Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 73: Lư Hương Tam Đàn

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:10
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam chợt nhớ .

Lúc đại chiến với Dung Lăng, cô từng một khoảnh khắc thoáng thấy hình ảnh rời rạc của lư hương Tam Đàn. Chẳng lẽ nó là cùng một cái với chiếc lư hương cô thấy bây giờ?

Tim cô đập thình thịch.

Theo lời Hạo Ngọc, nếu thiên nhãn của cô thực sự hòa hợp với Càn Khôn Tam Tài Đại Trận, thì thứ cô thấy thể là do đại trận cho cô thấy. Đó tuyệt đối ảo giác, mà là manh mối vô cùng quan trọng.

Má ơi! Chuyện của cái tà giáo c.h.ế.t tiệt thật sự hồi kết !

Phạm Lam nhanh chóng gọi cho Kế Ngỗi.

"Alô, Kế Ngỗi, hồn phách của Thánh nữ Thiên Duyên đó còn cứu ?"

Ba mươi phút , Phạm Lam trong phòng ICU của bệnh viện trung ương Tam giới. Thánh nữ Thiên Duyên giường, bao bọc bởi một lớp kết giới trong suốt. Hồn thể tan tác của cô lơ lửng bên trong, trông như những cụm bông liễu rã rời.

"Cô ?”

Phạm Lam hỏi.

Bác sĩ mở bệnh án: “Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới thi triển thuật vá hồn thể, nhưng hiệu quả kém. Chỉ 5.77% hồn thể bám thể xác, ký ức hồi phục 1.24%, hệ thống thần kinh trung ương rối loạn, chỉ thể duy trì các dấu hiệu sinh tồn cơ bản. Cộng thêm giá trị công đức gần chạm đến giới hạn âm thứ nhất...”

"Có thể giải thích bằng tiếng ?"

"Bỏ , cả hồn lẫn xác đều hết cứu." Bác sĩ đóng sập bệnh án .

Phạm Lam gõ gõ trán: “Các tín đồ khác của Thiên Duyên Thánh Giáo thì ? Không giữ nhân chứng nào ?"

"Các giáo chúng nhân tộc bình thường đều dùng Chú Quy Nguyên để thế ký ức, trở cuộc sống bình thường . Các tín đồ cấp cao phân tán ở bảy mạch, tổng cộng sáu vị ‘Đạo trưởng Tu Vân’, đều đang giam ở miếu Thành Hoàng Thượng Hải chờ xét xử.”

Dung Mộc lướt điện thoại: “Nếu thẩm vấn, theo quy trình chắc mất 8 năm 9 tháng."

Phạm Lam: "..."

"Vẫn còn một Đạo trưởng Tu Vân nữa, đang ở phòng bên cạnh.”

Kế Ngỗi nhắc.

" !”

Phạm Lam vội vã xông sang phòng bệnh bên cạnh: “Đào Khôi, dậy việc!"

"Vãi?!" Giả Đạo Lâm bật dậy như lò xo: “Bà nội của ơi, dọa c.h.ế.t !"

"Đào Khôi ?!”

Phạm Lam chỉ chiếc giường trống trơn, hét lên.

"Một giờ tỉnh , vệ sinh..."

"Đi một tiếng đồng hồ?"

"Ờ…"

Phạm Lam thẳng đến nhà vệ sinh nam, nhưng đến cửa Kế Ngỗi túm gáy lôi sang một bên. Dung Mộc cũng vội nắm lấy cổ tay cô, như thể sợ cô bay mất.

Kế Ngỗi xông , vài giây .

"Bên trong ."

Đào Khôi biến mất.

Dưới mí mắt của đông đảo thần tộc, ngay trong kết giới phòng hộ chỉnh của bệnh viện trung ương Tam giới, biến mất một cách khó hiểu.

Đơn giản là thể tin .

Kế Ngỗi và Ất Nhĩ xem camera giám sát, chỉ thấy Đào Khôi nhà vệ sinh chứ hề . Trước khi Kế Ngỗi đó, cũng bất kỳ ai .

Sau khi loại trừ các khả năng như "camera giám sát động tay động chân”, “kết giới của bệnh viện phá hoại”, “Đào Khôi tu luyện thành ẩn chú", Ất Nhĩ đưa một kết luận vớ vẩn là: "Đào Khôi thể rơi xuống bồn cầu và nước cuốn ".

