Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 78: Ngoại Truyện: Phạm Lam đi thi bằng lái

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:34
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảy giờ sáng, Phạm Lam còn kịp dậy thấy tiếng điện thoại báo tin nhắn "ting ting ting" liên hồi. Cô mơ màng cầm điện thoại lên xem, lập tức tỉnh cả ngủ.

[Kính gửi Trung thần Phạm Lam. Nay chính thức thông báo: Kỳ thi bằng lái Tường Vân của cô xếp lịch thứ Ba tuần . Xin hãy sắp xếp thời gian hợp lý để tham gia thi đúng giờ. Tái bút: Do lượng Thần linh đăng ký quá đông, nếu bỏ lỡ kỳ thi , xếp tiếp theo thể đợi 70 năm nữa. Cục Quản lý Giao thông Vận tải Tam giới kính báo.]

[Các môn thi: Môn 1 (Lý thuyết), Môn 2 (Kỹ năng thao tác cơ bản), Môn 3 (Thực hành bay đường trường)]

[Tài liệu ôn thi lý thuyết: “Nguyên lý và Ứng dụng của Tường Vân”, “Luật Giao thông Tam giới (Quyển Địa giới + Quyển Thiên Đình)”, “Quy tắc Cưỡi mây (Bản sửa đổi thứ 356 năm 202)”, “Bộ đề thi bằng lái Tường Vân tinh hoa 500 năm”]*

Phạm Lam liếc ngày tháng. Hôm nay là thứ Bảy. Cách ngày thi còn đúng hai ngày nữa?! Cái chẳng là lừa đảo thần linh !

Phạm Lam cuống cuồng bò dậy, mặt mũi cũng chẳng kịp rửa, gọi ngay cho Kế Ngỗi: “A lô, Kế Ngỗi! Thứ Ba tuần thi bằng lái , thể giúp ...”

[Số máy quý khách gọi hiện liên lạc , xin vui lòng gọi .]

Phạm Lam: “...” Không chứ! Cô nhắn liên tiếp năm sáu tin nhắn qua WeChat cho Kế Ngỗi, nhưng tất cả đều như đá chìm đáy biển, bặt vô âm tín.

Phạm Lam bắt đầu thấy suy sụp. Cô trong phòng, do dự mãi quyết định gọi cho Dung Mộc: “A lô, Dung Mộc, ở cùng Kế Ngỗi ?” [Ngỗi xin nghỉ phép .] “Anh ?” [Tham gia cuộc thi hái đặc sản dãy Thiên Sơn.]

Phạm Lam: Cái quái gì ?!

[Có chuyện gì ?] “... thôi bỏ , tìm cũng vô dụng... là để tìm Cơ Đan hỏi thử...” [Hả?]

Phạm Lam cúp máy, bấm gọi cho Cơ Đan: “A lô, Thượng thần Cơ Đan, nhờ giúp một việc, rảnh ạ?”

---

Một giờ , Phạm Lam cổng lớn của miếu Thổ Địa khu Chu Tước, ngây như phỗng.

Cái gọi là "miếu Thổ Địa" mắt chiếm diện tích ít nhất cũng 50 mẫu. Gọi là miếu thì quá khiêm tốn, gọi là một tòa thành mới đúng. Cổng lớn nguy nga, tường thành uy vũ, bảo tháp cao chót vót. Kinh khủng nhất là hai bên cổng thành còn treo màn hình pháp chú khổng lồ, phát quảng cáo các mẫu Tường Vân đời mới nhất liên tục.

[Dòng Tường Vân Ngân Hán - Cao quý tao nhã, sự lựa chọn hàng đầu của các vị thần thông thái]

[Dòng Tường Vân Phân Liệt - Khí thế chủ đất trời, động lực mạnh mẽ, giúp nhanh hơn một bậc, cao hơn một tầng]

“Xin chào, xin hỏi là bà Thổ Địa Phạm Lam ạ?” Một vị tiểu thần mặc áo mã quái màu tím tiến lên hành lễ. Nhìn bề ngoài chỉ hơn hai mươi tuổi, trông non nớt như sinh viên nghiệp.

Phạm Lam: “À, đúng đúng đúng, là .”

“Thượng thần Cơ Đan hôm nay tham gia buổi mắt mẫu Tường Vân mới nên tạm thời thể rời , đặc biệt ủy thác tiểu thần đến đón tiếp .” Vị tiểu thần : “Mời theo .”

