Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 75: Ngày Hôm Đó...

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:12
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Này , ngốc chứ?”

Phạm Lam quan sát Đào Khôi hỏi.

Đào Khôi tuy mở mắt nhưng đờ đẫn như con rối.

"Hồn thể chỉnh.”

Dung Mộc .

Phạm Lam sực nhớ vẫn đang ôm chặt cái lư hương Tam Đàn. Nén hương tắt, tàn rơi hết. Bề mặt lư hương ảm đạm, nứt một đường nhỏ, trông như hàng phế liệu ven đường.

Vẻ mặt Cửu Hạ khi lư hương vô cùng kỳ quặc, nửa bên mặt cứ giật giật như sắp lên cơn động kinh.

"Đây là...” Ly Trạch ngửi ngửi: “Lư hương từ nước sông Tàn ở Thanh Khâu và bùn Mãn Khánh, mấy vạn năm tuổi ."

Phạm Lam: "Wow, xịn sò nhỉ."

"Tất nhiên. Dùng lư hương đốt hương Tam Đàn, ngoài thanh lọc thần quang và yêu quang còn thể ngưng tụ hồn thể, củng cố thần thể. Nếu thêm Cửu Hồi Chú đặc trưng của hồ tộc, thể khiến c.h.ế.t sống ."

"Cái vi phạm luật luân hồi cơ bản của Tam giới mà?"

"Cửu Hồi Chú là cấm chú, phong ấn ba vạn năm ." Cửu Hạ , vẻ mặt trở bình thường.

Dung Mộc lướt tay qua lư hương, năm ngón tay khẽ vê trong trung, rút một sợi sáng vàng cam cẩn thận nối Đào Khôi.

Da Đào Khôi ngời lên lớp sáng, khí đỉnh đầu nồng đậm dần. Ánh mắt từ ảm đạm chuyển sang sáng ngời, phản chiếu khuôn mặt Phạm Lam.

"Phạm Lam, nhà vệ sinh nam?" Câu đầu tiên Đào Khôi khi tỉnh .

Mọi : "..."

Phạm Lam: "Được , hồi phục bình thường ."

Đào Khôi lúc mới nhận bất : "Đây là ? Sao ở đây? Cái thứ bên là gì?!"

"Thứ” mà là Phi Tần trưởng lão khôi phục hình . dựa góc tường, mềm nhũn như rút xương. Đáng sợ nhất là râu tóc rụng từng mảng, rơi xuống đất bèn hóa thành tro bụi. Phạm Lam đoán sắp hồn về trời đất .

"Phi Tần trưởng lão.” Cửu Hạ nghiến răng: “Rốt cuộc ngươi gì?!"

Ánh mắt Phi Tần ngơ ngác quanh, dường như mù lòa.

"Tại ... tại như ?" Giọng thều thào: “Thần Chủ đại nhân, ... nhất định sẽ trở về... nhưng... tại ..."

Phạm Lam giật . Thần Chủ?!

Dung Mộc tiến lên: "Anh là Dung Lăng?"

Đồng t.ử đục ngầu của Phi Tần trào nước mắt, chảy dài theo những nếp nhăn: “Thần Chủ đại nhân... bỏ rơi chúng ..."

"Ngươi dùng lư hương Tam Đàn nuôi dưỡng thần thức của gã?" Giọng Dung Mộc lạnh như băng: “Từ khi nào?"

"Ba vạn năm… chúng đợi ba vạn năm… bỏ rơi chúng …"

Cơ thể Phi Tần hóa thành bụi mịn, gió thổi tan biến.

Cảnh tượng đổi. Khung cửa sổ cổ kính, tường loang lổ, ánh nắng xoay tròn tạo thành vòng xoáy rực rỡ chiếu lên bóng lưng trắng nhợt của Dung Mộc, như một vệt sẹo trăng lạnh lẽo.

Phạm Lam hiểu . Trong lư hương là ký ức của Dung Lăng phong ấn và hồ tộc nuôi dưỡng suốt ba vạn năm.

Không gian thứ nguyên biến mất, trở nhà xưởng cũ. Các lão hồ ly vẫn đang than cho cái đuôi của Ly Trạch.

"Thượng thần Dung Mộc, Ly Trạch đại nhân..." Cửu Hạ cúi , mặt giật giật: “Chuyện ngoài dự liệu của . Tại hạ cho rằng vẫn nên báo cáo Thiên Đình ngay."

