Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 83: Cuộc Sống Chung Nhà Bi Thảm

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:39
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam ghế sofa trong phòng khách biệt thự, mặt đần . Phải là cực kỳ đần, vô cùng đần.

Đây là một căn biệt thự nhỏ sành điệu, trang trí đơn giản mà ấm cúng: sofa bọc nỉ, sàn nhà sáng bóng, trần phòng khách thông tầng cao đến năm mét. Từ cửa kính sát sàn , thể thấy khu vườn chăm chút tinh xảo, cây cối râm mát, ánh đèn vàng ấm áp.

Đồ đạc trong nhà càng cầu kỳ hơn. Ví dụ như bộ tách bàn , xanh biếc như ngọc, mỏng như cánh ve, cảm giác như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng thổi bay mất. Phạm Lam nhớ mang máng từng thấy món đồ tương tự chương trình giám định bảo vật, gọi là cái gì nhỉ...

"Phạm Lam, em ăn gì?”

Kế Ngỗi hỏi vọng : "Cơm mì?"

Phạm Lam ngơ vài giây mới đáp: "...Mì ."

Kế Ngỗi bếp. Phạm Lam cũng ngó đầu xem. Má ơi, cái bếp ít nhất cũng rộng năm mươi mét vuông! Đủ các loại tủ kệ và dụng cụ bếp núc cao cấp sang chảnh, rõ ràng là thiết kế riêng cho Trù Thần đại nhân .

Phạm Lam thu ánh mắt, sang Dung Mộc đang chiếc ghế sofa đơn.

Dung Mộc dường như chút căng thẳng. Hai tay đặt ngay ngắn đầu gối, đôi mắt to tròn chớp chớp Phạm Lam.

Phạm Lam hỏi: "Đây là... nhà của hai ?"

"Hôm... hôm nay bừa bộn một chút, bình thường thế .”

Dung Mộc ấp úng .

Phạm Lam cạn lời.

Căn nhà thế mà gọi là bừa bộn, cái phòng trọ của tính là gì? Chuồng heo cao cấp chắc?

Ly Trạch đang ngủ ở phía bên sofa, phơi cái bụng lông xù lên trời, đuôi gác ngang bụng, ngáy khò khò.

"Khụ, Xã Công đại nhân, lúc nãy ở cửa ...”

Phạm Lam ngập ngừng: "Không vì hôm nay mệt quá nên nhầm ..."

"Em tắm , là lên phòng ngủ ?”

Dung Mộc chớp chớp đôi mắt to, lặp y nguyên câu lúc nãy.

Phạm Lam cạn lời.

Dung Mộc ơi là Dung Mộc, mang cái gương mặt ngây thơ trong sáng thế mà thốt mấy lời sặc mùi "sói già" như hợp hả?!

"A.”

Dung Mộc dường như hiểu sự nghi hoặc của Phạm Lam, dậy: "Để Dung mỗ đưa em xem."

"Khoan !"

Dung Mộc lên lầu.

Phạm Lam lau mồ hôi. Cô liếc Ly Trạch đang ngủ say sofa, liếc Kế Ngỗi đang nấu nướng trong bếp. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cô lầm lũi theo Dung Mộc lên lầu.

Mỗi bước chân bước lên bậc thang, tim cô đập nhanh hơn một nhịp.

Đầu óc cô rối như tơ vò, cứ như nhét đầy bông gòn... Phỉ phui, là bông gòn chứ?

Bình tĩnh! Phải giữ bình tĩnh! Dựa cái nết của Dung Mộc, chắc chắn là cái ý đồ đen tối mà đang nghĩ !

Phạm Lam mơ màng theo Dung Mộc lên tầng ba, qua một cánh cửa khóa mật mã cao cấp, rẽ một cái, dừng một căn phòng.

Dung Mộc đầu Phạm Lam, lông mi khẽ chớp, vành tai ửng hồng.

Phạm Lam tiến lên ngó , đầu óc lập tức ong lên một tiếng.

