Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 76: Sự Dịu Dàng Của Anh Ấy Chính Là Sức Mạnh Lớn Nhất Tam Giới

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:32
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam hiểu tại .

Là một thần tộc, cô rõ cái c.h.ế.t là sự kết thúc, mà là một khởi đầu mới. Hồn thể của bà nội Thiện Văn Thành chắc chắn bình an nhập Địa giới, chờ đợi một vòng luân hồi tiếp theo.

Thế nhưng… tại … cô đau lòng đến ?

Nỗi tuyệt vọng và sợ hãi khi mất yêu nhất dường như hòa cùng ký ức của Thiện Văn Thành, khắc sâu trái tim cô.

Có lẽ là di chứng của thiên phú Thiên Nhãn, cũng lẽ… là cô đang hối hận. Cô đang tự giễu cợt sự tự mãn của chính . Cô từng tưởng là Thần, thể nắm giữ thứ, cứu vớt chúng sinh. quên mất rằng, dù là Thần tộc cũng thể lay chuyển quy luật luân hồi của Tam giới.

Sinh lão bệnh tử, buồn vui ly hợp, ngay cả Thần cũng thể siêu thoát.

Rõ ràng cô , cô hiểu, cô nghĩ rằng thể vượt qua. Thế nhưng khoảnh khắc thấy Dung Mộc, tất cả lớp vỏ bọc mạnh mẽ giả tạo đều vỡ tan tành.

đến tắt cả tiếng, nước mắt ướt đẫm n.g.ự.c áo Dung Mộc. Vòng tay cô siết chặt lấy eo , tựa như sắp c.h.ế.t đuối vớ chiếc phao cứu sinh duy nhất.

bao lâu. Dần dần, cô ngửi thấy mùi hương Dung Mộc, hương thơm thanh khiết tựa sương sớm ban mai. Cô cảm nhận thần quang của , mát lạnh mà dịu dàng như dòng suối nhỏ, mơn man vỗ về da thịt. Cảm giác đó giống như Lang Thanh, nhưng tinh tế và ấm áp hơn nhiều.

Cơ thể Phạm Lam khẽ run lên, và Dung Mộc cũng run lên theo. Vòng eo của Dung Mộc trong tay cô dường như cứng đờ. Tai Phạm Lam bắt tiếng sột soạt khẽ khàng. Cô dời tầm mắt, thấy cuốn sách cổ đóng chỉ tay Dung Mộc vò nát thành một cục như giấy vệ sinh. Ngón tay run rẩy, dường như đang cố gắng kìm nén một điều gì đó mãnh liệt.

Lý trí của Phạm Lam cuối cùng cũng trở . Cô sực nhớ ông cụ tám vạn tuổi vốn sợ tiếp xúc cơ thể với khác.

"X-xin ...”

Phạm Lam vội buông eo Dung Mộc , lùi một bước.

Cô dường như thấy tiếng Dung Mộc nuốt nước bọt. Anh thẳng tắp như trời trồng, lẽ là sợ đến mức cứng , dám nhúc nhích.

"Cô... ?”

Dung Mộc khẽ hỏi.

Nước mắt kìm trào . Phạm Lam vội , dùng mu bàn tay quệt mạnh lên mắt.

Một bàn tay ấm áp nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng kéo . Những ngón tay trắng nõn thon dài cẩn thận vươn tới, lướt qua má cô nhẹ tựa lông vũ.

"Sao ?" Giọng dịu dàng ẩn chứa sự trầm lắng, đè nặng lên trái tim Phạm Lam khiến nó run rẩy từng hồi.

Cổ họng Phạm Lam nghẹn ứ, cô ngẩng đầu Dung Mộc. Mặt trắng, đôi mắt đen láy sâu thẳm. Anh nghiêm túc cô, đôi mày thanh tú nhíu chặt thành chữ "xuyên" (川).

"Bà... của... Thiện Văn Thành... mất ...”

Phạm Lam , nước mắt tuôn rơi: “Thi thể... bắt đầu phân hủy... , thấy ký ức của ..."

