Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 84: Thành Viên Thoát Ế Đầu Tiên Của Miếu Thổ Địa

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:40
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam trong tiệm hoa, Ly Trạch đang ghế đẩu, vẻ mặt nghiêm túc chọn từng bông hoa, cảm thấy cả cứ sai sai thế nào .

"Không lấy loại mùi quá thơm, thanh nhã, màu sắc nhẹ nhàng thôi. Đừng lấy màu trắng tinh, màu hồng chị?”

Ly Trạch hỏi.

Cô nhân viên gói hoa chừng hai mươi tuổi Ly Trạch, ánh mắt ngập tràn tình mẫu t.ử dâng trào.

"Em trai trai ơi, em mua hoa tặng bạn gái ?"

"Cũng... cũng hẳn ạ."

"Lẽ nào là tặng em ?" Cô nhân viên chỉ tay Phạm Lam.

"Mắt ."

Cô nhân viên nén đến mức sắp nội thương, tay thoăn thoắt gói hoa: "Xong đây, bó hoa siêu luôn, bạn gái nhỏ của em nhất định sẽ ưng ý lắm đấy."

Đó là một bó cẩm chướng màu hồng phấn, điểm xuyết thêm vòng hoa baby trắng xung quanh. Cô nhân viên dùng giấy gói hình trái tim, khiến cả bó hoa trông thật ngọt ngào đáng yêu.

"Cảm ơn chị.”

Ly Trạch ôm bó hoa nhảy khỏi ghế, về phía Phạm Lam: "Đi thôi."

Phạm Lam hừ một tiếng: "Nghe giọng điệu của Ly Trạch đại nhân lúc nãy, là chê đủ chứ gì?"

Ly Trạch đáp tỉnh bơ: "Xin hãy dùng từ cho chính xác, cô gọi là nhan sắc tầm thường."

"Thế nhờ Dung Mộc Kế Ngỗi đưa ?"

"Cái mặt thối của Kế Ngỗi sẽ dọa sợ c.h.ế.t khiếp, còn Dung Mộc thì mắc bệnh sợ xã hội, hầu ngược ?”

Ly Trạch liếc Phạm Lam với ánh mắt ghét bỏ: "Chỉ cô là miễn cưỡng mang đường ."

Hầy, cái thằng nhóc ranh ma !

Phạm Lam tức đến xì khói, bỏ của chạy lấy ngay lập tức. thấy vẻ mặt mong đợi lấp lánh trong mắt Ly Trạch, cô kìm sự tò mò. Người bạn loài của Cửu Vĩ Hồ đại nhân rốt cuộc là thần thánh phương nào đây?

"Bạn" của Ly Trạch đang tại Bệnh viện Nhi đồng Thành phố Xuân. Phạm Lam vốn thích bệnh viện, đặc biệt là từ khi Thiên Nhãn. Bệnh viện thường tràn ngập oán khí và bệnh khí đậm đặc, khiến mắt cô khó chịu.

khi đến Bệnh viện Nhi đồng , cô ngạc nhiên phát hiện khí trường ở đây sạch sẽ. Tuy đầu bệnh nhân và nhà vẫn oán khí và bệnh khí, nhưng ngay khi tỏa khí, chúng nhanh chóng tan biến như thứ gì đó thanh lọc.

Phạm Lam lập tức cảnh giác. Trong ấn tượng của cô, thứ thể thanh lọc oán khí nhanh như chỉ Tịnh Thạch. Lẽ nào ở đây tàn dư của Thiên Duyên Thánh Giáo?

"Trong vòng mười cây , đừng là tàn dư Thánh Giáo, ngay cả một con yêu quái cũng .”

Ly Trạch khẳng định.

Lúc Phạm Lam mới thở phào nhẹ nhõm. Dù cái mũi thính của hồ ly Ly Trạch đôi khi còn đáng tin hơn cả Thiên Nhãn "lúc nổ lúc xịt" của cô.