Đây là một phòng ngủ. Bên trong một chiếc giường đôi siêu lớn, ga giường màu hồng, vỏ chăn màu hồng, còn thêm hai chiếc gối ôm hình trái tim viền ren cũng màu hồng nốt.

Thời gian và gian như ngừng trôi.

Cơ mặt Phạm Lam giật giật liên hồi, cô thậm chí còn nghi ngờ dây thần kinh mặt đứt phựt .

Dung Mộc chớp hàng mi dài, hỏi nhỏ: "Cô... thích ?"

Một mỹ nam cực phẩm như , bên cạnh một chiếc giường đôi "hường phấn" như , dùng vẻ mặt ngây thơ vô tội như để hỏi một câu đầy ẩn ý... Phạm Lam cảm thấy chân bắt đầu mềm nhũn.

Ánh mắt của Dung Mộc như loại rượu đào tiên nồng đậm nhất, đến mức cô nóng ran, thở dồn dập, lưỡi như líu .

"... ... th... thích..."

Dung Mộc . Nụ rạng rỡ như gom hết thảy ánh trăng trời cao.

Phạm Lam véo mạnh đùi một cái, ép bản tỉnh táo .

"Chỉ... chỉ là, nên quy trình gì đó ạ? Không thể cứ thế ... cứ..."

"Là do Dung mỗ sơ suất.”

Dung Mộc vội : "Nếu cô yên tâm, chúng thể ký một bản hợp đồng, quy định rõ các điều khoản liên quan."

"Ào!"

Như một xô nước lạnh dội thẳng từ đỉnh đầu Phạm Lam xuống chân.

"Hợp... hợp đồng?"

"Cô cứ yên tâm, Dung mỗ thu tiền thuê nhà .”

Dung Mộc với vẻ mặt vô cùng chân thành.

"Khoan !”

Phạm Lam nuốt nước bọt đ.á.n.h ực một cái: "Ý của là... căn phòng là..."

"Cả tầng ba đều do cô tự do sử dụng.”

Dung Mộc giải thích: "Dung mỗ, Ngỗi và Ly Trạch ở tầng hai, tuyệt đối sẽ lên phiền cô."

Phạm Lam: "..."

Trong lòng Phạm Lam gào thét: Đệt!

"Rốt cuộc chuyển đến ở chung, ở ghép với , với các từ khi nào hả?!”

Phạm Lam đập bàn gắt lên.

Dung Mộc thu lu một góc ghế sofa, co rúm vai , trông hệt như cô vợ nhỏ chồng bắt nạt.

"Sáng sớm nay, Dung mỗ thấy cô tìm nhà trọ, cho nên..."

Phạm Lam: "Thì cũng ý định..."

"Mì xong đây."

Kế Ngỗi xuất hiện, đặt một bát mì xuống mặt Phạm Lam.

Phạm Lam lập tức quên sạch nửa câu định .

Trước mặt cô là một bát mì Sao T.ử hội tụ đủ sắc, hương, vị. Cà rốt đỏ tươi, đậu phụ trắng ngần, ớt xanh bắt mắt, phối hợp với gọi là mãn nhãn. Chưa kể đến cái mùi thơm nức mũi , thật sự khiến thèm nhỏ dãi.

Kế Ngỗi đưa cho cô một đôi đũa.

Phạm Lam húp thử một miếng nước dùng. Ngay lập tức, cả cô như thăng hoa.

"Sao thế? Cô hài lòng ?”

Kế Ngỗi sang hỏi Dung Mộc.

Dung Mộc cúi đầu đáp.

"Cô xem hết nhà ?"

"Mới xem mỗi phòng ngủ."

Kế Ngỗi tặc lưỡi một tiếng.

"Đấy trọng điểm!”

Phạm Lam xì xụp ăn mì : "Trọng điểm là... Má ơi, Kế Ngỗi cái gì đấy? Mì của !"

Chưa kịp ăn xong, Phạm Lam Kế Ngỗi xách cổ áo lôi xềnh xệch lên tầng ba, đôi đũa tay cô còn kịp bỏ xuống. Cô cảm thấy như biến thành cái bao tải rách, Kế Ngỗi xách quăng qua quăng .