Ánh mắt Dung Mộc khẽ động. Anh đột nhiên cúi xuống bế bổng Phạm Lam lên, xoay sải bước thẳng văn phòng.

"Wow!" Trong văn phòng vang lên một tràng thốt lên kinh ngạc.

Kế Ngỗi, Cơ Đan, Ly Trạch, Giáp Dị, Ất Nhĩ, Bính Thiện và Đinh Tứ đang tụ tập đông đủ, ai nấy đều há hốc mồm. Ngoại trừ Kế Ngỗi , vẻ mặt của Trù Thần đại nhân trông như thể nhà trộm mất sổ gạo.

"Cơ Đan thượng thần, phiền tra giúp giá trị công đức của Thiện Văn Thành. Giáp Dị, liên lạc với Bạch Huyên tra cứu ghi chép nhập cảnh của hồn thể bà nội Thiện Văn Thành. Ngỗi, lấy nước ép mới pha đây."

Dung Mộc lệnh nhanh gọn, đặt Phạm Lam xuống chiếc ghế dài của . Đầu ngón tay ngưng tụ một luồng thần quang, điểm nhẹ giữa trán cô.

Ánh sáng xanh băng hòa hốc mắt Phạm Lam, cơn mưa nước mắt cuối cùng cũng ngừng . Thần quang êm dịu như dòng nước ấm chảy len lỏi tứ chi bách hài, dịu dàng và ấm áp vô cùng. Toàn Phạm Lam thả lỏng, cô kìm ngáp một cái.

Sắc mặt Dung Mộc lúc mới dãn đôi chút: “Mệt thì ngủ một lát ."

Gần như ngay khoảnh khắc dứt lời, Phạm Lam chìm sâu giấc ngủ.

---

Trong mơ, Phạm Lam thấy bên lề đường, ngẩn ngơ dòng xe cộ hối hả.

Ngã tư đèn đỏ, đường tắc một đoạn dài. Xe máy điện và xe máy chen chúc chiếm hết vỉa hè, ống xả phun khói mù mịt. Các tài xế ô tô hạ cửa kính, hút t.h.u.ố.c c.h.ử.i thề vì nóng nực.

Sạp báo ven đường bày bán kẹo hồ lô sơn tra tự , cô bé trông sạp lướt điện thoại phẩy tay đuổi ruồi. Quán mì bên cạnh xếp hàng dài, mấy học sinh cấp hai ríu rít bàn luận về những thuật ngữ game khó hiểu.

Trời trong, một gợn mây. Ánh nắng chiếu lên cánh tay bỏng rát.

Phạm Lam phát hiện đang ôm một chiếc hộp bọc bằng vải đỏ. Qua lớp vải, cô vẫn cảm nhận ấm, như thể bên trong chứa thứ gì đó đang cháy rực.

Phạm Lam mở tấm vải đỏ, để lộ chiếc hộp sơn mài màu đen, nắp khắc hoa văn tinh xảo. Cô ngửi thấy một mùi lạ, như mùi tro tàn. Cô xoay chiếc hộp, ở cạnh bên dán một tấm ảnh đen trắng cỡ nhỏ.

Là bà nội của Thiện Văn Thành.

Phạm Lam chút mơ màng. Cô sờ lên mặt , da mặt khô khốc, thô ráp, hề nước mắt. Cô xuống bàn tay, ngón tay đen nhẻm, lòng bàn tay đầy vết chai sạn, nhưng ẩn sâu trong đó loáng thoáng ánh lên sắc vàng trong trẻo.

Phạm Lam mở mắt, thấy xà nhà quen thuộc của miếu Thổ Địa. Cô dậy. Một vật mềm mại trượt xuống khỏi cô, là chiếc chăn lông cừu cô dùng để ngủ trưa. Ngoài cửa sổ trời tối đen, bầu trời xanh thẫm treo một vầng trăng khuyết.

Dung Mộc đang xếp bằng bên cửa sổ, hai tay đút tay áo rộng, dường như ngủ .