Phạm Lam bước qua cổng lớn, một nữa choáng ngợp. Đối diện cổng thành là một đại lộ thênh thang. Gạch lát đường là phỉ thúy chất liệu gì mà bán trong suốt, sáng lấp lánh, xa hoa đến chói mắt. Hai bên đường là những cửa hiệu bề thế, treo biển hiệu phát linh quang rực rỡ.

[Tiệm Bảo Dưỡng Tường Vân Trăm Năm]

[Nước Tinh Khiết Thanh Lọc Tường Vân - Gia Truyền Năm Nghìn Đời]

[Chuỗi Cửa Hàng Tường Vân Chính Hãng Của Cơ Thị]

[Studio Thiết Kế Ngoại Thất Tường Vân Hàng Đầu Tam Giới]

Vân vân và mây mây, quả thực khiến hoa cả mắt. Phạm Lam thốt lên: “Má ơi, giàu thật đấy!”

Tiểu thần nhắc khẽ: “Mời bà Phạm Lam bên ...”

Rẽ khỏi trục đường chính, mắt hiện một tòa nhà cao lớn: mái cong cột đỏ, tường trắng ngói xanh. Trên đó treo tấm biển ngọc trắng khắc chữ “Miếu Thổ Địa”. Từ đầu đến cuối, chỉ tấm biển là trông giống với cái miếu Thổ Địa rách nát ở khu Thanh Long của cô.

Tiểu thần dẫn Phạm Lam trong. Sảnh chính vụ rộng gấp mười khu Thanh Long, nhân viên cũng đông gấp mười. Hệ thống xếp hàng trật tự, hai mươi ô cửa việc hoạt động hết công suất, còn bảo vệ chuyên nghiệp. So với nơi , miếu của cô chẳng khác nào gánh hát rong lề đường.

Số lượng Yêu tộc đến thủ tục cũng đông nghịt. Phạm Lam để ý thấy họ đều cầm một tấm thẻ màu xanh lá, giống căn cước công dân: “Đó là bằng lái Tường Vân của Yêu tộc, họ bằng mới mua mây.” Tiểu thần giải thích.

Phạm Lam tò mò: “Mua Tường Vân chỗ Cơ Đan giảm giá ?”

“Giá nội bộ mẫu mới nhất giảm 5%, mẫu cũ giảm 10%.”

“Trong các mẫu cũ... loại nào rẻ nhất ?”

“Mẫu Tường Vân Tấn Tự là đời cũ nhất hiện nay, khi giảm giá còn 6 vạn hộc một đóa. Nếu bà Phạm Lam hứng thú, thể đưa bay thử.”

“Thôi khỏi, cảm ơn.”

Tiểu thần liếc Phạm Lam mỉm . Không tại , Phạm Lam cảm nhận một hàm ý khác trong nụ . Không chế giễu, mà là một sự hưng phấn khó hiểu. Ý gì đây? Chưa thấy thần tiên nào nghèo kiết xác như thế bao giờ ?

Tiểu thần dẫn Phạm Lam xuyên qua sảnh chính, qua những hành lang gấp khúc và một khu rừng nhỏ xanh , cuối cùng đến một sân bãi vô cùng rộng lớn. Phía sân bao phủ bởi một kết giới sáng rực. Giữa trung lơ lửng chi chít những biển báo giao thông kỳ lạ - bộ là những mũi tên ánh sáng vàng sắp xếp lộn xộn, chẳng theo quy luật nào.

“Bà Phạm Lam, đây là sân bay thử của khu Chu Tước, mô phỏng y hệt sân thi môn 3. Thượng thần Cơ Đan dặn là thể luyện tập thoải mái ở đây.”

“Cảm ơn.”

Phạm Lam quanh: “Có cần tự mang mây theo ?” Tiểu thần , dùng điện thoại vẽ một lá bùa trung. Một đám Tường Vân lướt tới, dừng êm ái bên chân Phạm Lam: “Đây là mẫu Kinh Tự, cùng loại với xe... nhầm, cùng loại với mây thi sát hạch. Chúng thường dùng nó để huấn luyện.”

“Cảm ơn nhé.”

Phạm Lam một vòng quanh đám mây vui vẻ nhảy lên.

Ngay khoảnh khắc cô đặt chân lên mây, những mũi tên vàng cao đột nhiên chuyển động. Cái bay lên, cái hạ xuống, cái xoay tròn, nhanh tạo thành một trận pháp kỳ lạ: “Đây là bài thi bắt buộc: Đường bay dích dắc.” Tiểu thần : “Mời bay theo hướng mũi tên chỉ dẫn. Va một mũi tên trừ 1 điểm, trừ quá 12 điểm là trượt.”

