộc lên tiếng hỏi.

Lúc Kế Ngỗi mới thấy Dung Mộc, sắc mặt đại biến: "Anh Mộc..."

"Suỵt!”

Phạm Lam lao tới bịt miệng Kế Ngỗi, lôi xa thì thầm: "Đây là Luân Hồi Cảnh."

"Cái gì cơ?!"

" nhập Đại Hắc, nhập Bếp. Còn là Dung Mộc của quá khứ. Chắc hệ thống nên kẹt cả đám ở đây ."

Kế Ngỗi nghiến răng: "Là Bạch Trạc giở trò?!"

"Sao ?"

"Luân Hồi Cảnh là cấm địa cấp S của Địa Giới, phong ấn tại rễ Cây Luân Hồi. Không lệnh của Diêm Vương thì cô mà tìm đằng trời!"

"Thôi bỏ qua , trọng điểm là khỏi đây?"

"Không ."

"Hả?!"

"Luân Hồi Cảnh Diêm Vương tiền nhiệm phong ấn từ vạn năm . Ngoài Ngọc Đế và Diêm Vương , ai khởi động nó cả."

Phạm Lam tuyệt vọng: "Toang hẳn ."

Hai thở dài nhà. Ánh mắt Dung Mộc họ ngày càng sắc lẹm.

Kế Ngỗi thì thầm: "Đây là Mộc của quá khứ ?"

"Ừ, may mà Dung Mộc hiện tại hút , hy vọng bên ngoài tìm cách cứu chúng ."

Dung Mộc gằn giọng: "Hai ..."

"Đại Hắc, Bếp!" Trưởng thôn Vinh Mậu đẩy cửa bước : "Hai đứa đó ?"

Tiếng "Ting" vang lên trong đầu Phạm Lam. Cơ thể cô đột nhiên tự chuyển động, tiến lên phía .

"Trưởng thôn, việc gì ạ?" Miệng cô tự phát tiếng .

"Tiệc lửa trại sắp bắt đầu . Anh Bếp, chuẩn xong ?"

"Xong .”

Kế Ngỗi đáp, giọng cứng nhắc như rô-bốt.

"Tối nay nhớ ăn nhiều chút nhé." Vinh Mậu với Dung Mộc .

"Ting"

Toàn Phạm Lam mềm nhũn, vịn tường mới vững. Kế Ngỗi cũng lảo đảo.

Hai đầy kinh hãi.

"Cơ thể tự cử động!"

"Trùng hợp quá, cũng thế."

Dung Mộc từ từ dậy, ánh mắt sắc như dao: "Không là họ... Các rốt cuộc là ai?!"

 

Loading...