Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 81: Trảm Yêu Đao Thất Truyền
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:37
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phạm Lam sợ tái mặt.
Giây tiếp theo, cô thấy Thương Lưỡng Lưỡng và vợ lao khỏi nhà, xé áo hóa thành hai con chuột hamster khổng lồ, gầm rống xông lên.
"Thả con tao !"
Các yêu tộc trong ngõ cũng nổi giận, nhao nhao nhảy lên mái nhà c.h.ử.i bới.
Tên bắt cóc cưỡi Tường Vân vù một cái bay cao mấy chục mét. Vợ chồng Thương Lưỡng Lưỡng vồ hụt, ngã sầm xuống mái nhà, ngói vỡ loảng xoảng.
Tên bắt cóc lôi một con dao, kề cổ Thương Thiên Nhai. Con d.a.o đó đặc biệt, bề mặt bao phủ một lớp ánh sáng trắng. Lưỡi d.a.o cách cổ Thương Thiên Nhai mười centimet mà đao quang rạch một vết cắt đáng sợ cổ bé hamster. Kinh khủng hơn là, m.á.u của Thương Thiên Nhai lập tức lưỡi đao hấp thụ, đao quang càng lúc càng sáng, chói mắt như đèn pha.
Các yêu tộc dám manh động, đồng loạt xổm mái nhà căng thẳng quan sát.
"Dao gì thế?!”
Phạm Lam hỏi.
"Ngửi mùi lắm.”
Ly Trạch .
"Là Trảm Yêu Đao thất truyền 500 năm của phái Mao Sơn!”
Đào Khôi giơ la bàn, kêu khẽ: “ theo khí tức của thanh đao mà tới đây. Đao là khắc tinh của yêu vật, còn khát m.á.u yêu. Nếu cứu đứa bé đó nhanh, m.á.u của nó sẽ hút cạn ngay, c.h.ế.t chắc."
Phạm Lam liếc Đào Khôi. Gã , hình như chút khác thường.
Phạm Lam chia sẻ vị trí kèm tag SOS nhóm chat, quyết đoán gọi báo án công vụ của khu Bạch Hổ. Trong ống chỉ truyền đến tiếng tút tút: máy bận.
Phạm Lam: "Cái quái gì ?"
Lúc cô mới phát hiện, xung quanh ít nhất mười mấy yêu tộc cũng đang hành động y hệt cô nhưng vô vọng.
Tên bắt cóc vung mạnh Trảm Yêu Đao. Đao quang xoẹt một tiếng quét ngang, hơn chục căn nhà dân c.h.é.m đứt ngọt, khói bụi mịt mù. Làn gió từ nhát c.h.é.m quét qua mấy yêu tộc, họ lập tức hiện nguyên hình, vết thương sâu hoắm lòi cả thịt trắng, m.á.u hút sạch còn một giọt.
Ly Trạch: "Vãi chưởng?!”
Phạm Lam: "..."
Sức công phá của thanh đao đáng sợ quá ?!
"Trảm Yêu Đao là pháp bảo của tổ sư sáng lập phái Mao Sơn - Đào Cảnh, c.h.é.m vô yêu ma, một con yêu quèn thể khống chế nổi nó .”
Đào Khôi nhanh, xổm xuống, đổ hết đồ trong túi vải , lục lọi tìm kiếm: “Nếu t.ử phái Mao Sơn điều khiển, Trảm Yêu Đao sẽ mất kiểm soát nhanh."
Ly Trạch: "Mất kiểm soát thì ?"
"Nó sẽ tự giải phong ấn, thành sứ mệnh của nó."
Phạm Lam: "Sứ mệnh gì?"
"Chém g.i.ế.c tất cả yêu vật trong phạm vi dò tìm."
Phạm Lam: "...”
Ly Trạch: "..."
"Tìm thấy !”
Đào Khôi giơ lên một cuốn sách đóng gáy chỉ rách nát: “Ở đây ghi pháp chú phong ấn Trảm Yêu Đao."