Phạm Lam rón rén tới, cẩn thận đắp chiếc chăn lông cừu lên chân . Hàng mi Dung Mộc khẽ rung nhưng tỉnh dậy. Phạm Lam bèn xuống cạnh .

Cô nhớ giấc mơ . Đó là gì? Lại là ký ức của Thiện Văn Thành? Hay là kỹ năng ẩn của Thiên Nhãn? Phạm Lam đặt tay lên ngực. Lần còn cảm thấy nỗi đau buồn đến nghẹt thở nữa. Dường như đó chỉ là một giấc mơ đơn thuần.

Bề mặt da cô tỏa một lớp thần quang xanh băng nhàn nhạt. Dưới ánh trăng, lớp sáng bao bọc lấy từng sợi lông tơ, trông thật mềm mại.

Phạm Lam hiểu . Là thần quang của Dung Mộc đang bảo vệ cô. Chắc cũng giống như đây, dùng thần quang để triệt tiêu những ảnh hưởng tiêu cực của Thiên Nhãn.

Thần quang hóa thành những đốm sáng li ti như bụi trần, phiêu đãng trong khí rơi xuống Dung Mộc, hòa làn da . Tựa như chính luồng sáng kết nối cô và Dung Mộc với .

Dung Mộc nhắm mắt, hàng mi dài và mảnh đổ bóng cong cong mí mắt.

Dung Mộc . Phạm Lam cảm thấy đó vẻ "kinh tâm động phách" như Bạch Huyên miêu tả, mà là nét tĩnh lặng, dịu dàng. Anh luôn mỉm ôn hòa, bằng ánh mắt bao dung, dịu dàng như ánh trăng, như làn gió nhẹ. Chính sự dịu dàng khiến cảm thấy an tâm vô cùng.

Tuy Phạm Lam là một cứng rắn, nhưng cô hiếm khi mặt khác. Ngay cả ngày cô c.h.ế.t, cô cũng . Mẹ bảo chắc vì cô quá lười, lười đến mức lười cả .

Phạm Lam thấy cũng lý. Vì lười, cô luôn né tránh những cảm xúc mãnh liệt, lười xử lý những hậu quả mà cảm xúc mang . Tức giận, đau khổ, căm hận, ghen tị... tất cả những thứ đó cuối cùng chỉ mang sự mệt mỏi vô tận.

Hồi tiểu học, cô từng cãi với bạn, về nhà ngủ li bì hai ngày hai đêm khiến suýt gọi cấp cứu 120. Tỉnh dậy, cô chỉ thấy đúng một chữ: Mệt.

Từ đó về , cô lười tranh cãi, thậm chí vô thức kiềm chế cảm xúc. Hơn hai mươi năm nay cô , cho đến hôm nay... gần như là đầu tiên cô mất kiểm soát .

Ký ức của Thiện Văn Thành chắc chắn ảnh hưởng, nhưng Phạm Lam cảm thấy nguyên nhân lớn hơn là vì... xuất hiện mặt cô lúc đó là Dung Mộc. Khoảnh khắc thấy , cô quên hết tất cả phòng tuyến, đến khi định thần thì lao lòng .

Giờ thì Phạm Lam mới hiểu tại nhiều thần linh sùng bái Dung Mộc đến . Có lẽ bởi sự dịu dàng của là sức mạnh vĩ đại nhất Tam giới.

Lông mi Dung Mộc khẽ run, ánh trăng trượt từ mi mắt xuống đôi môi . Ánh mắt Phạm Lam vô thức dõi theo. Đột nhiên, mím chặt môi, vành tai ửng lên màu hồng.

"Anh giả vờ ngủ ?”

Phạm Lam bật .

Dung Mộc mở mắt nhưng dám thẳng cô, chỉ cụp mắt chằm chằm cái bóng của Phạm Lam in bệ cửa sổ: “Không, ..."

"Dung Mộc.”

Phạm Lam nhẹ giọng: “Hôm nay, cảm ơn .”