Hai thang máy lên tầng cao nhất của khu nội trú, khoa Tim mạch. Khi Ly Trạch xuất hiện, các y tá ở quầy trực đều ồ lên vui vẻ, ai nấy mắt long lanh hình trái tim, còn tặng cho Ly Trạch cả một túi kẹo mút to tướng.

"Tiểu Trạch đến , ôi chao ngoan quá !"

"Tiểu Trạch đây dì xem nào, dạo cao lên đấy."

"Tiểu Trạch, hôm nay một ? Còn dẫn theo... con hả?"

Phạm Lam nhe răng gượng: "Là chị ạ."

Ly Trạch đính chính: "Người quen thôi."

Các cô y tá ồ lên. Một cô nhiệt tình dẫn hai đến phòng bệnh.

Giường 45, ngay cạnh quầy y tá, là phòng bệnh đôi.

"An An, tớ đến thăm đây!”

Ly Trạch vui vẻ đẩy cửa, thẳng đến giường bệnh.

Khoảnh khắc cánh cửa mở , Phạm Lam cảm thấy một luồng ánh sáng trắng tinh khiết ùa , rực rỡ như nắng sớm giấc ngủ trưa.

Phạm Lam ngẩn mất một giây bước phòng, đang giường bệnh.

Đó là một bé gái bốn năm tuổi, mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng, mái tóc ngắn kiểu đầu bob ôm lấy khuôn mặt. Da cô bé trắng xanh, môi nhợt nhạt thiếu huyết sắc, gầy gò, nhưng đôi mắt to tròn vô cùng thần.

Ngay khoảnh khắc thấy cô bé, Phạm Lam hiểu tại khí ở bệnh viện trong sạch đến thế.

Khí đầu cô bé vô cùng tinh khiết và sáng ngời, chất khí gần như hóa thành ánh sáng, giống với hào quang của ông bà cố Vương Tư Địch .

Công đức của cô bé chắc chắn cực cao.

Phạm Lam nghĩ đến bản cam kết KPI tu tiên khổ sở của sở khỏi kích động.

mòn gót giày tìm thấy, đến khi gặp chẳng tốn công!

"An An, tớ mang kẹo mút thích nhất đến .”

Ly Trạch trắng trợn "mượn hoa dâng Phật", giơ túi kẹo các cô y tá cho : "Tớ bóc cho một cây nhé?"

"Cảm ơn ."

Cô bé tên An An . Khi , đôi mắt cô bé híp như hai vầng trăng khuyết, khiến Phạm Lam liên tưởng đến chiếc bánh bao nhân đậu đỏ ngọt ngào.

"Tiểu Trạch, đây là chị của ?”

An An Phạm Lam hỏi.

Ly Trạch đáp gọn lỏn: "Người quen."

"Chào chị, em là Hứa An Ninh.”

An An lễ phép: "Chị xinh quá ạ."

"Cảm ơn em, em cũng xinh xắn và đáng yêu.”

Phạm Lam mỉm , liếc xéo Ly Trạch một cái.

Thằng nhóc con, kìa, ăn khéo léo bao nhiêu.

An An dường như chút ngại ngùng, cúi đầu xuống. Trên gò má cô bé ửng lên một vệt hồng nhàn nhạt, nổi bật nền ga giường trắng toát, trông càng thêm mong manh.

Ly Trạch mép giường, mắt mở to, tay cầm cây kẹo mút bóc dở, dường như đang ngẩn tò te ngắm cô bé.

Phạm Lam lắc đầu ngao ngán.

Ly Trạch ơi là Ly Trạch, đường đường là Cửu Vĩ Hồ ngàn năm, định lực cũng kém quá đấy!

"Tiểu Trạch, ?”

An An hỏi.

"Không... gì.”

Ly Trạch vội cúi đầu, nhanh tay bóc kẹo đưa đến miệng An An: "Cậu ăn ."

An An ngậm kẹo mút, tít mắt: "Mẹ tớ bảo mỗi ngày chỉ ăn một cây kẹo thôi, nếu sẽ sâu răng."

"Vậy tớ cất tủ giúp , để dành mai ăn tiếp."