Chữ bìa sách mờ tịt, mỗi trang giấy đều mỏng manh dễ rách. Đào Khôi hết sức cẩn thận lật đến trang cuối, đó vẽ một pháp chú vô cùng phức tạp.
Phạm Lam: "Anh vẽ ?”
Đào Khôi: "...”
Phạm Lam: "Đệt."
"Woa, thứ lợi hại thật." Tên bắt cóc đầu mây lớn: “Ừm... để tao nghĩ xem nào. Thế , các liên lạc với miếu Thổ Địa hoặc sở Thành Hoàng, báo cho họ điều kiện của tao. Thứ nhất, tao cần một đám Tường Vân Ngân Hán đời 2020, bắt buộc trang pháp chú phân tách mây. Thứ hai, mở một thứ nguyên cảnh mới, phong tao Cảnh Chủ. Thứ ba, chuyển khoản nóng cho tao 2 triệu hộc pháp lực. Nếu đồng ý, tao g.i.ế.c sạch các !"
"Đừng hại con , lập tức báo cho miếu Thổ Địa khu Bạch Hổ!" Thương Lưỡng Lưỡng gọi điện: “Sao vẫn máy bận thế ?!"
Các yêu tộc xung quanh cũng hoảng loạn, điện thoại công vụ của khu Bạch Hổ tê liệt. Có thử gọi liên khu sang Thanh Long và Chu Tước nhưng cũng chặn.
Phạm Lam liếc điện thoại, Dung Mộc và Kế Ngỗi trả lời, cô thậm chí chắc tin nhắn gửi . Lẽ nào Trảm Yêu Đao sẵn kết giới chắn sóng?
Ly Trạch: "Này , ."
Phạm Lam im lặng quan sát. Khu dân cư chủ yếu là yêu tộc hệ Mộc và Thổ - là hệ phụ trợ và phòng thủ, gần như hệ tấn công mạnh như Hỏa, Thủy, Kim. Hơn nữa họ đều là dân thường, pháp khí, thiết đầu cuối chỉ chức năng cơ bản.
Vừa chỉ một đòn của tên bắt cóc thương một phần ba .
Đào Khôi c.ắ.n ngón tay, khó nhọc vẽ bùa phong ấn bằng máu, xem tiến độ thì ít nhất cũng mười phút nữa mới xong.
Tên bắt cóc ung dung Tường Vân chờ đợi, nhưng Thương Thiên Nhai đợi . Phạm Lam cảm nhận rõ yêu quang của bé hamster ngày càng yếu .
"Đào Khôi, Trảm Yêu Đao tác dụng với Thần tộc ?”
Phạm Lam hỏi.
"Từng diệt Đọa Thần, chắc là .”
Đào Khôi đáp bâng quơ, sực tỉnh, ngẩng đầu chằm chằm Phạm Lam: “Cô định gì?"
Phạm Lam: "Ly Trạch, nếu con tin, cần mấy giây để khống chế tên đó?"
Ly Trạch: "Nửa giây."
Phạm Lam . Cô dậy, tung "Võ Triệu Chú".
Chiếc chăn lông cừu san hô in hình Peppa Pig lững lờ bay xuống tay. Cô gấp chiếc chăn , ôm lòng, phi nhảy lên mái nhà.
" là Bà Thổ Địa Phạm Lam của khu Thanh Long, phủ Thành phố Xuân.”
Phạm Lam giơ thẻ công tác : “Yêu cầu của , chúng sẽ cố gắng hết sức đáp ứng, nhưng cần thời gian."
Tên bắt cóc: "Khu Thanh Long? Đây khu Bạch Hổ ?"
"Anh Thần Thổ Địa và Trù Thần của khu Thanh Long là ai ?"