“Cô... cô chứ?”

“Vâng."

Dung Mộc ngước mắt lên Phạm Lam vài giây mỉm . Nụ tựa như những cánh hoa ngưng tụ từ ánh trăng thanh khiết. Phạm Lam ôm ngực, tim đập thình thịch.

"E hèm! Xin phiền hai vị."

Cơ Đan dựa khung cửa, tay phe phẩy tập tài liệu. Vẻ mặt vô cùng kỳ quặc, mí mắt cứ giật giật liên tục như đau mắt hột. so với hai nhân vật phía , vẫn còn bình thường chán.

Mặt Kế Ngỗi dài thuỗn như dãy núi Trường Bạch, còn Ly Trạch thì lông lá dựng hết cả lên trông y hệt cây chổi lông gà.

Dung Mộc bật dậy như lò xo. Phạm Lam hỏi: "Mọi thế?"

"Biểu cảm chói mắt.”

Ly Trạch nhảy phắt lên vai Dung Mộc, liếc xéo Phạm Lam.

Phạm Lam: "..."

Kế Ngỗi sầm sập tới, khoanh tay phịch xuống bàn việc, mặt hầm hầm lời nào.

"Khụ, chuyện chính." Cơ Đan mở tập tài liệu: “Thiện Văn Thành thuộc mạch Bất Chu Sơn, việc tra cứu Sổ Công Đức liên mạch tốn chút thời gian. Không ngoài dự đoán của Lão Mộc, công đức của cực cao. Cộng gộp công đức gia tộc và tích lũy qua nhiều đời, gần đạt đến cảnh giới Thánh nhân. Cậu trải qua mười kiếp hành thiện. Nếu gì bất trắc, chỉ cần qua ba kiếp nữa là thể liệt hàng Tiên ban. Chính vì ký ức của mới sức tác động mạnh đến Thiên Nhãn như thế."

Ly Trạch thắc mắc: "Thế kiếp t.h.ả.m hại ?"

"Bạch Huyên tra Sổ Sinh Tử. Theo mệnh cách, ba mươi tuổi Thiện Văn Thành sẽ khởi nghiệp thành công, đại phú đại quý, cả đời thuận buồm xuôi gió, con cháu đầy đàn, sống thọ và c.h.ế.t già. Mệnh cách vô cùng tôn quý.”

Kế Ngỗi lên tiếng: “..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-76-su-diu-dang-cua-anh-ay-chinh-la-suc-manh-lon-nhat-tam-gioi.html.]

Phạm Lam: " ?"

Kế Ngỗi liếc Phạm Lam: "Ghi chép trong Sổ Sinh T.ử của biến thành chữ vàng. Lúc các Phán quan kiểm tra, chỉ còn những vệt chữ mờ ảo nhanh biến mất hẳn."

Phạm Lam ngẩn : “Ý là ?”

Ly Trạch hỏi.

"Sổ Sinh T.ử bằng mực từ hoa Bỉ Ngạn, vốn dĩ là chữ đỏ. Nếu biến thành chữ vàng, chỉ một khả năng: Mệnh cách của đổi." Cơ Đan giải thích.

"Ai sửa?”

Phạm Lam hỏi dồn.

"Không ." Cơ Đan lắc đầu: “ kẻ khả năng can thiệp Sổ Sinh T.ử ít nhất là Thượng thần địa vị cao ở Thiên Đình, ví dụ như Chủ thần Cục Tư Mệnh, Ngọc Đế, hoặc là..."

"Thần Thượng Cổ...”

Dung Mộc trầm ngâm.

Cơ Đan gãi đầu: "Thần Thượng Cổ còn tồn tại ở Tam giới, ngoài Lão Mộc , chỉ ..."

Dung Mộc: "Dung Lăng."

"Gã đó hồn về với đất ?”

Ly Trạch hỏi.

"Thời gian đổi Sổ Sinh T.ử là ngày 10 tháng . Là ngày Phạm Lam bắt .”