"Ừm."

"Hôm nay chuyện gì nào?"

"Tớ chuyện về loài hồ ly."

"Được thôi."

Ly Trạch vắt vẻo chiếc ghế đẩu cạnh giường, hai chân đung đưa: "Ngày xửa ngày xưa, ở nơi giao giữa trời và đất, một vùng đất gọi là Thanh Khâu. Đó là quê hương của Hồ tộc..."

Ly Trạch múa tay múa chân kể truyền thuyết về Thanh Khâu, An An chăm chú lắng , đôi mắt long lanh, thỉnh thoảng bật khúc khích.

Phạm Lam cảm thấy tức ngực.

Không ngờ Ly Trạch đầu tiên thoát ế trong cái miếu Thổ Địa ế chỏng chơ của bọn họ!

Bị "cơm chó" của hai đứa trẻ nhét cho no bụng, Phạm Lam loanh quanh trong phòng xuống bên cửa sổ phơi nắng.

Giường bên cạnh chăn gối gấp gọn gàng, dường như bệnh nhân ngoài. Chiếc giường trắng tinh mềm mại như đang vẫy gọi Phạm Lam. Cô ngáp một cái, cố gắng dời mắt khu vườn lầu để chống buồn ngủ.

Khu vườn bệnh viện nhi thiết kế khá , cây xanh bóng mát, hoa cỏ rực rỡ, cả cầu trượt và bập bênh. Giờ trưa nắng nôi vắng hoe, chỉ một nhân viên đang đẩy máy cắt cỏ.

Mùi cỏ mới cắt thơm ngai ngái bay lên tận tầng 18.

Phạm Lam càng lúc càng buồn ngủ. Cô móc điện thoại định lướt tin tức cho tỉnh táo thì đột nhiên, mắt tối sầm . Như thể một lớp kính lọc màu xám phủ lên vật, vạn vật xung quanh mờ nhạt , chỉ còn mùi cỏ tươi xộc thẳng mũi là rõ rệt.

Phạm Lam bật dậy, nhoài cửa sổ xuống. Cô đang tìm kiếm điều gì, nhưng linh tính mách bảo lầu thứ gì đó quan trọng.

Cô thấy nhân viên cắt cỏ dừng , ngẩng đầu lên.

Trong khoảnh khắc đó, Thiên Nhãn tự động kích hoạt, phóng to khuôn mặt đó lên rõ mồn một như xem phim 4K ngay mắt.

Là Thiện Văn Thành!

Phản ứng đầu tiên của Phạm Lam là nhảy ngay xuống, nhưng lý trí kịp kéo cô : Đây là tầng 18! Cô luống cuống tìm Giới Chú, nhưng tay run rẩy đến mức vẽ nổi hình mở khóa.

Cô thấy Thiện Văn Thành vẫy vẫy tay như đang chào cô.

Sau đó, nở một nụ , cơ thể dần tan biến trung.

Phạm Lam kinh hoàng dụi mắt liên tục. Chiếc máy cắt cỏ lầu vẫn đang chạy ro ro, nhưng đẩy máy đổi thành một chú trung niên ngoài năm mươi tuổi.

Lớp màng xám xịt mắt biến mất. Khoảnh khắc cứ như là ảo giác.

Thật sự là ảo giác ?!

Ly Trạch vẫn đang thao thao bất tuyệt kể chuyện, bất kỳ biểu hiện lạ nào. Nếu là Thiện Văn Thành thật, cái mũi thính của Ly Trạch chắc chắn ngửi thấy .

Phạm Lam lắc đầu thật mạnh, phịch xuống ghế. Đầu óc cô rối bời, câu của Trình Huyễn văng vẳng bên tai.

[Anh là một .]

Cô nhớ nụ của Trình Huyễn: nhiệt tình và sảng khoái. Giống hệt như... nụ của Thiện Văn Thành !

Không , nhất định là ảo giác. Chắc chắn Thiên Nhãn giở chứng gì đó .