"Đây là cửa mật mã đời mới nhất, khóa mật mã thêm thiết kế độc quyền của Ất Nhĩ, chỉ thần quang của cô mới mở . Đây là phòng khách cá nhân của cô, bên ngoài ban công nhỏ, thể phơi quần áo, phơi nắng, uống . Cô uống ?"

"Bên là nhà vệ sinh, phòng tắm bồn ngâm. Cách vách là bếp kiểu Tây, chắc cô cũng chẳng dùng đến ."

"Đây là phòng sách, mà sách của cô ít quá. Còn đây là phòng ngủ và phòng để quần áo vách ngăn, tất cả quần áo giày dép của cô đều ở trong đó, tự mà dọn dẹp."

Kế Ngỗi thả Phạm Lam xuống sàn nhà: "Nói , hài lòng chỗ nào?"

Phạm Lam mấp máy môi: "Ga giường phòng ngủ là ai chọn ?"

Kế Ngỗi: ". Sao?"

Phạm Lam giơ ngón cái: "Có mắt !"

"Thế tóm là ở ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-83-cuoc-song-chung-nha-bi-tham.html.]

Phạm Lam dựng đôi đũa lên như đang thề: "Ở!"

"Được ."

Kế Ngỗi đầu cửa. Dung Mộc đang đó, nở một nụ dịu dàng.

Đêm hôm đó.

Phạm Lam cuộn tròn trong chăn "hường phấn", lên trần nhà màu hồng, đầu óc vẫn còn m.ô.n.g lung.

bao giờ ngờ , ngày sống chung nhà với hai đàn ông. Và cho đến tận bây giờ, cô vẫn hiểu nổi cái logic của hai lầu.

Chỉ vì cô đổi phòng trọ, nên họ... bèn dành hẳn một tầng biệt thự cho cô ở? Lại còn trang trí từ đầu đến chân, theo cái phong cách thiếu nữ hường phấn mà cô... chả quen chút nào. Dung Mộc và Kế Ngỗi đột nhiên đối với cô như , khiến cô trở tay kịp. Thậm chí lúc nãy cô còn suýt hiểu lầm Dung Mộc cùng cô...

Phạm Lam đột ngột bật dậy, gõ mạnh trán, cố gắng đuổi cái cảnh tượng hổ đó khỏi đầu. càng gõ, hình ảnh càng rõ nét, khiến cô giấu mặt , nóng ran.

Phạm Lam nhảy xuống giường, đến bên cửa sổ, mở toang cửa .

Gió đêm ùa , cuối cùng cũng giúp cô bình tĩnh đôi chút.

Đây là bài học nhớ đời, cho chừa cái tội suy diễn lung tung!

Phạm Lam thở dài, ôm gối lên bệ cửa sổ.

Thực , chuyện hôm nay, cú sốc lớn nhất đối với cô là... đầu tiên cô ý thức rõ ràng một vấn đề nghiêm trọng:

Cô thích Dung Mộc.

Không kiểu thích xã giao bình thường, mà là một cảm giác lạ... Có chút xót xa, chút vui vẻ, chút say mê, chút cảm giác chữa lành. Thậm chí lúc, cô cực kỳ c.ắ.n một cái.

Bi kịch nhất là, cô thậm chí còn cái cảm giác bắt đầu nhen nhóm từ khi nào.

Phạm Lam thở dài thườn thượt.

Dung Mộc đối với cô thì ?

Thật lòng mà , cô mù tịt.

Dung Mộc đối với tất cả bạn bè đều dịu dàng. Hơn nữa quá dễ hổ, khiến cô thể phân biệt rốt cuộc nguyên nhân khiến đỏ mặt là gì.

Tuy nhiên, Phạm Lam linh cảm rằng Dung Mộc hề dễ gần, đặc biệt là trong những mối quan hệ vượt mức đồng nghiệp và tình bạn. Sự dịu dàng của giống như một tấm khiên mềm mại, lặng lẽ ngăn cách tất cả cách ba thước, tựa như ánh trăng trong đêm dài lạnh giá: dịu dàng nhưng cô độc.