Kế Ngỗi .

Sống lưng Phạm Lam lạnh toát. Điều nghĩa là gì? Phải chăng họ bỏ sót điều gì đó quan trọng?

"Còn một điểm kỳ quái nữa." Cơ Đan tiếp: “Sổ Sinh T.ử của bà nội Thiện Văn Thành cũng sửa. Ngày c.h.ế.t sớm hơn ba tháng. Thời gian t.ử vong cụ thể là rạng sáng ngày Phạm Lam thâm nhập Thiên Duyên Thánh Giáo."

Cả văn phòng chìm im lặng c.h.ế.t chóc. Đầu óc Phạm Lam ong ong, qua bao lâu mới thấy giọng thốt lên: "Cái... gì?"

"Tệ hơn nữa là hồn thể của bà nội Thiện Văn Thành hề nhập cảnh Địa giới. Chính xác hơn là... biến mất ."

Phạm Lam bật dậy, cô ngơ ngác quanh nhưng đang tìm kiếm điều gì. Trong đầu cô như nhét một đám bông khổng lồ, hỗn loạn và mờ mịt.

" hỏi một câu nên hỏi, vị Thần Chủ đó... thật sự c.h.ế.t hẳn ?”

Ly Trạch dè dặt.

Dung Mộc im lặng một lúc lâu: "Hắn hồn về với đất từ ba vạn năm .”

“Vậy cái tên trong Thiên Duyên Thánh Giáo ...”

“Chỉ là một luồng thần thức còn sót của ."

"Lại còn do Trưởng lão Hồ tộc các nuôi dưỡng trong lư hương Tam Đàn nữa chứ.”

Kế Ngỗi đá đểu Ly Trạch. Ly Trạch im bặt, dám hó hé.

" phát hiện một chuyện." Cơ Đan xoa cằm: “Đào Khôi và Thiện Văn Thành đều một điểm chung...”

Kế Ngỗi tiếp lời: "Giá trị công đức cao, hồn thể trong sáng, sắp thành Thần." Cơ Đan: "Ngoài , còn bắt...”

.”

Phạm Lam chỉ : “Bà Thổ Địa thành Thần trong thời gian ngắn nhất."

Sự im lặng bao trùm căn phòng.

" điều tra hành tung của Đào Khôi và Thiện Văn Thành.”

Kế Ngỗi dậy, đầu dặn dò Phạm Lam: “Cô đừng chạy lung tung, cứ ở yên trong miếu Thổ Địa.”

cùng ." Cơ Đan vội đuổi theo: “Trời ạ, chuyện quái quỷ gì thế .”

Ly Trạch lật ngửa bụng, phịch ổ cáo của .

Phạm Lam về phía Dung Mộc. Anh chậm rãi đến bàn việc, xuống, hai tay đút tay áo, ánh mắt dán chặt mặt bàn trống .

Phạm Lam hỏi: "Dung Mộc, thể giúp gì ?”

Dung Mộc nhẹ nhàng lắc đầu.

Phạm Lam mấp máy môi, cuối cùng thốt nên lời. Dung Mộc cứu giúp cô bao , thế nhưng mỗi gặp chuyện, cô đều bất lực. Cảm giác thật sự... thật sự quá khó chịu.

Đêm nay dài đằng đẵng.

Trời sáng, Kế Ngỗi trở về mang theo hai tin tức.

Tin : Đào Khôi trở về phái Mao Sơn, bế quan tu luyện, thứ bình thường. Cục Nghiên cứu Kỹ thuật Tam giới bí mật đặt pháp chú giám sát lên , hễ bất thường sẽ báo động ngay.

Tin : Sổ Công Đức và Sổ Sinh T.ử của Thiện Văn Thành đều biến thành trang giấy trắng.

Tình huống thường chỉ hai khả năng: Một là năng lượng hồn thể cạn kiệt, tan biến hệ thống tuần khí của Tam giới. Hai là thành Thần thành Tiên, thoát ly khỏi vòng luân hồi.

