Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 95: Kính Luân Hồi
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:51
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
là ai? đang ở ? đang cái quái gì thế ?!
Phạm Lam lưng Tứ Phương Liệt Hỏa Thú, hoài nghi sâu sắc về cuộc đời.
Cô thể đồng ý ngoài cùng Bạch Trạc, đồng ý cùng bà cưỡi chung một con Liệt Hỏa Thú, còn tiếp xúc mật... mật...
, Phạm Lam hiện đang phía Bạch Trạc, còn Bạch Trạc phụ trách điều khiển Tứ Phương Liệt Hỏa Thú. Nói cách khác, Phạm Lam gần như Bạch Trạc ôm trọn lòng... cũng Bạch Trạc cố ý , cứ vô tình thổi tai Phạm Lam, khiến lưng cô hết đến khác nổi da gà.
"Bạch... Bạch Trạc điện hạ, xin... xin hãy tự trọng...”
Phạm Lam khó khăn nuốt nước bọt .
Bạch Trạc bật : “Cái giọng điệu của cô thật đúng là giống lão già hiểu phong tình Dung Mộc."
Phạm Lam: "..."
Phạm Lam chút hối hận. Cô sở dĩ đồng ý ngoài cùng Bạch Trạc là vì Dung Mộc.
Bởi vì Bạch Trạc với cô một câu: "Cô lẽ nào tò mò , tại phận của Dung Mộc tôn quý như , mà nghèo đến thế?"
Phạm Lam đây cũng từng nghĩ đến vấn đề , cô luôn cảm thấy đây là một " game", logic vấn đề. tất cả các Thần Thị Tam Giới dường như đều cảm thấy việc Dung Mộc nghèo là chuyện hiển nhiên, khiến cô từng lúc cho rằng là do nghĩ nhiều.
Bây giờ Bạch Trạc đề cập đến chủ đề , giống như đang chạy 800 mét c.h.ế.t sống giữa trời hè nắng gắt mà đưa cho một chai Coca ướp lạnh , sự cám dỗ thật sự quá lớn.
"Bạch Trạc điện hạ, ... a a a a!"
Tứ Phương Liệt Hỏa Thú đột nhiên tăng tốc, lao thẳng lên trời. Lưng Phạm Lam đập mạnh một thể mềm mại thơm ngát, mặt cô đỏ bừng lên. Cô cố gắng bò về phía nhưng Bạch Trạc kéo ngược lòng.
"Cô xem, ?" Bạch Trạc thì thầm bên tai cô.
Phạm Lam kinh ngạc xuống.
Tứ Phương Liệt Hỏa Thú đưa họ đến nơi cao nhất của Địa Giới. Bầu trời đêm xanh thẳm và những đám mây tím trôi lững lờ ngọn lửa trắng bốn vó của Liệt Hỏa Thú giẫm chân. Bên là vùng đất trải dài vô tận, sông Hoàng Tuyền lấp lánh ánh bạc, những con đường rực rỡ sắc màu đan xen với những tòa kiến trúc cổ kính đang lơ lửng, tỏa sáng lung linh.
Cảnh sắc thực sự quá , như một giấc mơ mà bao giờ tỉnh .
"Phạm Lam, ở Địa Giới, ở bên cạnh , ?" Bạch Trạc nhẹ nhàng .
Phạm Lam đầu, khuôn mặt của Bạch Trạc.
Vẻ của bà kiêu sa và đầy tính xâm lược, mỗi khi lên đều khiến khác cảm thấy nghẹt thở.
trong đầu Phạm Lam hiện lên nụ của một khác. Nụ dịu dàng, e thẹn và trong trẻo như một vầng trăng.
Phạm Lam thở dài: "Bạch Trạc điện hạ, thực ở Địa Giới việc cho đúng ?"
Bạch Trạc chớp mắt lia lịa.
"Hành vi 'đào góc tường' của t.ử tế cho lắm . Lời thoại quá mập mờ, dễ khiến hiểu lầm.”
Phạm Lam lắc đầu: “Không phù hợp với phận cao quý của chút nào."
Bạch Trạc ngẩn , sờ sờ mặt , đó từ lôi một chiếc gương, soi kỹ trái .
Phạm Lam: "...”
“Anh đang cái gì thế?"
Bạch Trạc nhíu mày: “Năm trăm năm qua, cô là thần tộc thứ ba mê hoặc."
Phạm Lam: "...”
“Mạn phép hỏi một câu, hai còn là Dung Mộc và Kế Ngỗi đấy chứ?"