"Danh tiếng lẫy lừng, Tam Giới ai mà ?" Tên bắt cóc khẩy: “Thượng Thần Dung Mộc và Kế Ngỗi thượng thần, đừng ở phủ Thành phố Xuân, mà ngay cả trong Tam Giới cũng là những nhân vật m.á.u mặt, tự đ.á.n.h . khi đến dò la , khu Bạch Hổ và khu Thanh Long ngàn năm bất hòa, nên mới chọn khu Bạch Hổ."
Phạm Lam c.h.ử.i thầm: Đệt, đấu đá nội bộ của sở Thành Hoàng để tội phạm lợi dụng.
"Anh sai.”
Phạm Lam điềm tĩnh: “Chỉ điều, đứa bé trong tay hộ khẩu ở khu Thanh Long."
"Không , bọn chúng là tộc hamster, đẻ khỏe lắm, c.h.ế.t một hai con nhằm nhò gì."
Mí mắt Phạm Lam giật mạnh.
Tiếng thút thít của vợ chồng Thương Lưỡng Lưỡng và mấy chục bé hamster như vô lưỡi d.a.o cứa thần kinh cô.
Phạm Lam : "Trong quy tắc việc của miếu Thổ Địa một điều: nếu yêu tộc trong khu vực quản lý may qua đời vì tai nạn, chỉ KPI công đức cuối năm của sở đó sẽ trừ 5%."
Tên bắt cóc: "Hả?"
"Nếu danh miếu Thổ Địa khu Thanh Long, chắc cũng một danh hiệu khác của sở chúng .”
Phạm Lam ngừng một lát: “Sở Thổ Địa nghèo nhất Tam Giới."
Tên bắt cóc: "..."
"Cho nên, nếu bé hamster mệnh hệ gì, Kế Ngỗi thượng thần vì tiếc tiền thưởng chắc chắn sẽ truy sát tới tận chân trời góc bể."
"Này , chỉ cầu tài cầu tự do, chứ thật sự hại nó, sẽ liên lụy đến sở của cô ."
" vết thương của nó nặng.”
Phạm Lam : “Hay là, thả nó , đổi con tin khác ."
"Cô định là cô con tin đấy chứ?" Tên bắt cóc cảnh giác: “ ngốc, cô là Thần tộc, khống chế nổi cô ."
"Nếu thế thì ?”
Phạm Lam ném thiết đầu cuối (thủ phù) của , nó rơi xuống đất, màn hình tối đen.
Tất cả chìm im lặng.
Sắc mặt Đào Khôi đại biến. Ly Trạch suýt lao tới nhưng ánh mắt Phạm Lam chặn .
" mới thành thần tháng Tư năm nay, xuất là tu tiên, thần thể chỉ ở mức bình thường. Nếu thủ phù thì chẳng khác gì phàm. con tin của còn an và dễ khống chế hơn cả bé hamster ."
Tên bắt cóc chớp mắt: "Cô cái gì chứ?"
Phạm Lam nhún vai: "Vì nghèo."
Tên bắt cóc huýt sáo một tiếng, đ.á.n.h giá Phạm Lam một lượt: “Cái chăn tay cô là gì?"
"Đứa bé đó mất m.á.u quá nhiều.”
Phạm Lam giũ tấm chăn lông cừu , cố gắng bắt chước nụ thương hiệu "vô hại" của Dung Mộc: “Giúp nó giữ ấm thôi."
Dưới ánh nắng, nụ của chú heo Peppa chăn đáng yêu ngây thơ.
Tên bắt cóc suy nghĩ một chút: "Được, cô lên đây."
Phạm Lam men theo mái hiên và luồng khí thải của Tường Vân, trèo lên chiếc xe buýt mây.
Cô thấy Thương Thiên Nhai mây, mặt trắng bệch, miệng vẫn còn ngậm bình sữa. Vết thương ở cổ khô khốc còn một giọt máu, yêu quang tuy yếu ớt nhưng vẫn định.
May mà là yêu tộc, nếu là thường e rằng c.h.ế.t từ lâu.