Cũng , nếu gã đó mà suy nghĩ đến chuyện yêu đương, thì chẳng ế chỏng chơ suốt tám vạn năm .

Còn cô, một đứa "FA từ trong trứng", trận tình trường thách đấu ngay mức độ khó nhất Tam Giới, đúng là tiền đồ đen tối.

Phạm Lam ngẩng đầu trời đêm, thở dài thêm cái nữa.

"Này, cô ồn ào quá đấy, để khác ngủ hả?" Một giọng thiếu kiên nhẫn vang lên từ đầu.

Phạm Lam giật , ngẩng lên thì thấy ba cái đuôi lông xù rủ xuống từ mái hiên.

"Ly Trạch? Sao ngủ mái nhà?"

"Tắm trăng."

"..."

"Cái đó..." Ba cái đuôi lúc lắc: " kể chuyện Trình Huyễn với cô hôm nay cho Dung Mộc và tên nấu ăn . Sắc mặt của hai họ lắm . đoán tên Trình Huyễn vấn đề."

[ đưa cô gặp một , một .]

Vẻ mặt của Trình Huyễn lúc câu đó, bây giờ Phạm Lam nghĩ vẫn thấy lạnh sống lưng. Không cô đa nghi, mà khoảnh khắc đó cô thật sự một dự cảm chẳng lành, như trùm phản diện để mắt tới .

"Cô cứ ở đây , đỡ cho Dung Mộc và Kế Ngỗi ngày nào cũng canh chừng đến nửa đêm bên ngoài cái nhà trọ nát của cô."

Phạm Lam giật thon thót: "Cái gì cơ?!"

"Chậc, với cái khả năng quan sát gà mờ của cô mà cũng dám tự xưng là Thiên Nhãn ? Hai họ phiên thức trắng cả chục ngày nay bên ngoài cửa sổ nhà cô , cô phát hiện đám Tường Vân 007 ngày càng bé ?"

Phạm Lam ngây . Cô thật sự gì cả.

Họ... thể âm thầm ...

"Cho nên, cứ ngoan ngoãn ở đây . Cô khỏe, họ cũng khỏe."

"..."

Phạm Lam lên bầu trời. Hôm nay là rằm, ánh trăng sáng đến chói mắt, hốc mắt cô bỗng cay cay.

"...Cảm ơn." Cô khẽ .

"Cô nên cảm ơn đây , tiền sửa sang nhà cửa đều là bỏ đấy!"

"Cảm ơn , Ly Trạch."

Ly Trạch hừ một tiếng, cái đuôi biến mất hút.

Phạm Lam bật , lòng dần bình yên trở .

Bây giờ cô cảm thấy, chuyện ai thích ai, thích ... những điều đó đều còn quan trọng nữa.

Phạm Lam cứ ngỡ những ngày sống chung với Dung Mộc và Kế Ngỗi sẽ là cuộc sống thần tiên cơm bưng nước rót, nhưng thực tế tát mặt cô chan chát.

Sáng hôm , cô rửa mặt xong, thoa lớp sữa dưỡng da thơm phức đến đầu cầu thang tầng hai thì...

Đột nhiên, một bé trần như nhộng từ tầng hai nhảy bổ xuống, nước b.ắ.n đầy đầu đầy mặt cô.

" ghét tắm!" Cậu bé gầm lên.

Phạm Lam kinh ngạc, cố gắng trấn tĩnh cho kỹ. Cậu bé trần truồng đó mái tóc đỏ rực, những bộ phận nhạy cảm quấn tạm bằng ba cái đuôi lông ướt sũng.

Giây tiếp theo, một đàn ông khác trần quấn khăn tắm bay vọt xuống, vớt lấy bé, vèo một cái nhảy tót về tầng hai.

Phạm Lam hình.

Nếu cô lầm, thì hai đó hẳn là... Ly Trạch và Kế Ngỗi?!

Ly Trạch hóa thành hình từ khi nào ?!