“Chuyện nhỏ!”

Phạm Lam giơ ngón cái lên, "vèo" một tiếng phóng vụt .

Tuy lượng mũi tên nhiều nhưng quy luật khá rõ ràng, là một vòng xoắn ốc lên. Với kinh nghiệm "tổ lái" của Phạm Lam thì việc dễ như ăn kẹo. Cô lượn qua vòng một, vòng hai... Đang đắc ý thì bất ngờ vòng thứ ba đột ngột đổi hướng, dựng lên 90 độ. Phạm Lam cua gấp kịp, Rầm! Đầu va hàng loạt mũi tên bưng bưng bưng, phanh cháy cả mây mới dừng .

“Trừ 20 điểm.” Tiểu thần hô to. Phạm Lam sờ đầu, thấy sưng lên một cục to tướng: “Mấy cái mũi tên tự đổi ?” Tiểu thần: “Đương nhiên .” Vãi chưởng!

“Bà Phạm Lam, tiếp tục ạ?”

Phạm Lam lật nhảy lên mây: “Tất nhiên!”

Cô điều khiển Tường Vân bay lên vị trí xuất phát. Các mũi tên vàng trở về trạng thái xoắn ốc ban đầu. Phạm Lam để ý thấy khi chúng di chuyển sẽ tạo luồng gió nhẹ, thể dựa đó để đoán hướng. Cô khẩy, hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y lái (vô hình), lao thứ hai.

Lần , các mũi tên vàng bẻ cua gấp ngay khi cô xuất phát. tất cả thoát khỏi Thiên Nhãn của Phạm Lam. Cô thực hiện cú "drift" mắt, vượt qua khúc cua t.ử thần. Như thể đang ganh đua với cô, đám mũi tên biến ảo khôn lường: lên xuống, tản tụ liên tục. Phạm Lam lạng lách, đ.á.n.h võng, xoắn ốc, hình chữ S, thậm chí thực hiện những pha nhào lộn tưởng.

Kết thúc bài thi, cô va một mũi tên nào.

“Thế nào?”

Phạm Lam nhảy xuống mây, hất hàm hỏi. Mắt vị tiểu thần sáng rực lên cô: “Quá lợi hại!”

“Còn bài nào khác ?”

“Không cần nữa, cô đậu !”

Phạm Lam: “Hả?”

“Quả nhiên là thiên phú hơn !” Tiểu thần móc túi một tấm thẻ màu xanh rêu: “Anh chỉ cần truyền thần quang xác nhận là đặc cách cấp bằng.”

“Wow, chuyện ?”

Phạm Lam cầm lấy tấm thẻ, định theo thì khựng . Cô phát hiện tấm thẻ bao phủ bởi một lớp linh quang kỳ lạ như che mờ (mosaic). Cô búng nhẹ ngón tay tấm thẻ, lớp che mờ rung động, loáng thoáng hiện dòng chữ: [Tường Vân... Đua... Chuyên Nghiệp...]

“Dám hỏi vị tiên hữu , quý danh là gì?”

Phạm Lam nghi ngờ hỏi. Tiểu thần lảng tránh: “Thân phận thấp kém, tên họ đáng nhắc đến.”

“Vậy ?”

Phạm Lam nhét trả tấm thẻ: “ nghĩ cứ thi theo quy trình chính quy thì hơn.”

Vẻ mặt tiểu thần đổi hẳn: “Bà Phạm Lam, đây là cơ hội ngàn năm một, thật sự suy nghĩ ?”

“Không cần, cảm ơn.”

“Bà Phạm Lam, cô...”

Cậu hết câu thì đột nhiên trợn trừng mắt lưng Phạm Lam vẻ kinh hoàng. Sống lưng Phạm Lam lạnh toát, cô phản xạ . Bụp! Một cục gì đó trắng ởn, ướt sũng đập thẳng mặt cô. Cả hất văng . Giây tiếp theo, ai đó ôm chặt lấy cô, ấn đầu cô lồng n.g.ự.c rắn chắc, cả hai lăn mấy vòng đất mới dừng .

Phạm Lam va đập đến choáng váng. Một lúc hồn, cô thấy đang ngửa đất, đè bên là một . Lông mi dài rậm, đôi mắt to xinh , đôi môi mím chặt. Lại là Dung Mộc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-78-ngoai-truyen-pham-lam-di-thi-bang-lai.html.]