"Khụ.” Ánh mắt Bạch Trạc lảng chỗ khác.
Phạm Lam đúng là dở dở .
"Bạch Trạc điện hạ, đúng thật là cố chấp."
"Ai bảo ba vị Thần Thị ở chỗ các , thì đến thế, thì dữ dội đến thế, thì đáng yêu đến thế.” Bạch Trạc nâng cằm Phạm Lam lên: “Quá kích thích ham chinh phục của ."
Phạm Lam lặng lẽ dùng tay áo lau cằm.
"Bạch Trạc điện hạ, chỉ đang tùy tiện tìm một cái cớ để lừa ngoài đấy chứ?"
Bạch Trạc vuốt tóc: “cô thật sự bí mật về sự nghèo khó của Dung Mộc ?"
Phạm Lam gật đầu.
"Đừng hối hận nhé."
"Không hối hận."
Bạch Trạc bật . Bà vung dây cương, Tứ Phương Liệt Hỏa Thú như một chiếc tàu lượn siêu tốc, hí dài một tiếng lao thẳng xuống mặt đất.
Phạm Lam hét lên: "Má ơi ơi ơi ơi!"
Tứ Phương Liệt Hỏa Thú xuyên qua biển mây tím, x.é to.ạc bầu trời xanh, lao thẳng khu vực phòng thủ của Cây Luân Hồi.
Kết giới của Cây Luân Hồi dường như tồn tại mặt Bạch Trạc. Trong tiếng hô vang "Bái kiến Diêm La điện hạ" của binh lính Địa Binh Bộ, Bạch Trạc mang theo Phạm Lam bay vọt bên trong Cây Luân Hồi. Phạm Lam thoáng thấy khuôn mặt đen sì của Chung Quỳ lướt qua, nhưng cô chắc lắm vì tốc độ quá nhanh. Chỉ là , họ bay về phía tán cây, mà lao sâu xuống gốc cây.
Cuối cùng, Tứ Phương Liệt Hỏa Thú dừng một cánh cửa pha lê khổng lồ. Trên cửa ẩn hiện những phù chú phức tạp vô cùng hoa lệ mà Phạm Lam nhận .
Bạch Trạc nhảy khỏi Liệt Hỏa Thú, tiện tay bế Phạm Lam xuống.
Phạm Lam chút m.ô.n.g lung: “Đây là ?"
"Trái tim của Cây Luân Hồi."
Bạch Trạc tiến lên, bung tỏa thần quang hình ngọn lửa trắng tinh. Bề mặt cửa pha lê gợn lên một lớp sóng, từ từ mở .
Sương mù nhàn nhạt từ trong cửa bay , Phạm Lam ngửi thấy mùi nước ẩm ướt. Cô theo Bạch Trạc trong.
Lúc mới , mắt tối đen như mực, thấy gì. Vài giây , mắt cô dần thích nghi với bóng tối, xung quanh bắt đầu sáng lên từng quả cầu hồn quang, giống như những con đom đóm từ từ trôi nổi.
Đây là một gian vô cùng rộng lớn, tựa như vũ trụ bao la thấy điểm cuối, phân biệt trái . Hồn quang trôi nổi xa gần, dường như đến mấy vạn, , mấy chục triệu, hàng trăm triệu quả. Đỉnh của mỗi hồn thể đều nối với một sợi dây ánh sáng mỏng mảnh. Dòng chảy ánh sáng trong veo lưu chuyển như dây rốn, truyền dinh dưỡng và năng lượng cho chúng.
Phạm Lam giơ tay cẩn thận chạm thử. Những hồn thể đó như sợ nhột, run rẩy né tránh, nhưng rời quá xa. Chúng tụ tập trong phạm vi đến một mét quanh Phạm Lam, vây quanh cô lượn lờ như thể đang xem náo nhiệt.
Trong lòng Phạm Lam nảy sinh một cảm giác thần kỳ. Cô cảm thấy bình yên, an tâm và ấm áp, như thể đây là phòng ngủ, là chăn ấm nệm êm của . Cô thậm chí xuống ngay tại đây, ngủ một giấc thật ngon.
"Có cảm thấy quen thuộc ?" Bạch Trạc . Mái tóc bạc của bà trôi nổi trung, mỗi sợi đều phát ánh sáng trong như pha lê, rực rỡ chói mắt.
"Đây là khoang thanh lọc hồn thể của Cây Luân Hồi. Rễ cây sử dụng năng lượng công đức để thanh lọc tạp chất trong hồn thể. Đợi khi thanh lọc tất, những hồn thể thể một nữa tiến hệ thống luân hồi Tam Giới."