"Cạch..." Cửa phòng bệnh mở . Phạm Lam giật dậy.

Người bước là một phụ nữ da trắng bệch, dáng gầy gò nhỏ nhắn. Tuy tuổi còn trẻ nhưng hốc mắt thâm quầng mệt mỏi, nét mặt giống An An, chắc chắn là cô bé.

"Tiểu Trạch đến chơi ." Mẹ An An hiền hậu, liếc Phạm Lam: "Chào cháu, cháu là chị mà Tiểu Trạch nhắc đến ?"

Phạm Lam gượng gạo: "Dạ... , quen thôi ạ."

"Gen nhà các cháu thật đấy, ai cũng xinh ." Mẹ An An khen ngợi: "Lần đừng để Tiểu Trạch một nhé, thằng bé còn nhỏ quá, đường an ."

Phạm Lam gật đầu: "Ly Trạch tính tự lập lắm ạ, nhưng chúng cháu sẽ chú ý."

Mẹ An An xuống mép giường, lặng lẽ ngắm hai đứa trẻ đang ríu rít, môi nở nụ mãn nguyện. Ánh nắng chiếu lên bóng lưng còng của chị, tạo nên một vầng sáng mờ ảo. Không hiểu , Phạm Lam chạnh lòng nhớ đến bà chủ nhà trọ cũ và con gái của bà .

Lòng cô thắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-84-thanh-vien-thoat-e-dau-tien-cua-mieu-tho-dia.html.]

"Cháu mạn phép hỏi một chút, An An bệnh gì ạ?"

"Tim con bé lắm." Mẹ An An khẽ : "Đã lên lịch tháng phẫu thuật ."

"Chắc chắn sẽ thôi cô ạ.”

Phạm Lam an ủi.

Dựa hào quang công đức của An An, đứa trẻ chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi.

Mẹ An An ngước lên Phạm Lam, đôi mắt ánh lên niềm hy vọng.

"Bác sĩ cũng . Sau khi phẫu thuật xong, An An thể chạy nhảy giống như những đứa trẻ khác ."

"Cô thấy ?”

Ly Trạch chọc chọc bát mì hỏi.

Phạm Lam ngơ ngác: "Hả? Thấy gì?"

"Khí An An ."

"À, thấy ."

Ly Trạch lập tức căng thẳng: "Con bé... thế nào?"

Phạm Lam giờ mới vỡ lẽ. Hóa thằng nhóc lôi cô theo là mục đích cả.

"Cậu nhờ Dung Mộc tra Sổ Sinh T.ử nhanh và chính xác hơn ?"

"Nói thừa! Nếu Dung Mộc chịu giúp thì cần gì tìm đến cô?”

Ly Trạch cáu: "Rốt cuộc là thế nào, mau!"

Phạm Lam cạn lời.

Hóa cái Thiên Nhãn thần thánh của cô chỉ là lốp dự phòng thôi .

"Khá .”

Phạm Lam đủng đỉnh đáp.

"Tốt là thế nào?"

"Khí sạch, tinh khiết, công đức tích lũy cực cao. Chắc chắn sống lâu trăm tuổi."

"Thật đấy?!"

" là Thiên Nhãn trung cấp đấy, đừng đùa!"

Ly Trạch toét miệng, để lộ hai chiếc răng nanh nhọn hoắt.

Phải công nhận, sống cùng Dung Mộc và Kế Ngỗi thú vị.

Ví dụ như, bữa tối mỗi ngày đều do Kế Ngỗi đích xuống bếp. Tám trường phái ẩm thực lớn của Trung Hoa cứ tùy ý chọn món, đảm bảo hương vị chính tông tuyệt hảo. Lượng cơm của Phạm Lam từ một bát mỗi bữa tăng vọt lên ba bát, cân nặng cũng theo đà đó mà tăng phanh.

Ví dụ như, Phạm Lam cuối cùng cũng tại Dung Mộc luôn muộn. Hóa "ông cụ non" mắc bệnh ngủ nướng buổi sáng.