Phạm Lam nhẹ nhàng dùng chăn lông cừu bọc lấy Thương Thiên Nhai. Chiếc chăn động đậy, gần như theo phản xạ nuốt chửng con mồi, nhưng Phạm Lam vỗ mạnh một cái cảnh cáo.
Chăn lông cừu ngoan ngoãn im.
Phạm Lam: "Đưa nó xuống ."
"Được thôi." Tên bắt cóc xé một cục mây tách .
Phạm Lam đặt Thương Thiên Nhai lên mây, Trảm Yêu Đao kề lạnh ngắt ngay cổ cô.
Phạm Lam nhúc nhích, cô Thương Thiên Nhai đáp đất an . Vợ chồng Thương Lưỡng Lưỡng lóc ôm lấy con, dập đầu lạy cô hai cái vội vã thi triển Trị Dũ Chú.
Phạm Lam thở phào nhẹ nhõm.
"Anh tên gì?”
Phạm Lam hỏi.
"Trình Huyễn."
"Thanh đao từ ?"
" trộm đó, lợi hại ?"
Trình Huyễn xoay đối diện Phạm Lam. Gió mạnh thổi tung tóc mái của , lộ một ký hiệu kỳ lạ thái dương như ngọn lửa đang cháy - hình xăm chú ấn của trọng phạm Vô Gián địa ngục.
Hắn đôi mắt lấp lánh của Phạm Lam: “Cô đúng như lời đồn, quả nhiên là ."
Phạm Lam ngạc nhiên: "Cái gì?!"
"Để cô một khó thật đấy, theo dõi hơn một tháng, thật sự đợi nữa nên đành tự tạo cơ hội."
Phạm Lam cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng: “Anh ?"
"Không ."
"Vậy tại g.i.ế.c ?"
" g.i.ế.c cô, chỉ đưa cô gặp một ."
"Ai?"
Nụ của Trình Huyễn đột nhiên rạng rỡ hơn: “Là một ."
Nụ của , đột nhiên cho Phạm Lam một cảm giác quen thuộc. Giống như...
Bất chợt, một vệt lửa xé gió lao tới. Là Ly Trạch.
Sắc mặt Trình Huyễn biến đổi, vung ngược Trảm Yêu Đao. Đao quang sắc lẹm sượt qua chóp đuôi Ly Trạch. Ly Trạch ngoạm một phát cánh tay Trình Huyễn.
Mọi cảnh tượng trở nên cực kỳ chậm rãi như những khung hình chiếu chậm. Phạm Lam thấy Ly Trạch rõ ràng tránh Trảm Yêu Đao, nhưng đao quang lượn một vòng như boomerang c.h.é.m ngược trở . Phạm Lam lao lên, thần quang hộ thể lập tức khởi động nhưng vỡ tan chỉ nửa giây. Lưỡi đao như dòng nước lạnh lẽo cắt cổ cô.
Một tấm chăn lông cừu san hô khổng lồ từ trời giáng xuống. Trong gang tấc, Phạm Lam túm lấy đuôi Ly Trạch lăn sang một bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-81-tram-yeu-dao-that-truyen.html.]
Trình Huyễn lập tức chiếc chăn nuốt chửng, kịp rên một tiếng tan thành hư vô. Chiếc chăn loay hoay chui thiết thủ phù đất. Trảm Yêu Đao rơi khỏi đầu mây, cắm sâu đất hơn một thước.
"Phạm Lam, cô chứ?!”
Ly Trạch hét lớn.
Phạm Lam nên lời, cô ôm cổ, cảm nhận chất lỏng sền sệt đang trào qua kẽ tay.
"Thủ phù của cô đây!”
Đào Khôi nhảy lên đám mây, nhét điện thoại tay Phạm Lam.
"Trị Dũ Chú... Khởi...”
Phạm Lam thều thào.