Tất cả những phàm trần từng quen đều mất sạch ký ức về . Chứng minh thư, hộ khẩu, thẻ bảo hiểm y tế... giấy tờ chứng minh phận đều biến mất như thể từng tồn tại.

Khi tin , lòng Phạm Lam trống rỗng, thậm chí cô chẳng còn biểu cảm nào.

"Lần cô bình tĩnh ghê nhỉ.”

Ly Trạch đùi cô nhận xét.

Phạm Lam nhếch mép nhạt. Cô nhớ giấc mơ cuối cùng về Thiện Văn Thành. Trong mơ, ánh sáng từ lòng bàn tay giống thần quang của cô. Cô thậm chí phân biệt đó là Thiện Văn Thành do Thiên Nhãn thấy chỉ là ảo mộng.

Có lẽ Thiện Văn Thành cũng giống như cô, trở thành tiên nhân. Có lẽ một ngày nào đó, cô sẽ gặp trai chăm chỉ, nhiệt tình Thiên Đình.

"Dung Mỗ ngoài một chuyến.”

Dung Mộc dậy về phía Côn Luân Cảnh: “ tiễn .”

Kế Ngỗi vội đuổi theo. Bước chân Dung Mộc khựng , dường như từ chối. Kế Ngỗi căng mặt, chằm chằm . Dung Mộc thở dài: "Làm phiền Ngỗi ."

Hai khuất cánh cửa lớn của Côn Luân Cảnh.

" cũng về nhà đây.”

Phạm Lam đeo túi xách lên: “Ồ.”

Ly Trạch nhảy phắt lên vai cô: “Cậu ?”

“Tên nấu ăn bảo cô hành động một .”

“Không cần lố thế chứ.”

“Hay là cô kê cái giường ngủ luôn trong thần khám ?”

“Tàu điện ngầm cho mang thú cưng.”

“Bắt taxi.”

“..."

Thế là Phạm Lam đành ngậm ngùi tốn 56 tệ tiền taxi, tha lôi theo cục bông xù về nhà. Vừa cửa, Ly Trạch như ch.ó nghiệp vụ ngửi khắp ngóc ngách, đơn phương tuyên bố chiếc ghế lười là lãnh địa mới của .

Phạm Lam quá mệt mỏi, chẳng buồn đôi co với con hồ ly, cởi giày chui tọt chăn. Cô nhắm mắt, mở mắt. Rõ ràng buồn ngủ c.h.ế.t nhưng dám ngủ vì sợ mơ.

Cô lấy điện thoại lướt Weibo trong vô định, vài phút bỏ xuống vì chẳng chữ nào lọt đầu. Cô thẳng đơ trong chăn, ánh sáng hắt lên trần nhà đổi từ hoàng hôn sang tối mịt. Cô tiếng xe cộ thưa dần, tiếng cửa hàng nhà kéo cửa sắt, cả con phố chìm yên tĩnh, chỉ còn tiếng ngáy đều đều của Ly Trạch sofa.

Cô mất ngủ. Thật nực , Phạm Lam cô mà cũng mất ngủ!

Vật lộn thêm nửa giờ, Phạm Lam lấy điện thoại tra cứu sách Toán cao cấp, đổi tư thế, chuẩn "nghiên cứu" để gây buồn ngủ. đến hai dòng thì tiếng gõ cửa sổ.

Ly Trạch bật dậy, lông dựng : "Hừ, Ly Trạch đại nhân đang ở đây, kẻ nào dám càn?!"

"Là ." Giọng Kế Ngỗi.

Phạm Lam nhảy xuống giường kéo rèm cửa. Khuôn mặt xanh lè của Kế Ngỗi phản chiếu kính, khói từ ống xả Tường Vân hun mờ một mảng. Phạm Lam thấy Dung Mộc lưng Kế Ngỗi, tay ôm eo , đang nở một nụ ngây thơ trong sáng với cô.

"Mở cửa sổ .”

Kế Ngỗi : “Anh Mộc say ."

 

Loading...