Ví dụ như, mỗi đêm khi ngủ, cô đều thấy tiếng Dung Mộc gảy đàn cổ cầm lầu. Cái âm điệu t.h.ả.m họa đó... nếu căn biệt thự ở nơi hẻo lánh, chắc cảnh sát đến gõ cửa gô cổ cả lũ vì tội gây rối trật tự .

Ví dụ như, vì Kế Ngỗi sớm nên Phạm Lam tự lo bữa sáng. Nhờ thế mà tay nghề nấu nướng của cô tiến bộ vượt bậc, ít nhất cũng học cách ốp la trứng.

Và một ví dụ nữa, đó là bữa tối, vị Thần Thổ Địa nào đó luôn kiếm cớ tìm cô để "tâm sự".

"Phạm Lam, thời gian ?”

Dung Mộc thò đầu từ cầu thang lên hỏi.

Phạm Lam đang dài sofa liếc đồng hồ. Không sớm muộn, đúng tám giờ tối, cái giờ vàng để cô xem phim bộ cẩu huyết mà cũng phá đám.

Phạm Lam thật sự hét lên là " rảnh", nhưng hễ đôi mắt to tròn trong veo của Dung Mộc là cô mềm lòng.

Địa điểm tâm sự là sân thượng. Gió thổi hiu hiu mát mẻ, trời đầy lãng mạn... Lãng mạn cái con khỉ khô!

Phạm Lam day day thái dương, cố nén cơn bực .

Dung Mộc bắt đầu bài ca quen thuộc: "Phạm Lam, gần đây công việc khó khăn gì ?"

"Không ."

"Cuộc sống gì khó khăn ?"

"Không ."

"Việc kiểm soát thần quang thắc mắc gì ?"

"Không ."

"Về phương diện sức mạnh tinh thần?"

"Không !"

"Về phương diện thần thể?"

"Xã Công đại nhân!”

Phạm Lam đập bàn cái rầm: "Anh hài lòng về thì cứ thẳng ! Ngày nào cũng tra khảo kiểu nặn kem đ.á.n.h răng thế mệt ?"

Dung Mộc ngơ ngác: "Hả?"

Phạm Lam tức xỉu. Cô phịch xuống, tu ừng ực hai chén cho hạ hỏa.

Mà cũng công nhận, tay nghề pha của Dung Mộc đúng là hổ danh tám vạn năm tuổi đời.

"Anh cứ thật , rốt cuộc cái gì?"

Vành tai Dung Mộc đỏ lên. Anh chớp chớp mắt liên tục, hai tay cứ xoa xoa lên đùi đầy bối rối.

"Dung... Dung mỗ chỉ là trò chuyện với em một chút thôi."

Dưới ánh đêm, hàng mi dài rợp bóng của Thần Thổ Địa đại nhân suýt nữa thì câu mất hồn vía của Phạm Lam.

Tỉnh !

Anh là Dung Mộc!

Cái "trò chuyện" mà chắc chắn nghĩa đen chỉ là chuyện công việc thôi!

Giữ cái đầu lạnh, cấm nghĩ bậy! Nhớ bài học cái giường hồng phấn !

Phạm Lam hít sâu một để định thần.

"Tại ngày nào cũng trò chuyện?"

"Bởi vì..."

Dung Mộc rút từ trong tay áo một cuốn sổ đóng gáy chỉ, cẩn thận mở đặt lên bàn. Trên bìa sổ ghi dòng chữ:

[Sổ Ghi Chép Họp Trao Đổi - Miếu Thổ Địa Khu Thanh Long, Phủ Thành Phố Xuân, Mạch Côn Luân]

Phạm Lam cạn lời.

Biết ngay mà.

"Cục Quản lý Nguồn lực Thần Thị yêu cầu từ tháng , tất cả các đơn vị cơ sở mỗi ngày họp trao đổi với hai nhân viên biên chế, để nắm bắt tình hình công việc, đời sống và tâm lý. Cho nên..."