Phạm Lam thậm chí còn nghĩ đến phương pháp cổ xưa và hiệu quả nhất: bắt Ly Trạch đến nhà vệ sinh ngửi manh mối. Tuy nhiên… hơn 80% bệnh nhân mà bệnh viện trung ương Tam giới tiếp nhận đều là yêu tộc, ví dụ như: tộc gấu, tộc sói, tộc chồn hôi, tộc chồn vàng, tộc chim… Cái mùi trong nhà vệ sinh đó kinh khủng đến mức Ly Trạch hun đến sùi bọt mép, suýt nữa thì hồn bay về trời.

Bạch Huyên và Hắc Diệp cho địa giới nhận thông báo nhập cảnh hồn thể của Đào Khôi, chứng tỏ vẫn còn sống. Kế Ngỗi dùng ba bữa thịt nướng giá trao đổi, nhờ Cơ Đan huy động các mối quan hệ để tìm kiếm, tuy nhiên vẫn bặt vô âm tín.

Dung Mộc cuối cùng cũng học cách " cửa ", biếu Dương Tiễn hai bình nước ép tươi của Kế Ngỗi để ưu tiên thẩm vấn sáu vị Đạo trưởng Tu Vân . Kết quả vô cùng đáng thất vọng, họ bất kỳ manh mối nào về lư hương Tam Đàn.

Ngay khi cho rằng vụ án chắc chắn sẽ ngõ cụt, thì vạn ngờ, miếu Thổ Địa khu Thanh Long một vị khách mời mà đến.

Năm ngày khi Đào Khôi mất tích.

Phạm Lam đang cùng Dung Mộc, Bính Thiện tra cứu điển tịch về lư hương Tam Đàn. Ly Trạch bệ cửa sổ, phơi bụng ngủ say sưa. Kế Ngỗi cẩn thận bóc hạt của quả kỳ lân dãy Thiên Sơn. Nghe thịt quả kỳ lân tác dụng đặc biệt giúp củng cố thần quang, nhưng hạt của nó độc, thể khiến thần tộc sinh ảo giác.

Đột nhiên, Ly Trạch bật dậy khỏi bệ cửa sổ, bốn chân thẳng, đầu cổ ngẩng cao, như thể sắp lao cửa chiến đấu.

Giây tiếp theo, một xuất hiện ở cửa, còn lịch sự gõ cửa.

"Thượng thần Dung Mộc, Ly Trạch đại nhân, xin hỏi bây giờ rảnh ạ?"

Môi đỏ răng trắng, mày mắt quyến rũ, là tộc trưởng hiện tại của hồ tộc - Cửu Hạ.

Phạm Lam uống nước ép quả kỳ lân sùm sụp, cảm thấy khí trong văn phòng vô cùng kỳ quái.

Dung Mộc và Kế Ngỗi bàn việc của Trù Thần, nhường vị trí chủ tọa của Thần Thổ Địa cho Ly Trạch. Một cục lông màu đỏ rực nghiêm chỉnh chiếc ghế lớn, còn vẻ đức cao vọng trọng, thế nào cũng thấy buồn .

Buồn hơn nữa là Cửu Hạ dường như da đổi thịt, còn vẻ mỉa mai xéo xắt như , ngược tỏ cung kính.

"Tộc trưởng đến đây, việc gì?" Ly Trạch hất hàm hỏi.

Cửu Hạ cung kính hành lễ: “Thưa Ly Trạch đại nhân, chuyện mà đây bảo điều tra manh mối ạ."

Ly Trạch: "Cái gì?!"

Cửu Hạ lấy điện thoại bấm vài cái, một cuộn tranh ảo ảnh bay lên trung, từ từ mở .

Là một tấm bản đồ, chính xác hơn là bản đồ Thượng Hải.

Cửu Hạ : "Trải qua quá trình điều tra ngừng nghỉ của hồ tộc, cuối cùng chúng tìm hang ổ sản xuất lư hương Tam Đàn giả."

Trên bản đồ sáng lên một chấm đỏ, lúc tỏ lúc mờ.

[Thượng Hải thuộc khu Chu Tước, Thanh Bạch 89.99 độ]

Thanh Bạch 89.99 độ khu Chu Tước, theo địa chỉ nhân gian thì là một nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô Thượng Hải.