Không, đấy trọng điểm. Trọng điểm là, sáng sớm tinh mơ hai các khỏa chạy rông trong nhà, còn lượn lờ ngay mặt cô, là ý gì hả?!

Trên lầu tiếng bước chân, Phạm Lam thấy Dung Mộc. Anh mặc bộ đồ ngủ là áo choàng mỏng, chân đôi dép lê nhựa màu hồng, mắt nhắm mắt mở lướt qua Phạm Lam xuống lầu. Anh lẹp xẹp bếp, đó, một tiếng "loảng xoảng" vang lên.

Phạm Lam chạy vội xuống bếp, thấy Dung Mộc đang nhắm tịt mắt rót nước, cái cốc rơi xuống đất vỡ tan, nước lênh láng.

Phạm Lam vội kéo Dung Mộc sang một bên, cúi xuống nhặt mảnh vỡ. Vừa đầu thì thấy Dung Mộc rúc đầu tủ lạnh.

Phạm Lam sợ hết hồn, lôi , kéo đến phòng khách ấn xuống sofa. Lúc cô mới phát hiện, Dung Mộc vẫn đang nhắm chặt mắt. Anh vẫn đang ngủ!

Phạm Lam cạn lời tập hai.

Bây giờ cô hiểu tại Kế Ngỗi lắp khóa mật mã cho tầng của cô . Thì gã Dung Mộc mộng du!

Khoảng thời gian tiếp theo quả thực là cơn ác mộng buổi sáng.

Ly Trạch trong hình dạng con hồ ly chạy loạn khắp nhà, chạy giũ lông nước văng tung tóe. Kế Ngỗi mồm ngậm miếng bánh mì, vác xe đạp vội vã lao ngoài, bữa sáng kịp . Phạm Lam lục tung tủ bếp chỉ tìm một gói mì tôm sắp hết hạn, đành úp ăn tạm cho đỡ đói.

Dung Mộc ngủ sofa đến tận mười giờ mới tỉnh. Mở mắt thấy Phạm Lam đang ăn mì, phản ứng đầu tiên là cứng đờ , phản ứng thứ hai là mặt đỏ như gấc, phản ứng thứ ba là bật nhảy tót về tầng hai, rơi một chiếc dép lẻ loi sofa.

Phạm Lam nhai mì ngán ngẩm quanh.

Sofa Dung Mộc ngủ đè cho nhàu nhĩ, sàn nhà vương vãi lông cáo, cầu thang ướt nước, bàn lộn xộn bim bim Ly Trạch ăn dở, thùng rác đầy ứ vỏ bánh kẹo và vỏ dưa hấu.

Cuộc sống đúng là thở nổi mà!

"Phạm Lam, rảnh ? Đi đến bệnh viện với một chuyến.”

Ly Trạch nhảy lên đùi Phạm Lam, thản nhiên dùng quần cô để lau cái chân ướt sũng.

Phạm Lam gắt: "Cậu đúng là cần đến bệnh viện cạo lông đấy!"

" cạo lông !”

Ly Trạch nghĩ đến cái gì mà vèo một cái chạy biến về tầng hai. Vài phút xuống.

Lần biến thành hình : tóc đen mềm mượt, mắt to, mi dài, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào. Cậu mặc một bộ vest nhỏ lịch sự, giày da sáng bóng, cổ áo còn thắt một chiếc nơ đen xinh xắn.

Phạm Lam ngạc nhiên. Con hồ ly ăn mặc bảnh bao thế định ?

"Cô cũng đồ , nhất là trang điểm nhẹ nhàng thôi, màu son đừng đậm quá.”

Ly Trạch giục: "Nhanh lên, còn mua hoa nữa."

Phạm Lam hỏi: "Cậu định ... xem mắt ?"

Ly Trạch trợn mắt lườm: " bệnh viện thăm bạn."

"Bạn gì? Là mèo chó? Có cần mang theo pate đồ mài răng ?"

Ly Trạch chút ngượng ngùng, đưa tay chỉnh chiếc nơ nhỏ.

"Là con ."

"Ể?!"

 

Loading...