Phù chú màu xanh lá bao bọc vết thương, m.á.u ngừng chảy, nhưng đầu cô choáng váng như thể hút mất cả lít máu.
"Này , đúng!”
Ly Trạch chỉ Trảm Yêu Đao đất hét lên.
Trảm Yêu Đao từ từ bay lên, bạch quang lưỡi đao chuyển thành màu đỏ máu. Thân đao rung lên bần bật, phát tiếng kêu ong ong, tạo sự cộng hưởng kinh hoàng với đất trời.
Ly Trạch ôm đầu co rúm một góc. Toàn bộ yêu tộc trong khu dân cư đều lăn đất, ôm đầu kêu la t.h.ả.m thiết.
"Không xong , Trảm Yêu Đao hút m.á.u của cô, nó sắp giải phong ấn!”
Đào Khôi hét lớn.
"Bùa phong ấn của ?”
Phạm Lam gào lên.
"Chưa vẽ xong...”
"Cứ ném thử !"
Đào Khôi vung mạnh lá bùa, dán lên Trảm Yêu Đao. Tiếng ong ong dừng .
Phạm Lam: "Có tác dụng kìa...”
Cô còn dứt lời, lá bùa rơi , bẹp một tiếng xuống đất.
Phạm Lam: "...”
Đào Khôi: "..."
Trảm Yêu Đao như chọc giận, đột nhiên phình to thành thanh trường đao dài bốn mươi mét, đập xuống đất tạo thành một đám mây hình nấm.
Cư dân yêu tộc gào thét bỏ chạy tứ tán, nhưng mấy bước ngã lăn . Thân đao rung chuyển dữ dội nhưng Phạm Lam thấy âm thanh nào, trong khi m.á.u đang chảy từ tai Ly Trạch.
"Chuyện gì ?”
Phạm Lam hỏi.
"Tần tiếng rít của Trảm Yêu Đao chỉ yêu tộc , nó phá hủy ốc tai và tế bào não, ép buộc yêu tộc hiện nguyên hình...”
Đào Khôi hết, Phạm Lam thấy kết quả: lợn, cừu, gà, chó, hamster la liệt khắp nơi.
Tại lâu như mà viện binh khu Bạch Hổ tới? Dung Mộc và Kế Ngỗi cũng xuất hiện?!
Vết thương của Phạm Lam đau dữ dội nhưng đầu óc tỉnh táo lạ thường. Cô liếc dư pháp lực: [2630 hộc].
Đây là Trảm Yêu Đao ngàn năm, cái chú "Sau Khi Kiến Quốc Không Được Thành Tinh" chắc chắn vô dụng.
Vậy thì chỉ một lựa chọn.
Phạm Lam . Sở của họ chắc chắn Thần Nghèo chiếu cố đặc biệt .
[Võ Triệu Chú, Khởi!]
Chiếc chăn lông cừu san hô Peppa Pig lao khỏi màn hình điện thoại, đón gió phồng to thành một tấm chăn khổng lồ rộng mấy chục mét, gào thét bọc lấy Trảm Yêu Đao như lồng cho nó một cái vỏ màu hồng.
Tiếng ong ong dừng bặt. Phạm Lam sẽ lâu.
Thủ phù nhảy liên tục thông báo: [Pháp khí tiêu hao: 506 hộc]
[Pháp khí tiêu hao: 1008 hộc]
[Pháp khí tiêu hao: 1695 hộc]
"Chạy mau!”
Phạm Lam hét lớn, vung tay ném Ly Trạch xa.
Các yêu tộc tán loạn bỏ chạy, trong nháy mắt biến mất sạch sẽ.
Phạm Lam: "Giới Chú, Khởi!"
Một kết giới khổng lồ bao bọc lấy Trảm Yêu Đao, xe buýt mây, Phạm Lam và Đào Khôi bên trong.
[Pháp khí tiêu hao: 2000 hộc]
[Pháp khí tiêu hao: 2500 hộc]
[Pháp lực đủ, pháp khí sắp thu hồi]
Không ! Phạm Lam siết chặt thủ phù. Không thể thu hồi!