Phạm Lam hiểu . Quy định áp dụng cho các Sở Thành Hoàng miếu Thổ Địa đông nhân viên thì hợp lý. cái sở , nhân viên biên chế ngoài Dung Mộc thì chỉ cô và Kế Ngỗi.

"Anh và Kế Ngỗi những gì ?”

Phạm Lam tò mò.

Dung Mộc lật sổ .

[Biên bản họp trao đổi, ngày... tháng... năm..., giờ Ngọ ba khắc]

[Địa điểm: Miếu Thổ Địa Khu Thanh Long]

[Người chủ trì: Dung Mộc]

[Người tham gia: Kế Ngỗi]

[Thần Thổ Địa Dung Mộc]: Gần đây công việc khó khăn gì ?

[Trù Thần Kế Ngỗi]: Thiếu pháp lực, nghèo.

[Thần Thổ Địa Dung Mộc]: Cuộc sống khó khăn gì ? [Trù Thần Kế Ngỗi]: Thiếu pháp lực, nghèo.

[Thần Thổ Địa Dung Mộc]: Tu luyện khó khăn gì ? [Trù Thần Kế Ngỗi]: Thiếu pháp lực, nghèo.

[Thần Thổ Địa Dung Mộc]: Có đề xuất gì cho sự phát triển của miếu Thổ Địa ? [Trù Thần Kế Ngỗi]: Tăng lương ? [Thần Thổ Địa Dung Mộc]: Không . [Trù Thần Kế Ngỗi]: Thế thì đề xuất.

Phạm Lam sặc sụa: "Phụt ha ha ha! Cái quái gì thế !"

Dung Mộc trông phiền não: "Bản ghi chép nộp lên chắc chắn đạt yêu cầu."

"Ha ha ha, tất nhiên là ! Anh c.h.é.m gió , dùng mấy câu văn mẫu sáo rỗng .”

Phạm Lam chỉ dẫn: "Ví dụ như: 'Gần đây công việc nhiều thách thức, mong tổ chức quan tâm hơn', hoặc là 'Đề xuất lập kế hoạch chi tiết cho tháng '. Chém gió cho nó phong phú thì mới lừa lãnh đạo chứ! Anh thật thà quá đấy!"

Dung Mộc mở to đôi mắt Phạm Lam chằm chằm, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ và khao khát.

Một giây, hai giây, ba giây... Mặt Phạm Lam nóng bừng lên. Cô chịu thua.

"Được , ! giúp , !"

"Ừm."

Dung Mộc nhoẻn miệng .

Đêm đó Phạm Lam mất ngủ. Cô tự nhủ nên uống nhiều như .

Gần đây sức đề kháng của cô Dung Mộc ngày càng yếu. Trước còn gồng , giờ chỉ cần đôi mắt đó một cái là cô mất sạch khả năng tư duy, ngay cả nguyên tắc bản cũng sắp vứt xó.

Một đứa lười chảy thây như cô mà chủ động ôm việc , thật đáng sợ!

Phạm Lam quyết tâm thể tiếp tục như thế . Sáng mai dậy cô tìm Dung Mộc "họp trao đổi" nghiêm túc. Công việc thêm dứt khoát trả lương!

Phạm Lam lấy điện thoại định tìm chút nhạc hùng tráng để lên dây cót tinh thần thì thấy tin nhắn của gửi từ ba tiếng .

[Mẫu hậu đại nhân]: Gửi địa chỉ nhà mới qua đây.

[Mẫu hậu đại nhân]: Mẹ gửi cho ít đặc sản.

[Mẫu hậu đại nhân]: Người ?!

[Mẫu hậu đại nhân]: Đọc thì trả lời ngay!

Phạm Lam vội gửi định vị qua. Đợi mười phút thấy trả lời, chắc bà ngủ. Cô lướt mạng xã hội, thấy ảnh chị họ Lý Miểu Miểu chuẩn đồ sinh, nhà dì hai bày bàn mạt chược, dượng hai chuẩn tiệc tùng...

Dần dần, Phạm Lam chìm giấc ngủ.

 

Loading...