Ly Trạch gật đầu: "Ừm."

Dung Mộc im lặng vài giây chỉ lư hương: "Vật , Dung mỗ mang đến Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới để điều tra."

Cửu Hạ: "Vâng , nên ."

Phạm Lam vẻ mặt bình tĩnh của Dung Mộc, thở dài. Chuyện e là kết thúc.

...

Tuy nhiên, kết quả điều tra ngoài dự liệu.

Hai tuần , Cục Nghiên cứu đưa báo cáo: Lư hương quả thực tác dụng nuôi dưỡng thần hồn, nhưng bên trong trống rỗng, chỉ chút ký ức rời rạc, thần thức của Dung Lăng. Phi Tần bắt Đào Khôi lẽ vì hồn thể của gần với thần tộc nhưng sức chiến đấu kém, dùng "chất dinh dưỡng" để nuôi thần hồn.

Thiên Binh Bộ lập tổ điều tra đặc biệt, thanh trừng hồ tộc. Cửu Hạ nhân cơ hội dọn dẹp nội bộ. Còn bao nhiêu kẻ là tín đồ Thiên Duyên Thánh Giáo thật, bao nhiêu kẻ là cái gai trong mắt mượn gió bẻ măng thì ai .

Thiên Đình ban hành “Thông báo quan trọng về việc tổ chức hoạt động chống tà giáo, sùng bái khoa học”. Tam giới đồng lòng quét sạch tàn dư Thiên Duyên Thánh Giáo.

"Mọi xem, nếu giáo phái đó phát triển thêm vài năm nữa, trở thành Thiên Đình thứ hai ?”

Phạm Lam c.ắ.n hạt dưa hỏi.

"Khó lắm, dù vị Thần Chủ đó cũng là...” Giáp Dịch ném cho Phạm Lam ánh mắt "tự hiểu ".

Bính Thiện : "Theo cổ tịch, tộc Nữ Oa từng song tinh giáng thế, là thần tộc thuần huyết bẩm sinh, thần lực kinh thiên động địa. Một thần quang như trăng, một thần quang hơn mặt trời. nghĩ đó là Xã Công đại nhân và vị Thần Chủ ."

Mọi im lặng.

Phạm Lam nhớ phản ứng của Dung Mộc mấy ngày nay. Ngoài việc ngẩn một lúc khi xem báo cáo, vẫn là vị Thần Thổ Địa hiền lành thích giả ngốc như thường lệ.

Phạm Lam đưa cho Bính Thiện miếng sô cô la: “Còn tin gì nữa ?"

" điều tra quá trình phát triển truyền thông của Thiên Duyên Thánh Giáo, kết hợp liệu tín đồ và lư hương giả để xây dựng mô hình toán học, mô phỏng ngược thời gian thành lập." Ất Nhĩ nhấn Enter.

Màn hình lớn trong phòng Sổ Công Đức hiện lên: [Tháng 4 năm 202]*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-75-ngay-hom-do.html.]

"Trời đất, mới nửa năm thôi á?!" Đinh Tứ kinh ngạc.

Ất Nhĩ gõ bàn phím lách cách: "Còn phát hiện thú vị nữa. lấy dữ liệu hồi tưởng ký ức, đỉnh năng lượng lúc Dung Lăng và Xã Công đại chiến, kết hợp các manh mối khác... Đây là thời gian thần thức của Dung Lăng khôi phục ý thức, xác suất 0.00766%."

Màn hình hiện: [01:03 ngày 18 tháng 2 năm 202]*

Phạm Lam: "Cái gì đây?"

"Thời điểm , Càn Khôn Tam Tài Đại Trận xảy bất thường trong vài giây. Khả năng liên quan đến Dung Lăng là 0.000041%."

Phạm Lam vỗ tay dậy: " ăn chiều đây. Bính Thiện ăn ít sô cô la thôi kẻo béo."

Giáp Dị nhắc: "Bà ơi, tối nay Trù Thần đại nhân mời thịt nướng đấy, để bụng nhé."

Phạm Lam bước hành lang, vươn vai. Nắng chiều ấm áp, Kế Ngỗi chợ, Dung Mộc dắt Ly Trạch dạo. Không khí yên bình thoang thoảng mùi lá ngân hạnh.

