Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 85: Người Thần Không Thể Thông Hôn

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:41
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , đúng 8 giờ Phạm Lam mở mắt.

Trời , gió mát. Cô bật bản nhạc hùng tráng tối qua chọn, vệ sinh cá nhân. Đợi đến khi thanh khí thế tích tụ đầy 100%, cô sải bước hùng dũng xuống lầu.

bước bếp, cô hình.

Dung Mộc đang đeo tạp dề viền hoa màu hồng, ... nấu bữa sáng.

Tình hình gì đây? Hôm nay là thứ bảy mà?

Dung Mộc một tay cầm xẻng, một tay đập trứng, sang dịu dàng với Phạm Lam: "Chào buổi sáng."

Phạm Lam lùi nửa bước, dự cảm chẳng lành ập đến. Chuyện bất thường ắt biến.

"Anh... hôm nay dậy sớm thế?"

"Mấy hôm nay đều phiền em bữa sáng, Dung mỗ áy náy lắm. Hơn nữa hôm qua em còn chủ động gánh vác công việc giúp Dung mỗ. Dung mỗ tài hèn sức mọn, lấy gì báo đáp, chỉ thể... tự tay nấu bữa sáng mời em.”

Dung Mộc mím môi ngại ngùng.

Đệt! Lại giở chiêu !

Mí mắt Phạm Lam giật liên hồi. Định dùng một bữa sáng để lừa cô lao động công ? Mơ !

"Xã Công đại nhân, về việc họp trao đổi, suy nghĩ kỹ . cần trao đổi với ..."

Đing... đoong...

Chuông cửa vang lên.

"Để mở cửa.”

Dung Mộc nhanh chóng chuồn lẹ.

Muốn chạy ?! Phạm Lam đuổi theo bén gót.

"Công việc tuy nhỏ nhặt nhưng tốn nhiều tâm sức và thời gian. ước tính mỗi ngày mất ít nhất hai tiếng để bịa chuy... , để ghi chép chi tiết..."

"A!"

Dung Mộc đột nhiên kêu lên một tiếng, c.h.ế.t trân ngay ngưỡng cửa như thấy ma.

Phạm Lam thò đầu qua vai ngoài. Và ... cô thấy bố và .

Mẹ Phạm ngây . Bố Phạm hình. Hai tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ, lưng còn kéo theo hai chiếc vali to đùng.

Đầu óc Phạm Lam nổ "oành" một tiếng. Cô nhanh chóng đ.á.n.h giá tình hình: Cô mặc đồ ngủ, Dung Mộc đeo tạp dề, hai cùng xuất hiện ở cửa sáng sớm... Chuyện ... toang !

"Bố, , hai con giải thích..."

"Ly Trạch! Mày cho tao!"

lúc đó, một bé trần truồng lao vút , đầy bọt xà phòng, nhào thẳng lòng Dung Mộc. Ngay đó, Kế Ngỗi trần, eo quấn độc chiếc khăn tắm cũng hùng hổ lao đuổi theo.

Một giây, hai giây, ba giây im lặng c.h.ế.t chóc.

Bịch.

Túi lớn túi nhỏ tay bố Phạm rơi hết xuống đất.

Phạm Lam ghế đẩu, mồ hôi lạnh túa như tắm.

Dung Mộc, Kế Ngỗi và Ly Trạch mặc quần áo chỉnh tề, xếp hàng lưng cô như phạm nhân chờ xét xử. Bố Phạm sofa, mặt đen như bao công, ánh mắt sắc như d.a.o cạo lia qua lia Phạm Lam.

Mẹ Phạm gằn giọng: "Phạm Lam!"

"Có con!"

"Con 30 giây..."

"Nhà trọ cũ tăng giá, Dung Mộc phòng trống, con thuê tầng ba, họ ở tầng hai. Chúng con là quan hệ đồng nghiệp và chủ nhà - thuê trong sáng. Chuyện sáng nay là t.a.i n.ạ.n ngoài ý . Không báo cáo với bố của con!”

Phạm Lam b.ắ.n rap một vấp, suýt thì tắt thở.

Ly Trạch chậc lưỡi tán thưởng.

Ánh mắt Phạm quắc lên Ly Trạch: "Đứa bé là ai?"

"Em trai .”

Ly Trạch chỉ tay Kế Ngỗi: "Người quen."

Cơ mặt Kế Ngỗi giật giật.