Phạm Lam kinh ngạc, nhưng nhanh cô phát hiện chuyện còn kỳ quái hơn. Tóc Dung Mộc dính đầy cỏ rác, mặt mũi lem luốc vệt đen vệt trắng, trán còn rách một mảng rớm máu.

“Cô chứ?”

“Anh chứ?” Cả hai đồng thanh lên tiếng. Không khí im lặng mất hai giây.

“Sao ở đây?”

Phạm Lam hỏi. Dung Mộc đột nhiên im bặt, chằm chằm Phạm Lam, yết hầu trượt lên xuống một cái ực.

Phạm Lam: “...” Cô cuối cùng cũng nhận tư thế của hai hiện tại quá mức ám : “Dung... Dung Mộc, dậy .”

Lông mi Dung Mộc rũ xuống che ánh mắt mơ màng, long lanh như ngọc quý ngâm trong rượu nồng. Gương mặt từ từ hạ thấp xuống, từng chút, từng chút một. Phạm Lam hình. Cô mất khả năng ngôn ngữ, tim ngừng đập, đầu óc trống rỗng, chỉ ngây ngốc khuôn mặt điển trai ngày càng gần, ngày càng gần...

“Wow!” Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng hô đầy phấn khích.

Ánh mắt Dung Mộc lóe lên, bật dậy nhanh như lò xo, kéo giật Phạm Lam lưng che chắn. Phạm Lam thấy vành tai đỏ bừng như sắp nhỏ máu.

Và Phạm Lam thấy Cơ Đan. Anh đang xổm cách đó đầy hai mét, tay lắc lắc lon Coca, điệu gian xảo nhất trần đời.

“Thượng thần Cơ Đan, ... thiếu đạo đức đấy.”

Dung Mộc . Giọng trầm xuống vẻ tức giận, nhưng phối hợp với đôi tai đỏ rực thì chẳng chút tính răn đe nào.

Cơ Đan gật gù lia lịa: “Làm phiền chuyện của Thượng thần Dung Mộc, trong lòng quả thực vô cùng áy náy!”

... ... ...”

Dung Mộc lắp bắp chối: “Ý... ý của là, thể ý đồ với Phạm Lam chứ?”

Cơ Đan nhún vai: “ thích cô ?”

Phạm Lam: “Này !”

Dung Mộc: “Dung Mỗ rõ ràng thấy thuộc hạ của lừa Phạm Lam ký hợp đồng chuyển nhượng.”

Cơ Đan oan ức: “Lão Mộc, lương tâm chứ! Bao nhiêu năm nay đối với và Lão Kế thế nào? Ruột gan phèo phổi móc hết, thể đào góc tường nhà ? Huống chi là Phạm Lam?”

Phạm Lam quanh một vòng. Vị tiểu thần biến mất tăm: “Vị tiểu thần tiếp đãi ?” Cơ Đan ngớ : “Thần nào? cử nào ? Chẳng bảo cô đợi ở sảnh chính vụ ... Vãi chưởng!” Như sực nhớ điều gì, Cơ Đan xách tà áo choàng lên, hậm hực bỏ một mạch.

Phạm Lam: “...” Cái quái gì đang diễn ?!

“Phạm... Phạm Lam, Dung Mỗ nhất thời tình thế cấp bách, cho... cho nên...”

Dung Mộc ấp úng giải thích, nhưng mắt tuyệt nhiên dám thẳng cô. Lúc Phạm Lam mới thấy đám mây 007 lưng . Nó cũng te tua tơi tả, dính đầy cỏ rác y hệt chủ nhân.

Phạm Lam: “Anh tự lái con 007 đến đây ?”

Dung Mộc lí nhí: “Ừ.”

“Không mù đường sợ độ cao ?”

“Ừ.”

“Anh là sợ bỏ việc sang khu Chu Tước đấy chứ?”

“Không... ...”

“Phụt!”

Phạm Lam bật .

---

Hai ngày , Phạm Lam tham gia kỳ thi bằng lái Tường Vân chính thức. Môn 1 và môn 2 với cô dễ như trở bàn tay. Đến sân thi môn 3, Phạm Lam dám tin mắt . Sân thi chỉ là một đường mây thẳng tắp, rộng rãi, mấy cái mũi tên vàng quái đản . Với trình độ của cô, nhắm mắt cũng bay về đích an .

Không ngoài dự đoán, Phạm Lam thuận lợi lấy bằng, còn phá kỷ lục Tam giới, trở thành vị thần trẻ tuổi nhất bằng lái.