Bạch Trạc dùng đầu ngón tay gãi gãi một hồn thể, nó phát tiếng khanh khách chạy biến.
Nụ của Bạch Trạc bây giờ còn vẻ lộng lẫy chói mắt đầy áp bức nữa, mà thêm vài phần hiền từ của tình mẫu tử.
"Theo ." Bạch Trạc nắm tay Phạm Lam, dắt cô từ từ về phía .
Những hồn quang dường như thích Bạch Trạc, cứ lượn lờ xung quanh bà. kỳ lạ là chúng dường như còn thích Phạm Lam hơn. Rất nhiều hồn thể đáp xuống Phạm Lam, còn nhảy tưng tưng, lượng ngày càng nhiều. Phạm Lam cảm thấy như một con nhím chui ruộng bông, dính đầy những quả cầu hồn quang tròn vo.
Phía dần dần sáng lên, xuất hiện một màn hình bạc lấp lánh ánh nước. Diện tích của nó lớn, gấp mấy chục màn hình vàng đăng ký nhập cảnh Địa Giới. Các hồn thể thấy màn hình bèn "ào" một tiếng tản hết, chỉ còn Bạch Trạc và Phạm Lam đó.
Ánh sáng trong màn hình ấm áp, trong trẻo, mang cho Phạm Lam một cảm giác hoài niệm, dường như cô từng thấy từ lâu ... À, cô đúng là từng thấy. Cô thấy luồng sáng màn hình giám sát của Cây Luân Hồi.
"Đây là Luân Hồi Cảnh, tất cả những gì cô đều ở trong đó." Bạch Trạc .
" xem trong cẩm nang du lịch Địa Giới. Đá Tam Sinh là mảnh vỡ của Luân Hồi Cảnh, thể thấy tiền kiếp.”
Phạm Lam .
Bạch Trạc nhướn mày.
Phạm Lam hít một , cô chút căng thẳng.
"Ý của là, kiếp của liên quan đến Dung Mộc?"
Bạch Trạc tiếp tục nhướn mày.
"Lẽ nào tiền kiếp của là một vị Thần Thị đặc biệt xinh , đặc biệt lợi hại?” Lòng bàn tay Phạm Lam bắt đầu đổ mồ hôi: “Không, lẽ và Dung Mộc thực là tình nhân mười đời mười kiếp?"
Lông mày Bạch Trạc giật giật.
"Không , căng thẳng, cần chuẩn tâm lý một chút.”
Phạm Lam vòng vòng tại chỗ: “Hít sâu, hít sâu, thả lỏng, thả lỏng..."
Bạch Trạc: "Cô rốt cuộc xem ?"
"Xem!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-95-kinh-luan-hoi.html.]
Bạch Trạc lắc đầu nhẹ, ngón tay búng một cái Luân Hồi Cảnh.
Bề mặt Luân Hồi Cảnh gợn sóng, dần dần hiện cảnh tượng.
Phạm Lam siết chặt nắm tay, chằm chằm màn hình.
Một cái bóng di động dần dần hiện , thành hình, rõ nét... là một con ch.ó nhỏ đen thui bẩn thỉu.
Phạm Lam: "...”
Phạm Lam: "..."
Cái quái gì ? Lẽ nào kiếp là một con chó?!
"Phụt!"
Phía , Bạch Trạc bật thành tiếng. Phạm Lam tức giận đầu thì nụ của Bạch Trạc áp sát, bất ngờ đ.á.n.h một chưởng. Phạm Lam vững, ngã thẳng về phía .
Giây tiếp theo, cô ánh sáng trắng chói lòa nhấn chìm.
Lúc Phạm Lam tỉnh , cô phát hiện còn thực thể, mà biến thành một cái bóng bán trong suốt, trôi nổi cách mặt đất đến năm mươi centimet.
Phạm Lam nhanh chóng phản ứng , chắc là thần thức của cô tiến bên trong Luân Hồi Cảnh.
Cảnh tượng xung quanh giống hệt như lúc cô thấy từ bên ngoài, là một khu rừng rậm nguyên sinh. Cô thể ngửi thấy mùi nước nồng nặc và mùi lá cây mục rữa.
Cô còn thấy con ch.ó đen nhỏ ngay chân .
Phạm Lam: "..." Quá hổ , kiếp của thật sự là một con ch.ó đấy chứ?!
Con ch.ó đen nhỏ ngửi đông ngửi tây, ngửi về phía . Phạm Lam đành bấm bụng theo nó, trong lòng thầm c.h.ử.i thề liên tục.