Lúc nhóm Phạm Lam đến nơi, nhà máy trong ngoài mấy trăm con hồ yêu vây kín mít. Họ giơ cao tay, màn hình điện thoại b.ắ.n từng lớp từng lớp ánh sáng đỏ, dệt thành một kết giới khổng lồ trung. Kết giới hình dạng giống với loại hình thành khi thần tộc khởi động "Giới Trụ", nhưng độ định kém hơn nhiều. Bề mặt hoa văn ánh sáng liên tục rung động, tưởng như bất cứ lúc nào cũng thể vỡ nát.

Không khí yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ thể thấy tiếng "xì xèo" d.a.o động của kết giới.

Một nam hồ yêu mặc vest đen tiến lên đón.

"Chào tộc trưởng."

Cửu Hạ: "Thế nào ?"

"Đều ở bên trong."

Cửu Hạ gật đầu, sang hành lễ với Ly Trạch: “Ly Trạch đại nhân, chuyện vô cùng hệ trọng, chúng dám tự quyết, cho nên đến mời đến chủ trì công đạo."

Ly Trạch cánh tay Dung Mộc, “ừm” một tiếng.

"Thượng thần Dung Mộc, Kế Ngỗi thượng thần, chuyện liên quan đến cơ mật của hồ tộc, nếu thể, xin phép cho hồ tộc tự xử lý."

Dung Mộc đáp: "Lư hương Tam Đàn là chuyện hệ trọng, nếu thật sự hành vi vi phạm pháp luật quy định, bắt buộc báo cáo lên Thiên Đình xử lý."

"Vâng . Vậy phiền thượng thần Dung Mộc giúp hồ tộc vài lời ."

Dung Mộc liếc Ly Trạch trong lòng.

Ly Trạch vẫn giữ vẻ kiêu ngạo đó, chỉ là râu mép khẽ động đậy.

"Dung mỗ sẽ cố gắng hết sức.”

Dung Mộc thở dài.

"Đa tạ đa tạ."

Phạm Lam cảm thấy Cửu Hạ chuyện mâu thuẫn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-73-lu-huong-tam-dan.html.]

Nếu cảm thấy chuyện là cơ mật của hồ tộc, tại lén lút giải quyết mà quản ngại đường xa tìm họ đến đây xen ? Đây chẳng là " chuyện cũng ráng kiếm chuyện" ?

Chẳng lẽ thật sự vì phận Cửu Vĩ Hồ của Ly Trạch nên mới mời đến chủ trì đại cục?

Vớ vẩn!

Lần để Ly Trạch mắt, mới mấy ngày đổi tính nết ? Sao thể?

Đừng là gã phát hiện cái "nồi" to quá, định tìm vài con dê thế tội đến chịu nhé.

" cảm thấy nơi vấn đề.”

Kế Ngỗi nhỏ.

Phạm Lam nhướng mày: "Sao ?"

"Kết giới là Phong Lực Kết Giới của yêu tộc, đối với thần tộc gần như vô hiệu.”

Kế Ngỗi giải thích: “ đối với yêu tộc hệ hỏa mà , nó là gánh nặng cực lớn, thể ức chế yêu quang, ép họ hiện nguyên hình, tương đương với việc khiến họ mất khả năng phản kháng."

Phạm Lam nhanh chóng liếc Ly Trạch: “Ly Trạch dường như phản ứng gì."

"Yêu lực của Cửu Vĩ Hồ gần như là thần, tất nhiên chịu ảnh hưởng."

"Cửu Hạ cũng ở trong kết giới mà."

"Trên chắc chắn pháp bảo hộ ."

Phạm Lam chép miệng. Ha ha, cáo già.

Đi qua một quảng trường dài, họ đến cửa một nhà xưởng. Cánh tay cần cẩu bỏ hoang treo cao, gỉ sét loang lổ bong tróc như một con dã thú xương sắt c.h.ế.t thối.

Cửu Hạ đẩy cánh cửa sắt gỉ, tiếng kẽo kẹt vang lên chói tai.

Một mùi hương nồng nặc từ bên trong ùa khiến Ly Trạch hắt xì liên tục. Phạm Lam dùng tay áo phẩy phẩy mặt, bụi bay lả tả. Cô thấy một phòng đầy ... , là một phòng đầy hồ yêu.