Bố Phạm hỏi: "Cậu Kế lúc nãy là..."

Kế Ngỗi mặt lạnh tanh: "Tai nạn."

Mẹ Phạm: "Lãnh đạo Tiểu Dung là..."

Dung Mộc lắp bắp: "Làm... bữa sáng..."

"Những gì con bé Lam thật ?" Mẹ Phạm nghiêm nghị hỏi.

Dung Mộc, Kế Ngỗi và Ly Trạch gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Bố Phạm đầy nghi hoặc.

Phạm Lam đầu , sức nháy mắt hiệu cho Dung Mộc. Bình thường giả ngốc giỏi lắm mà, mau diễn !

Không Dung Mộc hiểu ý Phạm Lam , nở nụ thương hiệu "sát thương cực cao": "Bác trai bác gái đường xa chắc mệt , hai bác thể hạ cố dùng bữa sáng tại đây ạ?"

Bố Phạm ngẩn một lúc, theo phản xạ đáp . Thật kỳ diệu, khí căng thẳng bỗng tan biến.

"Khụ, cũng ." Mẹ Phạm nở nụ hiền hậu: "Để xem tay nghề của thế nào."

Một phút .

"Bọn bác ăn đường ." Bố Phạm vội .

"Bác đói." Mẹ Phạm xua tay.

Bữa sáng bàn gồm sandwich cháy đen thui và trứng ốp la nát bét, tỏa mùi vị đặc trưng của "ẩm thực địa ngục".

Nụ của Dung Mộc cứng đờ.

"Đợi một chút."

Kế Ngỗi sải bước bếp. Loảng xoảng vài phút , hai bát mì bò thơm phức, nước dùng trong veo, rau cải xanh mướt đặt mặt hai vị phụ .

Mẹ Phạm kinh ngạc, bố Phạm hớn hở, Phạm Lam thở phào, còn Dung Mộc thì suy sụp.

"Lúc nãy con tiền thuê nhà là bao nhiêu?" Bố Phạm ăn hỏi.

"Một nghìn tệ một tháng ạ."

Bố Phạm tấm tắc: "Giá hời quá."

Mẹ Phạm vẫn giữ vẻ mặt cảnh giác, soi xét từng ngóc ngách trong nhà, đặc biệt dừng lâu cánh cửa mật mã ở cầu thang.

"Đây là khóa gì?"

"Khóa võng mạc ạ."

"Có an ?"

"Ngang ngửa kho bạc nhà nước luôn ạ."

Mẹ Phạm sờ sờ ổ khóa, xuống sofa uống , thở dài thườn thượt.

"Toang , hết hy vọng ."

Bố Phạm ngơ ngác: "Hả?"

Phạm Lam: "Sao thế ?"

"Cái khóa đó! Chắc chắn là để đề phòng con ! Nhìn là hai trai lầu chút ý tứ gì với con cả!" Mẹ Phạm đập bàn thất vọng.

Cả nhà ba : "..."

"Lúc mới cửa còn tưởng con gái cuối cùng cũng 'cây sắt nở hoa', vớt nào thì vớt. Ai dè nghĩ nhiều ."

"Mẹ, ý là..."

Mẹ Phạm rút tờ khăn giấy chấm nước mắt: "Hôm qua bà ngoại báo mộng, bà ở đó khổ lắm, tất cả là tại con!"

"Hả? Sao thể? Con bây giờ là..."

"Con là cái gì? Con là một con cẩu độc ế chỏng chơ!" Mẹ Phạm gào lên: "Con xem chị họ Miểu Miểu của con kìa, sắp đẻ sinh đôi đấy! Dì hai của con sắp bế cháu , còn thì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-85-nguoi-than-khong-the-thong-hon.html.]

Phạm Lam liếc bố cầu cứu. Bố Phạm thì thầm: "Hôm qua con sang nhà dì hai chơi, kích động mạnh."

Thảo nào.

"Sắp đến giỗ bà ngoại , con định để đốt hương khấn bà thế nào đây? Con gái lớn tồng ngồng mà cứ định ở đến già ..." Mẹ Phạm tu tu.

"Mẹ đừng lo, ở cơ quan con nhiều thanh niên ưu tú lắm, cơ hội đầy ..."