Cô thể lùi. Nếu cô lùi, hàng ngàn hàng vạn yêu tộc ở đây sẽ c.h.ế.t!
Cố lên! Phải cố lên!
Không chiếc chăn lông cừu thấy tiếng lòng của Phạm Lam , tốc độ tiêu hao pháp lực bỗng chậm .
[Tiêu hao: 2501 hộc]
[Tiêu hao: 2502 hộc]
Phạm Lam cảm nhận mối liên kết giữa cô và chiếc chăn rõ ràng hơn gấp mấy chục so với lúc chiến đấu với Thần Chủ. Mỗi tấc thần quang của cô đều kết nối với nó, mỗi nhịp tim của cô đều cộng sinh cùng nó.
Đào Khôi c.ắ.t c.ổ tay, vẩy m.á.u vẽ bùa phong ấn vèo vèo bay dán lên mặt ngoài chiếc chăn, trông như dán một đống cao dán chó. Mặt xanh mét: “Có tác dụng ?"
Phạm Lam thể trả lời. Tim cô đập nhanh đến đáng sợ, m.á.u như sôi sục. Tầm trở nên xuyên thấu, cô thấy hồng quang Trảm Yêu Đao đang vặn vẹo, giãy giụa x.é to.ạc sự khống chế. Cô thẳng , bùng phát thần quang nóng rực.
Đao quang xuyên qua chăn, đ.â.m thần quang của cô. Da thịt cô cắt từng tấc như chịu tùng xẻo. Phạm Lam thấy đau, chỉ thấy nóng. Cô trông đáng sợ thế nào, chỉ thấy Đào Khôi sợ ngây , giúp nhưng thần quang hộ thể của cô đẩy lùi.
Trước mắt Phạm Lam xuất hiện những đốm đen, ngũ quan dần biến mất, nhưng tiếng trong lòng ngày càng lớn.
Ở đây Dung Mộc, Kế Ngỗi, chỉ cô! Cô là Bà Thổ Địa, cô bảo vệ bá tánh Tam Giới! Đây là trách nhiệm của cô, cô thể thua!
[Nguyện vọng của cô là gì?]
Một giọng nhỏ nhẹ lướt qua tâm trí cô, như tiếng muỗi kêu. Phạm Lam nhớ giọng , là sự cộng hưởng của pháp khí bản mệnh.
[Nguyện vọng cái quần què gì! Giờ chỉ xử lý lẹ thanh đao cùi bắp về nhà lướt điện thoại thôi!]
[...Thôi ]
Phạm Lam thấy tiếng da thịt nứt . Toàn cô bùng lên thần quang rực rỡ chấn động đất trời, lao vút lên nổ tung những đám mây, bổ thẳng xuống tấm chăn. Một tiếng nổ vang trời. Tấm chăn tạo một vòng sóng xung kích, Giới Chú vỡ tan tành, vô mái nhà bay , cả khu dân cư san thành bình địa.
Khói bụi tan . Chiếc chăn lông cừu Peppa Pig màu hồng lững lờ đáp xuống đất, ợ một tiếng rõ to, hóa thành một vệt sáng biến mất.
Cùng biến mất với nó, là Trảm Yêu Đao.
Phạm Lam thẳng tắp mây, ngây . Cô thắng ! Cô thành công ! Mẹ ơi!
Đào Khôi phịch xuống mây, mồ hôi đầm đìa.
Các yêu tộc đang trốn cũng lượt ló đầu , ngó nghiêng một lúc vỡ òa trong tiếng hoan hô long trời lở đất.
"Bà Thổ Địa đỉnh vãi!”
“Bà Thổ Địa muôn năm!”
“Lợi hại quá! Quả nhiên là của khu Thanh Long!”