Họ mặc quần áo thường, bệt đất, mặt mày tái mét, môi xanh lét. Trên đầu ai nấy đều mọc đôi tai cáo nhọn hoắt, kẻ thậm chí còn lộ cả đuôi. Ngoài họ còn một điểm chung: ngoại hình đều già nua. Tóc bạc trắng, da dẻ nhăn nheo như tám chín mươi tuổi, ánh mắt đục ngầu.

Xung quanh bày ngay ngắn mấy chục chiếc hộp gỗ nhỏ tinh xảo. Dù trong môi trường bẩn thỉu lộn xộn như , bề mặt những chiếc hộp vẫn sáng bóng, chắc chắn lau chùi thường xuyên.

"Cửu Hạ, đồ phản bội tổ tiên! Khụ khụ khụ... Đợi ngươi hồn về địa giới, xem còn mặt mũi nào gặp các đời tộc trưởng! Khụ khụ khụ!" Một trong những lão hồ yêu thở dốc mắng.

Cửu Hạ liếc mắt cũng thèm, kính cẩn bưng một chiếc hộp gỗ đưa đến mặt Ly Trạch, mở .

"Ly Trạch đại nhân xem, đây là lư hương Tam Đàn giả mà họ ."

Lư hương trong hộp trông bình thường, đen sì, bề mặt thậm chí còn chút lồi lõm, là hàng của xưởng gia công nhỏ lẻ. Thế nhưng "linh quang" bề mặt lư hương vô cùng khác thường.

Đó là một loại ánh sáng đỏ trong suốt như pha lê. Màu đỏ khó hình dung, như vệt mây rực rỡ nhất trong ráng chiều, như ngọn lửa nóng bỏng nhất trong đám lửa dữ.

Thiên nhãn của Phạm Lam ánh sáng chiếu đến nóng rát. Trong lòng cô nảy nghi vấn: Lư hương Tam Đàn thật sự là hàng giả ?

Ly Trạch trợn to mắt, lông xù lên như tĩnh điện. Cậu đang định gì đó thì những lão hồ yêu đột nhiên kích động.

"Ly Trạch đại nhân? Có là Ly Trạch đại nhân ?"

"Ly Trạch đại nhân! Chúng cuối cùng cũng đợi trở về a a a!"

"Ly Trạch đại nhân, đừng tên Cửu Hạ bậy! Lư hương Tam Đàn là do chúng dựa theo cổ pháp chế tác tỉ mỉ, tuyệt đối những sản phẩm dây chuyền hiện đại thể sánh bằng."

"Cửu Hạ ác ý 'nhanh tay đăng ký' mã vạch bí mật của lư hương Tam Đàn! Những lư hương mà bọn họ mới là hàng giả thực sự!"

Các lão hồ ly lóc t.h.ả.m thiết. Vấn đề là đối tượng họ hướng đến để lóc... là Kế Ngỗi.

Thậm chí một lão hồ yêu còn níu lấy ống quần Kế Ngỗi để lau nước mũi.

Phạm Lam: "..."

Cái quái gì ?!

Mặt Kế Ngỗi nhăn như vỏ quýt khô, cố gắng nhịn cơn điên: "Các nhận nhầm , mới là Ly Trạch."

Các lão hồ yêu trừng đôi mắt đục ngầu quanh.

Ly Trạch nhảy xuống đất: “Những gì các thật ?"

Cả đám hồ yêu ngây , chằm chằm Ly Trạch suốt một phút. Đột nhiên, tiếng gào kinh thiên động địa bật :

"Hồ tộc xong a a a a a!"

"Không ngờ đợi vạn năm, đợi một con cửu vĩ hồ cụt đuôi!"

"Xong , xong , hồ tộc thiên đạo vứt bỏ !"

"Tổ tiên hồ tộc ơi, các mở mắt mà xem!"

Dung Mộc: "..."

Kế Ngỗi: "..."

Phạm Lam: "..."

Cơ thể Ly Trạch run lên, dường như cứng đờ tại chỗ. Dung Mộc nhẹ nhàng ôm lên .