"Cơ hội cái con khỉ! Hai cực phẩm ngay lầu đây mà con còn cưa đổ thì mong chờ gì ở ngoài!" Mẹ Phạm lau nước mắt, tối hậu thư: "Mẹ cho con , dứt khoát ! Tuyệt đối !"

Phạm Lam đầu hàng: "Mẹ cứ thẳng yêu cầu ạ."

Mẹ Phạm lập tức nín , rút từ trong túi xách một cuốn album dày cộp, vẫy tay gọi Phạm Lam gần.

"Hai nhà đẳng cấp cao quá, chắc con với tới. Thôi thì thực tế một chút. Con xem mấy trong , đều là chỗ quen , ưng nào... , cứ gặp hết , sắp xếp lịch cho."

Phạm Lam lau mồ hôi hột. Trong album ảnh mấy vest đen bóng lộn, cũng bảnh bao nhưng mà...

Cô thở dài, gập album . Mắt Phạm lập tức trừng lên: "Sao nữa?!"

"Con nghiên cứu kỹ, xếp lịch đàng hoàng mới gặp chứ.”

Phạm Lam hoãn binh.

Mẹ Phạm hớn hở mặt.

Rầm!

Trên sân thượng tiếng động lạ, như gì rơi xuống. Bố Phạm chạy xem thì thấy ba cái đuôi đỏ rực vút lên mái nhà.

"Hình như là con mèo thôi." Bố Phạm .

"Quyết định thế nhé, trả lời sớm đấy." Mẹ Phạm dậy về phía bếp: "Để hỏi Kế xem bí quyết nấu mì bò là gì, ngon quá."

Phạm Lam trơ trọi sofa, cuốn album xem mắt mà nước mắt.

Phải đây? Đường đường là một vị Thần, cô thể kết hôn với phàm ? Mà quan trọng hơn là, nếu để lộ chuyện Bà Thổ Địa xem mắt, chắc cô cho thối mũi mất. Cô hình dung cái điệu khả ố của đám bạn thần tiên .

Phạm Lam ôm đầu thở dài.

Đột nhiên, một đôi chân xuất hiện mặt cô. Tất trắng, dép nhựa hồng.

"Oái!”

Phạm Lam giật ngửa : "Dung Mộc, gì thế?!"

Dung Mộc sừng sững mặt cô, hai tay giấu trong tay áo, đôi mắt đen thẫm như vực sâu đáy.

Khoảnh khắc , Phạm Lam thấy lạ quá. Không vẻ lạnh lùng bi thương thường thấy, mà là... tức giận?

Dung Mộc nghiến răng, mắt dán chặt cuốn album tay cô.

"Thần tộc và Nhân tộc kết hôn."

Phạm Lam ngơ ngác: "Hả?"

"Vi phạm Luật Bảo vệ Cơ bản Nhân tộc Tam Giới."

"Ủa? Có luật đó á?!"

"Có!"

Nói xong, lưng bước ban công, biến mất cái vèo.

Không thể nào! Phạm Lam vội tra cứu luật, lướt mỏi tay cũng chả thấy điều khoản nào cấm cản như Dung Mộc . Chỉ thấy mấy tin đồn lá cải mạng nội bộ Thiên Đình kiểu: [Thần tiên cưới phàm: Mất 500 năm tiền lương?]

Phạm Lam đơ . Đệt?!

Bố Phạm về , để một đống di chứng hậu quả.

Ly Trạch Phạm Lam với ánh mắt như đống bùn nhão trát nổi tường. Kế Ngỗi thì lạnh lùng hơn hẳn, nấu ăn giảm sút nghiêm trọng.

Kỳ lạ nhất là Dung Mộc, đột nhiên lăn bếp học nấu ăn.

công nhận, ngộ tính nấu nướng của lão già tám vạn năm tuổi đúng là t.h.ả.m họa! Bất kể nguyên liệu tươi ngon cỡ nào, tay đều biến thành độc dược. Ăn một miếng hồn xiêu phách lạc, ăn hai miếng là đăng xuất khỏi trái đất luôn.

Ly Trạch kêu trời thấu, biến hẳn về nguyên hình cáo để ăn thức ăn cho ch.ó còn ngon hơn. Kế Ngỗi thì khôn lanh hơn, mượn cớ ship hàng để ăn bụi bên ngoài.