Lúc nhận bằng, cô tò mò hỏi giám khảo: “Xin hỏi, sân thi môn 3 loại mũi tên vàng đổi liên tục ạ?” Giám khảo cô như ngoài hành tinh: “Đó là sân thi sát hạch cấp bậc cho các Tay đua Tường Vân chuyên nghiệp. Thần tộc bình thường cả đời cũng chạm tới trình độ đó .”

Phạm Lam: “...”

---

Năm ngày , Kế Ngỗi vác hai trăm cân đặc sản dãy Thiên Sơn trở về - là giải thưởng cuộc thi hái lượm. Biết tin Phạm Lam bằng lái, Trù Thần đại nhân chẳng thèm ngạc nhiên: “Chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy. Cô xem lái bao nhiêu , sớm nên học . Huống chi cô cũng coi như chút thiên phú.”

Dung Mộc bên cạnh hắt xì một cái rõ to. Ly Trạch ha hả lăn lộn sàn. Lần đầu tiên Phạm Lam thấy lời Kế Ngỗi cũng lọt tai phết.

Cô vui vẻ về chỗ, mở máy tính lướt tin tức. Một bản tin nóng hổi đập mắt: [Giải Đua Tường Vân Chuyên Nghiệp Đỉnh Cao Tam Giới sắp khai mạc. Đội trưởng đội Phi Long - nhà vô địch 3 năm bèn - trả lời phỏng vấn cho : Gần đây bỏ lỡ một tay đua thiên tài ngàn năm một, vô cùng đáng tiếc. Được , bộ Tường Vân thi đấu của đội Phi Long đều do Cơ Thị tài trợ độc quyền...]

Bên là ảnh của đội trưởng đội Phi Long. Là tên tiểu thần tiếp đãi Phạm Lam hôm nọ! Phạm Lam: “...” Vãi chưởng!

“Tên còn đội trưởng cơ ?”

Kế Ngỗi ngó đầu xem, mặt nhăn như táo bón.

Phạm Lam: “Anh quen ?”

“Một ngàn năm tìm , lải nhải bắt tay đua mây gì đó. Phiền c.h.ế.t .”

“...”

“Sau đó phiền quá chịu nổi, bèn hứa bừa là nếu nhận tử, nhất định sẽ giới thiệu cho . Lúc đó mới lừa biến .”

“...”

Phạm Lam day day trán: “Kế Ngỗi, chuyện nên ...”

Kế Ngỗi: “Nói!”

“Hôm đó...”

“Lão Mộc! tra !” Cơ Đan đạp cửa xông : “Hôm đó kẻ định lừa Phạm Lam bỏ việc là đội trưởng đội Phi Long - Long Ngạo Thiên! Mẹ kiếp, uổng công tài trợ cho nhà hơn 6000 năm, thế mà dám chơi xỏ !”

Cả văn phòng im phăng phắc.

Ly Trạch nghiêng đầu: “Lừa Phạm Lam bỏ việc?”

Kế Ngỗi gằn từng chữ: “Long... Ngạo... Thiên?”

[Dung Đao Lâm Thế!]

“Tên nấu ăn, chúng !”

“Này Lão Kế, bình tĩnh ! là nhà tài trợ chính của đấy, nể mặt chút ! Cả con hồ ly nhỏ nữa, đừng hùa theo a a a a...”

Văn phòng trở yên tĩnh. Phạm Lam liếc Dung Mộc. Dung Mộc chớp chớp mắt ngây thơ: “Hả?”

“Lương của tay đua chuyên nghiệp là bao nhiêu nhỉ?”

Phạm Lam vu vơ hỏi. Sắc mặt Dung Mộc biến đổi: “Không... ... nhiều ...”

một cuộc đua kiếm 5 vạn hộc lận.”

“Không... ... ...”

“Thôi bỏ , lười vận động lắm.”

“...”

Nhìn vẻ mặt nghẹn họng trân trối của Dung Mộc, khóe miệng Phạm Lam nhếch lên một nụ ranh mãnh: “Dung Mộc, bằng lái . Đèo hóng gió nhé?”

Dung Mộc trợn tròn mắt, vành tai ửng hồng. Anh khẽ “ừm” một tiếng, nhưng giây tiếp theo như sực tỉnh, lắc đầu nguầy nguậy: “Không, , ... Dung... Dung Mỗ .”

Phạm Lam phá lên giòn giã.

 

Loading...