"Ly Trạch đại nhân, cũng thấy đấy, họ đều mắt mờ tai điếc, lẩm cẩm hết cả .” Cửu Hạ : “Cục Giám sát Chất lượng Thiên Đình ba trăm năm ban hành mã vạch bí mật của lư hương Tam Đàn, sản phẩm mã vạch đều là hàng giả. cũng vạn ngờ, phe bảo thủ vì tư lợi cá nhân dám chuyện vi phạm pháp luật, mất đạo đức như ngay mí mắt . Là tộc trưởng như thất trách."

Miệng thì thất trách, nhưng vẻ mặt dường như chẳng chút hối cải nào. Không ảo giác của Phạm Lam , cô thấy khóe miệng nhếch lên, kiểu gì cũng thấy chướng mắt.

"Ly Trạch đại nhân, xem chuyện nên xử lý thế nào?" Cửu Hạ hỏi.

Câu thốt , Phạm Lam hiểu.

rõ ràng đến đây để hại Ly Trạch.

Phe bảo thủ sùng bái sức mạnh của hồ tộc thuần huyết, Ly Trạch là thần tượng tinh thần của họ. Bây giờ phe bảo thủ phạm pháp, hồ tộc vốn thể tự báo cáo, nhưng cố tình ép Ly Trạch quyết định. Nếu Ly Trạch tha cho đám , tức là vi phạm pháp quy Tam giới. Nếu Ly Trạch xử lý theo pháp luật, đó là tát mặt phe bảo thủ. Khi , phe bảo thủ chắc chắn sẽ đường ai nấy với Ly Trạch.

Dù Ly Trạch chọn thế nào cũng đều xong!

Cửu Hạ dụng tâm thật sự vô cùng hiểm ác. Có cần thiết ? Ly Trạch chỉ là một con hồ ly nhỏ đuôi, cần kiêng kỵ đến mức đó ?

Phạm Lam tin rằng chỉ cô, mà Dung Mộc và Kế Ngỗi cũng hiểu . Sắc mặt của Thần Thổ Địa và Trù Thần đều lắm. Kế Ngỗi thậm chí còn bắt đầu tra cứu dư pháp lực, xem đ.á.n.h cho Cửu Hạ một trận.

Ly Trạch lặng lẽ Cửu Hạ, râu mép khẽ động.

Phạm Lam lo lắng: "Ly Trạch, nghĩ kỹ hãy...”

"Chỗ hôi quá." Ly Trạch bất ngờ .

Hai giây im lặng c.h.ế.t chóc.

Cửu Hạ: "Hả?"

Ly Trạch nheo mắt: " từng ngửi thấy mùi . Là ở trong nhà vệ sinh của bệnh viện trung ương Tam giới!"

Cửu Hạ: "Cái gì? Nhà vệ sinh?"

"Ở đó!"

Ly Trạch đạp chân lên trung nhảy vọt lên, giữa trung phun một ngọn hồ hỏa.

Cả gian đốt đỏ rực, sự chênh lệch nhiệt độ gay gắt khiến khí d.a.o động mạnh. Một luồng ánh sáng yếu ớt lắc lư hiện .

"Là kết giới của gian thứ nguyên!”

Phạm Lam hét lớn.

Vỏ điện thoại của Dung Mộc vẽ một chuỗi vòng cung ánh sáng phức tạp lộng lẫy giữa trời, như một loại chú ngữ kỳ lạ. Anh thậm chí cần khởi động pháp chú, những vòng cung như sinh mệnh, phác họa những đường cong màu lam ngọc tuyệt , dần dần hình thành một hoa văn hình tròn rực rỡ.

Hoa văn lõm , như ai đó nhấn một cái nút khổng lồ.

Cả gian bắt đầu biến đổi nhanh chóng, cảnh tượng chồng chéo, tan chảy. Trước mắt Phạm Lam hoa lên, vèo một tiếng, cô hút một gian thứ nguyên mới.

Đó là một căn phòng cổ kính, cột tròn bạc màu, phiến đá xanh mọc đầy rêu, ánh nắng ngoài cửa sổ mờ mịt vàng úa. Giữa phòng đặt một chiếc bàn gỗ lê mộc mạc, bàn một lư hương Tam Đàn, hương bên trong sắp cháy hết. Phạm Lam ngửi thấy mùi thơm thấm tận tâm can.

Dưới gầm bàn, một đang thẳng cẳng.

Là Đào Khôi.

 

Loading...