Hiếm khi rảnh rỗi, Phạm Lam lấy điện thoại định đặt đồ ăn. Ngón tay dừng ở app giao hàng. Thiện Văn Thành dạo thế nào ?

Không hiểu cảm tình đặc biệt với shipper , như một em trai thiết. Cô gọi cho .

[Số máy quý khách gọi đúng...]

Hửm? ?

Phạm Lam trời , quyết định bắt xe buýt tuyến 11 dạo, tiện thể ghé qua khu làng ở xem .

Đến nơi, khu trọ ồn ào hơn hẳn ban đêm. Có đang chuyển nhà, chiếc ghế sofa khiêng đúng là từ tòa nhà của Thiện Văn Thành.

Phạm Lam leo lên tầng cao nhất. Cửa nhà vẫn dán giấy môn thần nhưng gõ mãi ai trả lời.

Ông chú nhà bên cạnh thò đầu : "Tìm ai?"

"Cháu tìm shipper tên Thiện Văn Thành sống cùng bà nội ạ."

Ông chú cô kỳ quặc: "Bạn bè ? Nó dọn hơn một tháng ."

"Hơn một tháng?”

Phạm Lam sững sờ. Đó chẳng là ngay khi cô đưa về ?

"Chú cách liên lạc ạ?"

"Không! Xui xẻo c.h.ế.t !" Ông chú đưa điện thoại cho cô xem bản tin.

[Một già c.h.ế.t trong nhà bảy ngày, cháu trai về mới phát hiện t.h.i t.h.ể phân hủy. Ngày đăng: 17 tháng 11 năm 202]*

ngày cô đưa về!

"Thằng Tiểu Thiện cũng lạ, tai biến mà bảy ngày về. Lúc nó về thì bốc mùi ."

Đầu Phạm Lam ong lên, tối sầm .

"Nhường đường!" Công nhân chuyển nhà đẩy cô sang một bên.

Phạm Lam vịn tường đến cửa, đặt tay lên cánh cửa sắt lạnh lẽo.

Vụt một cái, cảnh tượng đổi.

trong căn nhà tối tăm, hôi thối nồng nặc. Cô mò mẫm qua phòng khách, đến cánh cửa dán tờ lịch khoanh tròn ngày 24/12: "Sinh nhật bà".

Trong khe cửa hắt ánh đèn trắng bệch. Cô đẩy cửa.

Trên sàn sấp, mặc đồ ngủ xám, một chân dép nhựa, chân trần. Từ đầu đó chảy vũng dịch tím sẫm.

Phạm Lam lảo đảo quỳ xuống. Cô đưa tay lật đó .

Đó tay cô, mà là bàn tay đàn ông chai sạn của Thiện Văn Thành.

Khuôn mặt đất thối rữa, giòi bọ bò lúc nhúc trong hốc mắt và miệng.

"Ọe!"

Phạm Lam nôn thốc nôn tháo, dày co thắt dữ dội. Không khí tràn phổi đau buốt.

"Cô gái! Cô chứ?"

Tiếng gọi kéo cô về thực tại. Cô vẫn đang ở hành lang. Ông chú hàng xóm lo lắng vỗ vai cô.

"Mặt cô trắng bệch đáng sợ lắm, gọi 120 nhé?"

"Không cần ạ, cháu .”

Phạm Lam vịn tường xuống.

, cô . Những gì thấy là ký ức của Thiện Văn Thành.

Trên taxi về, điện thoại báo tin nhắn của Trù Thần: [Tối nay, Khôn Cảnh, thịt nướng.]

Phạm Lam cảnh vật lướt qua cửa sổ y hệt ngày hôm đó.

Ngày hôm đó, cô tự mãn. Cô tưởng cứu Thiện Văn Thành, tưởng thể cứu độ chúng sinh.

Về đến miếu Thổ Địa, Phạm Lam lên tầng hai. Mọi sang Khôn Cảnh hết, hành lang yên tĩnh.

"Phạm Lam?"

Dung Mộc cửa khám thờ, tay cầm cuốn sách đóng gáy chỉ, áo hoodie trắng nhuộm màu ráng chiều đỏ như máu. Anh cau mày: "Đã xảy chuyện gì?"

Giọng dịu dàng như kim chọc vỡ quả bong bóng kìm nén trong lòng Phạm Lam.

Nước mắt trào . Tim cô đau như xé toạc. Phạm Lam lảo đảo lao lòng Dung Mộc, ôm chặt lấy eo .

Loading...