Chỉ khổ Phạm Lam. Không hiểu Dung Mộc cứ nhắm cô mà ép ăn. Bữa sáng giám sát, bữa tối canh chừng. Kinh khủng nhất là trưa cô định trốn ngoài ăn, cũng mang cơm hộp đến tận nơi.

"Xã Công đại nhân, đau dày, trưa nay nhịn..."

Dung Mộc rằng, kéo ghế đối diện, ân cần bày biện đũa thìa.

"Nếm thử , món mới sáng tạo của Dung mỗ đấy."

Sáng tạo cái con khỉ! Phạm Lam thứ dung dịch sền sệt màu xanh lè bốc mùi lạ hoắc trong hộp cơm mà hoa cả mắt.

"Thế nào?”

Dung Mộc hỏi, đôi mắt long lanh đầy hy vọng.

Phạm Lam run rẩy gắp một miếng, nhắm mắt nuốt trọn.

"Có tiến bộ." Cô rưng rưng nước mắt dối: "Tiến bộ vượt bậc."

"Thật ?"

"Thật!"

Dung Mộc tươi rói.

lúc đó Giáp Dịch bước : "Xã Công đại nhân, tin..." Nhìn thấy hộp cơm, ngoắt : "Thôi đây..."

"Giáp Dịch, ! Nếm thử .”

Dung Mộc gọi giật .

Giáp Dịch cứng đờ . Phạm Lam vẫy tay nhiệt tình: "Ngon lắm đó, đây chung vui nào."

Giáp Dịch miễn cưỡng nếm thử một chút xíu, tuôn một tràng văn mẫu khen ngợi dài như sớ táo quân, mà nổi da gà.

Dung Mộc vui vẻ chạy gọi những khác đến thưởng thức.

Phạm Lam giơ ngón cái với Giáp Dịch: "Tại hạ bái phục!"

"Còn đó mà phục, mau phi tang !" Giáp Dịch nhanh tay đổ hết cơm túi nilon, ném ngoài cửa sổ cho Đinh Tứ (một con mèo) xử lý. Phối hợp nhịp nhàng cứ như diễn tập cả trăm .

Khi Dung Mộc thấy hộp cơm trống trơn thì vui sướng vô cùng, cắm cúi cuốn sách dạy nấu ăn cổ lỗ sĩ tên là "Thực Trân Lục".

Phạm Lam thắc mắc: "Sao tự nhiên sếp đam mê nấu nướng thế nhỉ?"

Giáp Dịch thì thầm: " già đến tuổi đổi tính nết, kiểu như hồi xuân ..."

"Có khi nào là tiền mãn kinh ?"

Kế Ngỗi , thấy thế bèn lườm Phạm Lam cháy mặt. Phạm Lam im bặt, lùi một bước đề phòng.

Ly Trạch trong ổ khẩy: "Ngu quá là ngu. Rõ ràng thế mà . Ghen đấy!"

Phạm Lam giật . Ghen á?

Lẽ nào vì bố cô chê Dung Mộc nấu dở nên tự ái? Hay là... vì cô xem mắt?

Đang suy nghĩ miên man thì Giáp Dịch đưa cho cô một phong thư màu đen tuyền, sang trọng và bí ẩn.

"Bà Thổ Địa, thư riêng gửi ."

Trên phong bì dòng chữ đỏ thắm bằng bút lông: [Kính gửi Bà Thổ Địa Phạm Lam - Miếu Thổ Địa Khu Thanh Long].

"Ai gửi ?"

"Là văn phòng nội vụ Điện Diêm La Địa Giới."

Phạm Lam bóc thư. Bên trong là một cuốn hộ chiếu nhập cảnh Địa Giới và một bức thư tay với nét chữ rồng bay phượng múa:

[Gửi Bà Thổ Địa Phạm Lam: Nghe danh lâu, lòng ngưỡng mộ khó kìm. Nhân lúc rảnh rỗi, thành tâm mời gặp mặt. Kèm thư là giấy tờ thông quan, mong nàng đừng từ chối.] Ký tên: [Bạch Trạc]

Phạm Lam ngớ .

Chưa kịp hồn, Giáp Dịch hét toáng lên: "Xã Công đại nhân, Trù Thần đại nhân! Diêm Vương điện hạ gửi thư tình cho Bà Thổ Địa kìa!"

Rắc!

Mặt bàn của Kế Ngỗi nứt đôi.

Xoạt!

Cuốn sách nấu ăn tay Dung Mộc nát bươm.

 

Loading...