Đột nhiên, con ch.ó đen dừng . Nó vèo một cái chui tọt bụi cỏ, miệng hừ hừ như đang c.ắ.n xé thứ gì đó, chỉ để cái đuôi lông xù vẫy vẫy bên ngoài.
"Tiểu Hắc, nhặt đồ linh tinh nữa ?” Một giọng từ xa vọng . Đó là một loại ngôn ngữ mà Phạm Lam từng qua, nhưng kỳ lạ là cô hiểu từng chữ.
"Lẽ nào Luân Hồi Cảnh còn hệ thống phiên dịch? Cũng nhân văn ghê.”
Phạm Lam nghĩ thầm.
Chỉ thấy một vén bụi cỏ nhanh tới. Đó là một thợ săn, lưng đeo cung tên và rìu, mặc áo da thú, chân trần giày cỏ, đầu gối những miếng vá dày.
Khoảnh khắc Phạm Lam thấy thợ săn , cô khỏi hít một khí lạnh.
Người thợ săn trông giống hệt cô! Hơn nữa còn là phụ nữ, độ chừng mười bảy mười tám tuổi. Chắc đây mới là tiền kiếp của cô.
Phạm Lam thở phào nhẹ nhõm, may quá, là chó.
Nữ thợ săn đến lưng con ch.ó đen, dùng rìu gạt bụi cỏ , thốt lên một tiếng: “Ể?”
Phạm Lam lập tức bay qua.
Trong bụi cỏ một đang , hai mắt nhắm nghiền, áo choàng trắng, tóc đen như mực. Con ch.ó đen nhỏ đang liều mạng kéo tay áo đó. Dù mặt mũi đó đất cát và cỏ dại cho lem luốc, nhưng Phạm Lam vẫn nhận ngay lập tức.
Là Dung Mộc!
Dung Mộc đang bất tỉnh? Ngủ? Hay thương? Sao thể?! Anh là thần tộc thuần huyết cơ mà...
Phạm Lam bay một vòng quanh Dung Mộc, phát hiện thần quang.
Lẽ nào trong Luân Hồi Cảnh thể dùng Thiên nhãn?
Phạm Lam thử nữ thợ săn - tiền kiếp của . Trên đầu cô khí, màu trắng pha chút xám, là màu sắc khí tức bình thường của con .
Thiên nhãn của cô vẫn hoạt động bình thường. Vậy thì, thần quang là Dung Mộc thật ?
Phạm Lam chắc chắn, nhất định là . Dung Mộc thương ? Hay xảy vấn đề gì mà mất thần quang?
Vãi thật, đây là tình tiết gì ? Lẽ nào kiếp là ân nhân cứu mạng của Dung Mộc, cho nên Dung Mộc mới lấy báo đáp ở kiếp ?
Không đúng, đúng. Phạm Lam nhớ vẻ mặt của Bạch Trạc lúc nãy, cảm thấy chuyện đơn giản như .
Nữ thợ săn tùy tiện lật lật Dung Mộc hai cái phán: “Tiểu Hắc, thứ ôi , ăn . Chúng vẫn nên săn thú rừng ."
Nói , cô kéo con ch.ó đen thẳng, thèm ngoảnh .
Phạm Lam: "..."
Khoan , kịch bản nên như thế chứ? Không cô nên kinh ngạc vì vẻ trời ban của , gặp yêu, lập tức mang Dung Mộc về chăm sóc cẩn thận ?
dù Phạm Lam nhảy dựng lên cỡ nào cũng vô ích.
Đây là Luân Hồi Cảnh, nó chỉ ghi một cách chân thực những gì xảy trong tiền kiếp, ngay cả chính cô cũng thể đổi bất cứ điều gì.
Không lẽ duyên phận kiếp của và Dung Mộc chỉ là gặp mặt một thôi ? Phạm Lam trôi nổi bên cạnh Dung Mộc nghĩ. Hố quá đấy.
Bỗng nhiên, cô thấy một âm thanh. Tiếng "xì xì" khe khẽ ngày càng gần. Cô giật đầu . Một con mãng xà to bằng miệng bát đang lao tới, cái miệng đỏ lòm há to chồm về phía Dung Mộc.
Không !
Phạm Lam nghĩ ngợi gì mà xông lên cản. Răng rắn xuyên qua cơ thể linh hồn của cô, lao thẳng về phía Dung Mộc.
Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, một mũi tên lông vũ xé gió lao tới: “vèo” một tiếng xuyên thủng mắt trái của con rắn. Mãng xà gào lên t.h.ả.m thiết ngã "rầm" xuống đất.
Mũi tên chuẩn thật!
Phạm Lam kinh ngạc đầu , thấy nữ thợ săn đang thu cung tên, vẻ mặt tình nguyện khi con ch.ó đen nhỏ lôi kéo .
Nữ thợ săn càu nhàu: "Mày thật sự nhặt về ?"
Con ch.ó đen: "Gâu gâu gâu."
"Trưởng thôn chắc chắn sẽ lải nhải c.h.ế.t mất!"
"Gâu gâu gâu."
"Mày xem gầy như que củi, cũng chẳng mấy lạng thịt, nhặt về gì?"
"Gâu gâu gâu gâu."
"..."
Nữ thợ săn miệng làu bàu c.h.ử.i bới, nhưng vẫn một vai vác xác mãng xà, tay kẹp Dung Mộc nách, như bay.
Phạm Lam: "..." Tư thế ... chẳng là tư thế Dung Mộc thường kẹp cô ? Thôi , dù thì cũng cứu về.
Phạm Lam trôi nổi theo lưng nữ thợ săn.
Càng theo nữ thợ săn , sự nghi hoặc trong lòng Phạm Lam càng lớn. Người thật sự là tiền kiếp của cô ? Họ điểm nào tương đồng cả.
Sức lực của cô lớn, vác mãng xà và Dung Mộc trèo đèo lội suối mà mặt đổi sắc. Đi liên tục hơn hai tiếng đồng hồ, đừng là nghỉ, ngay cả thở dốc cũng .
Ngay cả Phạm Lam khi thành thần, với cường độ vận động cao như , e là sớm liệt đất kêu khổ . Chỉ việc bay theo cô thôi mà Phạm Lam cũng thấy mệt.
Nữ thợ săn xuyên qua rừng cây, qua thảo nguyên, lội qua sông, vượt qua núi, cuối cùng đến một thung lũng.
Trong thung lũng một kết giới khổng lồ, giống với bất kỳ kết giới nào Phạm Lam từng thấy. Bề mặt nó ánh sáng ngũ sắc sặc sỡ phong phú, dường như ngưng tụ tất cả các thuộc tính của ngũ hành.
Xa xa núi non trập trùng, sương mù lượn lờ, con suối trong vắt chảy quanh chân núi. Một ngôi làng nhỏ yên bình trong đó với những ngôi nhà san sát, mái tranh vàng óng. Trong làn khói bếp lượn lờ, những dân mặc đồ giản dị khắp nơi, ai nấy mặt cũng nở nụ ấm áp. Cảnh tượng giống hệt chốn bồng lai tiên cảnh miêu tả trong truyền thuyết.
"Đại Hắc, cô về !” Một thanh niên hớn hở chạy đón. Anh mặc áo da thú, cũng là trang phục của thợ săn.
Phạm Lam mặt đầy vạch đen. Đại Hắc? Tên kiếp của "phèn" thế ?
"Nam Đạt, hôm nay thu hoạch gì ?" Đại Hắc hỏi.
Chàng thợ săn tên Nam Đạt gãi đầu ngô nghê. Giây tiếp theo, thấy Dung Mộc, sắc mặt rõ ràng chút căng thẳng: “Cái đó là gì thế?"
"Tiểu Hắc cứ đòi nhặt về." Đại Hắc đáp.
"Tiểu Hắc nhặt đồ linh tinh, hư quá." Nam Đạt sờ đầu con ch.ó đen, đầu hét lớn trong: “Anh Bếp ơi, mau xem, Đại Hắc hôm nay săn một con rắn về ."
Nói , vác xác mãng xà ngôi nhà tranh lớn nhất ở đầu làng, nơi cái ống khói đang phì phò nhả khói. Chỉ trong nhà vang lên một tiếng "rầm", xác rắn vèo một cái bay ngược , rơi mạnh xuống chân Đại Hắc, tung lên một đám bụi mù.
"Lột da hẵng mang !" Một đàn ông trẻ thò đầu gầm lên.
Đại Hắc gân cổ cãi: "Rốt cuộc là đầu bếp là đầu bếp?!"
"Ăn thì ăn, ăn thì cút!" Người đàn ông c.h.ử.i .
Anh chỉ mặc một chiếc quần, trần, gầy, thể thấy rõ hai hàng xương sườn, mặt vàng da bọc xương. đây là trọng điểm.
Trọng điểm là khuôn mặt của ... giống hệt như Kế Ngỗi!