“Thấy , bà Phạm Lam nhà chỉ dùng một cái chăn mà xử lý hàng nóng của phái Mao Sơn đấy!”
“Đỉnh của chóp! 10 điểm nhưng!"
"Phạm Lam!”
Ly Trạch nhảy lên mây: “Cô quá... woa, cô chứ?!"
Phạm Lam: "Hả?"
"Người cô m.á.u kìa!"
Phạm Lam ngẩn , lúc mới phát hiện quần áo thấm đẫm máu.
"Phạm... Phạm Lam... cô...”
Đào Khôi mắt đỏ hoe: “Trị Dũ Chú của cô ?"
Phạm Lam: " thấy vẫn ...”
"Ầm!”
Một tiếng nổ lớn trời khiến Phạm Lam giật . Lại cái gì nữa đây?!
Bầu trời xanh biếc một luồng lửa đỏ xé toạc. Đám Tường Vân 007 mang theo sát khí lao đến. Dung Mộc và Kế Ngỗi nhảy xuống. Mặt Kế Ngỗi đen như mực tàu.
mặt đen hơn là Dung Mộc. Anh quỳ một gối mặt Phạm Lam, tung mấy chục Trị Dũ Chú, bốp bốp bốp nện lên cô. Phạm Lam nện đến hoa mắt chóng mặt, giây tiếp theo Dung Mộc bế ngang lên.
"Ngỗi, đến Bệnh viện Trung ương Tam Giới!"
Kế Ngỗi cắm điện thoại xe buýt mây, vèo một cái phóng .
"Phạm Lam, em cố lên.”
Dung Mộc khẽ.
Phạm Lam khuôn mặt nghiêng của Dung Mộc. Thái dương đầy mồ hôi, tóc mái bết trán, phong thái điềm tĩnh của vị thần tám vạn năm tuổi bay biến mất.
Sao hai giờ mới đến? Phạm Lam hỏi, nhưng lời khỏi miệng là: "Em nặng lắm ?"
Dung Mộc sững sờ: “Cái...”
"Tay đang run kìa.”
Phạm Lam .
"Đến lúc nào ! Em...”
Dung Mộc trợn to mắt.
Phạm Lam ngáp một cái: "...Em ?"
"Có chứ! Pháp lực của em chỉ còn...”
Phạm Lam liếc điện thoại: “25 hộc."
Đám mây kít một tiếng phanh gấp. Kế Ngỗi đầu Phạm Lam, khóe mắt giật giật.
Ly Trạch nhảy tới, l.i.ế.m một cái lên cánh tay Phạm Lam.
"Làm gì đó, ghê quá!”
Phạm Lam la lên.
Ly Trạch l.i.ế.m lớp m.á.u khô, để lộ làn da trắng mịn tì vết như mới đắp mặt nạ.
Hai vị thần, một con hồ ly và một đạo sĩ: "..."
"Hay là... tiện đường đưa em về nhà luôn?”
Phạm Lam lí nhí: “Em buồn ngủ quá."
Dung Mộc: "Sao ...”
"Chuyện là ?!"
Một tiếng quát như sấm vang lên trung. Cả bầu trời tối sầm , một đoàn Tường Vân xếp hàng ùn ùn kéo tới.
Phạm Lam thấy Thành Hoàng miếu Uy Linh Công - Hòa Uyên, Thần Thổ Địa khu Bạch Hổ - Hòa Cường, cùng một đám thuộc hạ. Cả hai phe vây quanh một đám mây khổng lồ ở trung tâm như vây mặt trăng. Trên đó là một đám Thần Thị lấp lánh ánh vàng, đeo bảng tên logo chữ S, đang sững sờ xuống mặt đất.
Phía cùng đám mây bay một biểu ngữ tuyên truyền màu vàng chói lọi: [Nhiệt liệt chào mừng "Tổ công tác xây dựng sở Thành Hoàng Tam Giới hài hòa của Thiên Đình" đến phủ Thành phố Xuân tuần tra]