Phạm Lam cực kỳ hoang mang.
Tuy bao giờ nhận thư tình, nhưng giọng văn trong bức thư quả thật sặc mùi... tán tỉnh. Mà gửi là Diêm La Vương - ông trùm của Địa Giới.
Lẽ nào là di chứng của vụ thu phục Trảm Yêu Đao ? Hay ổng định lừa cô xuống Địa Giới để thủ tiêu bịt đầu mối?
Phạm Lam rùng .
Cảm nhận nhiệt độ trong phòng đổi đột ngột, Giáp Dịch hắt một cái chuồn lẹ. Một bên là gió lạnh âm u từ Kế Ngỗi, một bên là hỏa khí hừng hực từ Dung Mộc. Phạm Lam kẹp ở giữa, chịu trận đủ đường.
"Cái đó...”
Phạm Lam giơ lá thư lên: "Bạch Trạc thật sự là Diêm La điện hạ ?"
Kế Ngỗi hừ lạnh. Cơ hàm Dung Mộc nghiến ken két. Xem là chính chủ .
"Diêm Vương là thế nào?”
Phạm Lam hỏi.
Kế Ngỗi: "Một gã lăng nhăng."
Dung Mộc nghiêm túc hơn: "Về công việc thì giỏi, cải tổ Địa Giới . đời tư thì...”
Dung Mộc đỏ mặt: "... hỗn loạn."
Kế Ngỗi chốt hạ: "Quan hệ nam nữ cực kỳ bê bối!"
Ly Trạch hô hố: "Nhìn cái mặt hai cay cú thế , đừng bảo là cũng từng ổng quấy rối nhé?"
Mặt Kế Ngỗi đen sì, mặt Dung Mộc thì đỏ bừng.
Dung Mộc quát: "Tóm là !"
Phạm Lam giả lả: "Biết , . sẽ thư từ chối khéo léo..."
Kế Ngỗi giật phắt lá thư, cầm bút lông quẹt một chữ "CÚT" to đùng lên đó, châm lửa đốt sạch sành sanh.
"Hộ chiếu ?”
Kế Ngỗi chìa tay .
Phạm Lam tiếc rẻ: "Giữ mà... Lỡ dịp du lịch..."
"Đưa đây!"
Phạm Lam đành ngậm ngùi giao nộp cuốn hộ chiếu, nó hóa thành tro bụi trong tay Kế Ngỗi.
Thực , cô xuống Địa Giới là vì lý do riêng. Cô thăm bà ngoại.
Theo quy định Thiên Đình, Thần mới nhậm chức 500 năm phép xuống Địa Giới thăm , cũng tra Sổ Sinh Tử. Tấm hộ chiếu vốn là tia hy vọng duy nhất của cô.
Phạm Lam buồn bã nhớ về bà ngoại. Hôm nay là ngày mùng tám tháng Chạp, ngày giỗ của bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-86-lenh-dieu-chuyen-cong-tac.html.]
Đêm đó, cô mơ thấy con đường dẫn về nhà bà ngoại, nhưng dù chạy nhanh thế nào cũng thể đến đích. Cô tỉnh dậy, nước mắt đầm đìa.
Sáng hôm , khí trong nhà vẻ tất bật. Dung Mộc và Kế Ngỗi đang thu dọn hành lý.
"Chúng thế?”
Phạm Lam hỏi.
Kế Ngỗi ném cho cô xem thông báo điện thoại: [Quyết định biệt phái cán bộ: Cử Dung Mộc, Kế Ngỗi, Phạm Lam thuộc Khu Thanh Long công tác giao lưu 5 ngày. Trong thời gian , Khu Bạch Hổ sẽ tiếp quản địa bàn.]
Phạm Lam nổi đóa: "Cái gì?! Khu Bạch Hổ tiếp quản? Đây rõ ràng là cướp công trắng trợn! GCV của chúng mới tăng mà!"
Ly Trạch nhún vai: "Hòa Cường phế, cha là Hòa Uyên trả đũa mà."
"Chỉ 5 ngày thôi, coi như du lịch.”
Dung Mộc an ủi.
Mặc dù ấm ức, nhưng lệnh ban, .
Sở Thành Hoàng chơi khăm, đặt vé tàu cao tốc cho họ lúc nửa đêm, còn là ghế hạng thường.
11 giờ 59 phút đêm.
Sân ga vắng tanh.
[Tàu HQ555 bắt đầu soát vé.]
Cánh cửa mở . Bên cạnh sân ga đậu một chiếc tàu cao tốc đầu đạn màu đỏ rực như máu, bóng loáng và ma mị.
Phạm Lam bước lên tàu. Bên trong, bộ ghế cũng màu đỏ.
00:00 giờ.
Đèn trong toa vụt tắt, chuyển sang ánh sáng mờ ảo vàng vọt.
Bên ngoài, tiếng bước chân rầm rập vang lên. Hàng trăm hành khách xếp hàng ngay ngắn bước lên tàu. Họ nhẹ, phát tiếng động mạnh. Những phục vụ tàu mặc đồ cổ trang màu xanh sẫm, tỏa ánh sáng đỏ nhạt.
Một nữ tiếp viên đẩy xe qua: "Nước suối Vàng, hoa Bỉ Ngạn đây... xin thu chân chút nào..."
"Ngậm mồm , trông cô ngu lắm.”
Kế Ngỗi nhắc nhở Phạm Lam đang há hốc mồm kinh ngạc.
Lúc Phạm Lam mới nhận , cả toa tàu ai là sống cả. Tất cả đều là linh hồn.
"Chúng ... rốt cuộc là biệt phái ?”
Phạm Lam run run hỏi.
Dung Mộc thẳng lưng, nở một nụ rạng rỡ đầy ẩn ý:
"Cục Lưu thông Vật tư Địa Giới."